Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 260: Trấn thủ Khoáng động

Tôn Nhị Ngưu vội hỏi: “Tiền bối, chẳng lẽ có thể mang theo cha mẹ cùng vợ con cùng đi?”
“Không sai, bất quá ta Vương gia không nuôi người ăn không ngồi rồi, bọn họ cũng cần phải làm việc cho ta Vương gia, nếu không làm gì cả, hàng năm cần nộp mười khối Linh Thạch, còn lại chi phí sinh hoạt cũng cần tự lo, nơi đó là Linh Sơn nhị giai, chắc chắn sẽ không để các ngươi ở đó tu luyện mà không tốn gì!” Loại tán tu có căn có cơ lại thành thật như này là Vương gia thích nhất, cả nhà đều đi, m·ệ·nh mạch đã bị Vương gia nắm giữ, sẽ không dám giở trò lừa bịp!
Tôn Nhị Ngưu nghe vậy mừng rỡ: “Phụ thân ta cùng con trai lớn đều có thể khai khẩn Linh Điền, mẹ ta cùng vợ con gái cũng có thể làm chút đồ ăn từ linh thực, tiền bối ngài xem?”
“Ngươi chỉ cần ở chỗ này ký tên, cả nhà ngươi có thể cùng đến Kê Lung Lĩnh, cụ thể việc phải làm sẽ có người sắp xếp, căn cứ vào thực lực cùng công việc khác nhau, bổng lộc cũng khác nhau!”
“Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi, để ta ký tên ngay!” Tôn Nhị Ngưu vốn tưởng rằng chỉ có thể tự mình đi, như vậy người một nhà phải xa nhau mấy năm, bây giờ có kết quả này tự nhiên rất vui lòng, bọn họ thuộc tầng lớp tán tu thấp cổ bé họng, phần lớn không có truy cầu gì về đại đạo, có công việc an ổn, ai lại muốn mạo hiểm đến nỗi phải treo đầu ở cạp quần làm gì?
Lúc này Vương Hạo đi tới, hỏi: “Diên Hành thúc, mọi chuyện vẫn ổn chứ?”
“Là Văn Hạo à!” Vương Diên Hành vội vàng đứng lên, mặc dù bây giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng hắn đạt được Trúc Cơ hoàn toàn là nhờ Vương Hạo cùng Vương Quang An, tất nhiên không dám vênh váo trước mặt Vương Hạo, lập tức trả lời: “Mới đầu có chút tán tu còn do dự, đều đang quan sát, nhưng sau khi ta Vương gia chiếm được Kê Lung Lĩnh, thái độ của những tán tu này liền thay đổi, chỉ mấy ngày nay đã chiêu mộ được hơn bốn mươi người rồi, cũng không ít đấy chứ!”
Vương Hạo ừ một tiếng: “Giai đoạn trước những người này là đủ, nếu sau này cần, tiếp tục chiêu mộ cũng không muộn, ngày mai ngươi dẫn bọn họ đến Kê Lung Lĩnh, đại trận ở đó đã bố trí xong, Long Hữu Thúc cũng đã biết sắp xếp mọi chuyện, sau này phải xem vào chính ngươi!”
“Đã được gia tộc ban thưởng Trúc Cơ Đan, Diên Hành sau này tự nhiên sẽ chăm chỉ làm việc, báo đáp gia tộc!”
Vương Hạo lại bàn giao thêm vài câu với hắn, liền ngự kiếm quay về Vương gia Lĩnh.
Việc khai thác Kê Lung Lĩnh không cần quá lo lắng nữa, nội vụ đường cùng tạp vụ đường hoàn toàn có thể giải quyết, lại có Vương Diên Hành, một tu sĩ Trúc Cơ trấn thủ, một tòa Linh Sơn nhị giai trung phẩm mà thôi, so với khai thác Nhược Quân Sơn trước đây còn đơn giản hơn chút!
Vương Diên Chiêu đã chọn xong mười người Luyện Khí trong tộc, bọn họ đang cùng Vương Diên Trung chờ Vương Hạo đến.
Bọn họ cũng không biết mình sẽ đi đâu, còn tưởng rằng lại đi theo Vương Hạo ra hải ngoại, không ít người trên mặt mang vẻ hưng phấn.
Thấy Vương Hạo, Vương Diên Chiêu lại gần nhỏ giọng nói: “Dựa theo yêu cầu, chọn những người này tư chất tuy bình thường, nhưng đều là những người ổn trọng.”
Vương Hạo gật đầu: “Lão Vương, lần này ta rời đi không biết bao nhiêu năm mới có thể trở về, những thứ này ngươi thu lấy, xem hậu bối trong gia tộc ai biểu hiện tốt, có thể thỉnh thoảng làm phần thưởng cho bọn họ!”
Vương Hạo lấy ra hai quả Bích Nguyệt quỳnh hoa, mười viên Phá Chướng đan, hai bình Tụ Thần đan, còn có một lượng lớn Tụ Khí đan và đan dược nhất giai các loại vật tư, sau khi hắn đi rồi, liền không thể thường xuyên thưởng cho tộc nhân, nhiệm vụ này muốn giao cho Vương Diên Chiêu.
Ánh mắt Vương Diên Chiêu lấp lánh, hắn đã sớm đoán được Vương Hạo cùng Vương Quang An có chuyện giấu mình, nếu không thì trong tay Vương Hạo không có nhiều vật tư đến vậy thì sao giải thích được, hắn cũng biết việc này không nói cho hắn cũng không phải không tin hắn, mà là chuyện này quá trọng đại, không thích hợp cho quá nhiều người biết.
Vung tay lên thu hết đồ vật vào, cũng không hỏi thêm, trầm giọng nói: “Chuyện ở hải ngoại còn nhiều hơn ở đây, nguy hiểm cũng lớn hơn, ta không nói dài dòng nữa, hai người tự cẩn thận một chút!”
Vương Hạo cho hắn một ánh mắt trấn an: “Ngươi cứ yên tâm, đợi ta mua được Trúc Cơ đan, sẽ bảo Văn Mai mang về một ít, Văn Trúc, Văn Sông bọn họ cũng nhanh đến Luyện Khí tầng chín, có thể sắp xếp cho vài người bọn họ Trúc Cơ!”
“Tu sĩ trong tộc ở hải ngoại tư chất tốt hơn, bên đó nhu cầu về Trúc Cơ Đan chắc là còn lớn hơn nhỉ?” Vương Diên Chiêu vẫn có chút lo lắng về việc này, trong gia tộc hiện giờ chỉ có một gốc Ngưng Nguyên quả thụ, hiện đang ở trong tòa thung lũng kia, Vương gia đã tăng cường bảo vệ.
Mà thời gian chín muồi lại gần hai mươi năm, trong đó hai viên Ngưng Nguyên quả vẫn phải chia cho Lý gia, việc thiếu Trúc Cơ Đan là sự thật không thể tránh khỏi.
Tuy nói bây giờ không giống ngày xưa, Vương gia coi như có chiếm đoạt cây Ngưng Nguyên quả thụ thì Lý gia cũng không dám nói gì, nhưng dù sao vẫn phải để ý đến danh tiếng.
Nói ra cũng buồn cười, mấy năm trước Vương gia còn vì không có tu sĩ phù hợp dùng Trúc Cơ Đan mà buồn rầu, nhưng hôm nay thì ngược lại, rất nhiều tộc nhân muốn tu luyện đến Luyện Khí hậu kỳ, trong vòng hai mươi năm số người trong tộc đủ điều kiện Trúc Cơ muốn vượt qua hai mươi người! Một cây Ngưng Nguyên quả thụ thì hoàn toàn không thể đáp ứng đủ.
“Tài nguyên Yêu Thú ở hải ngoại rất phong phú, coi như không săn g·iết được Yêu Thú tam giai thì chúng ta cũng có thể mua Yêu Đan tam giai ở hội đấu giá, Diệp Cảnh Đào còn có thể mua được thì đương nhiên ta Vương gia cũng có thể! Chuyện Trúc Cơ Đan ta sẽ tự giải quyết!”
Vương Hạo mang theo Vương Diên Trung mấy người cưỡi ẩn linh chu âm thầm lên đường, không làm kinh động bất cứ ai, trên phi thuyền, ngoại trừ Vương Diên Trung mơ hồ đoán ra được điều gì, sắc mặt lộ vẻ u sầu, những người khác đều hết sức hưng phấn.
Trong những tộc nhân Luyện Khí này có bốn người là đời sau của Vương Diên Trung, việc điều động cả nhà nhỏ bọn họ đến mỏ quặng cũng là để tránh cho cảnh chia ly, đồng thời cũng là để tránh chuyện vì không có tin tức về người thân trong thời gian dài mà xảy ra mâu thuẫn trong tộc.
Rất nhanh, đoàn người Vương Hạo đã đến được mỏ quặng của Quy Nhiên Tông, hắn bay lượn một vòng quanh đó, xác định không có người liền dẫn mọi người trốn vào trong mỏ quặng.
Đến lúc này, những tộc nhân Luyện Khí này mới chợt tỉnh ngộ, đâu có phải là đưa họ đi hải ngoại, rõ ràng là đưa bọn họ đến trấn thủ nơi đây.
Trong lòng những người luyện khí này nghĩ gì Vương Hạo không để tâm, Vương Diên Trung đã làm trưởng lão trong tộc nhiều năm, tự nhiên có thể quản lý được họ.
Vương Hạo đưa Vương Diên Trung đến một bên, đem trận bàn ở nơi đây giao cho tay hắn, nói: “Nơi này cũng không phải là đại trận cố định, mà là đại trận đơn giản do ta và lão tổ bố trí, sức phòng ngự chắc chắn không đủ, các ngươi không nên ra ngoài! Cứ yên tâm thủ ở đây, vài năm gia tộc lại phái người mang chút tài nguyên đến cho các ngươi!
Ngoài ra, ở đây còn có một đầu linh mạch nhị giai thượng phẩm, trước đây cũng từng khai khẩn linh điền, các ngươi ở lại nơi này có thể giúp gia tộc trồng một ít linh dược, linh thảo, nộp lên cho gia tộc cũng sẽ nhận được chút cống hiến!
Ở đây trước đây có không ít yêu thú, ta và lão tổ đã diệt hơn nửa, nhưng vẫn còn lại một ít, ngươi phải bảo tộc nhân cẩn thận một chút, một số yêu thú ở đây cũng không phải loại hung mãnh ở bên ngoài, có thể thuần dưỡng được, mà trong mỏ quặng này lại rất phù hợp, ngươi tự xem xét tình hình rồi có thể chọn mấy loại phù hợp để nuôi dưỡng!
Các ngươi chỉ có thể hoạt động ở trong mỏ quặng, không nên tìm kiếm nhiều quá, việc này không có ích gì cho các ngươi, có một vài bí mật bây giờ chưa thích hợp cho tộc nhân luyện khí biết.
Nơi đây liên quan đến những việc hệ trọng, một khi tiết lộ thông tin thì thậm chí sẽ có nguy cơ diệt tộc, ngươi phải giám sát đám tộc nhân này cho cẩn thận!”…
Mỗi một câu Vương Hạo nói ra, Vương Diên Trung lại càng kinh ngạc, thầm nghĩ nơi đây chỉ sợ có bí mật kinh thiên động địa nào đó, trách không được trước đó Vương Hạo nói muốn để hắn đến một nơi bí mật nào đó trấn thủ vài chục năm!
Vương Diên Trung nhìn xung quanh, sau này sẽ phải sinh sống ở nơi này một thời gian dài, đến mặt trời cũng không được thấy.
Nhưng mà hắn đã có thể Trúc Cơ, có thêm hơn trăm năm tuổi thọ, từ một ông lão lụ khụ trở thành một thanh niên trai tráng, còn có gì mà không đủ đây, coi như cả đời còn lại đều ở nơi đây, hắn cũng cam tâm tình nguyện!
Bạn cần đăng nhập để bình luận