Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1689: Không ốc tử

“Đạo hữu không cần cảm tạ, Lý mỗ muốn hai con thanh mãng này cũng có chỗ dùng, tiện tay làm mà thôi, được rồi, chúng ta tiếp tục thăm dò đi, đừng lãng phí thời gian ở đây, bất quá lần này mọi người không nên tùy tiện hành động, một chút linh dược, linh vật rất có thể đều là cạm bẫy, phải cẩn thận dò xét mới có thể động thủ!” Vương Hạo trầm giọng nói.
Mọi người đều gật đầu, bọn họ không phải nghe Vương Hạo, mà là việc Diệu Âm Nương tử gặp nạn không có dấu hiệu, đám người đều là tu sĩ Luyện Hư, thần thức cường đại, vậy mà đều không phát hiện ra mánh khóe, điều này rất khủng bố, cẩn thận một chút cũng không sai!
Mục tiêu đầu tiên của đám người đương nhiên là viện lầu các trước đó, nếu có bảo vật thì cũng phải để ở nơi này, chứ không phải mấy căn phòng nhìn như lều cỏ kia.
Đương nhiên, toàn bộ tiền viện chắc cũng không có thứ gì quá giá trị, bọn họ chỉ sợ vạn nhất bỏ lỡ, hơn nữa trước dễ sau khó, cũng tốt nắm bắt quy luật cấm chế ở đây!
Bên trong lầu các mười phần rộng rãi, nhưng đồ dùng trong nhà bày biện, xem qua thì biết không phải chỗ ở hằng ngày của tu sĩ cao giai, toàn bộ tiền viện có lẽ chỉ là chỗ ở của những người phụ trách coi sóc linh điền mà thôi!
Đương nhiên cũng không có bảo vật gì, pháp trận cấm chế cũng không có!
Vương Hạo cũng không quá thất vọng, bắt đầu thăm dò hướng trung viện, so với tiền viện thì trung viện này lớn hơn, kiến trúc cũng nhiều hơn, cũng có một chút linh điền, nhìn màu đất thì phẩm giai rõ ràng tốt hơn nhiều so với tiền viện, rất có thể là linh điền ngũ giai.
Linh điền lục giai cũng cực kỳ ít, thường phải tốn mấy chục năm công sức của tu sĩ Luyện Hư, may ra mới bồi dưỡng được một mẫu, không phải thế lực lớn thì khó mà có.
Linh dược cũng phân thành tiên thiên và hậu thiên, tiên thiên tự mọc, ví dụ như Hư Nguyên Thảo mọc theo linh khiếu thì chính là linh dược tiên thiên, năm đầu tiên đã có thể tăng trưởng năm năm, thậm chí còn hơn về dược linh.
Hậu thiên là do tu tiên giả bồi dưỡng, bất luận biện pháp nào, một năm nhiều nhất cũng chỉ tăng trưởng dược linh một năm, thậm chí còn bị suy giảm.
Cho nên, linh vật càng cao giai, tu tiên giả lại càng khó bồi dưỡng, linh dược vạn năm sở dĩ trân quý chính là ở chỗ này, trồng một gốc linh dược, chờ đến vạn năm? Có lẽ người trồng đã sớm chết, gia tộc cũng đã diệt vong.
Linh giới cũng chỉ có các thế lực lớn như Viên gia, Tiểu Cực Nhạc Cung mới có thể có dược viên bồi dưỡng linh dược vạn năm, những gia tộc nhỏ, khai khẩn được vài phần linh điền lục giai, trồng mấy cây linh dược vạn năm, đã là không tệ!
Hơn nữa linh dược càng trân quý càng khó sống sót, nơi này đã lâu không ai chăm sóc, linh dược tồn tại có lẽ cũng không lớn, còn không bằng ở dã ngoại, mấy loại linh dược tự sinh ngược lại sinh mệnh lực lại ương ngạnh hơn một chút!
Ngoài những linh điền khiến người tiếc nuối ra, còn có năm tòa kiến trúc được người ta chú ý, mỗi tòa đều tản ra cấm chế mờ mịt!
Đây là chuyện tốt, cấm chế tồn tại chứng minh bên trong có thể có bảo vật!
Đám người trước tiên chọn đến gần một gian lầu các, đi đến chỗ cách trăm trượng thì dừng bước!
“Chư vị, ai có thủ đoạn dò đường?” Vương Hạo hỏi.
“Ta đi,” Diệu Âm Nương tử dường như vì thực lực bị hao tổn, lại càng muốn thể hiện tác dụng của mình, miễn cho bị đám người vứt bỏ!
Nàng thả ra một con khôi lỗi thú tứ giai, để nó đi đến gần lầu các!
Khôi lỗi thú vừa đi được mấy bước, mặt đất bỗng nhiên sáng lên từng nét bùa chú, ngọn lửa dữ dội ào ạt xuất hiện, bao trùm lấy khôi lỗi thú.
Khôi lỗi thú tứ giai làm bằng vật liệu bất phàm, linh bảo bình thường khó mà gây thương tích được, mà dưới ngọn lửa dữ dội thiêu đốt này, chẳng qua chỉ trong mấy hơi thở, đã hóa thành một vũng nước thép.
Sau đó, cấm chế kia lại biến mất không còn tăm tích, cứ như chưa hề xuất hiện vậy!
“Tần đạo hữu, có nhìn ra được gì không?” Trước đó Trần Nghiên Nhi đã nhận ra pháp trận cấm chế ở cổng viện, mọi người cứ nghĩ nàng là trận pháp sư, lập tức ánh mắt đều hướng về phía nàng!
Trần Nghiên Nhi lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, tốc độ quá nhanh, nhìn không ra được gì.” Trần Nghiên Nhi xác thực biết sơ về trận pháp, nhưng cũng không phải trận pháp sư, chỉ có thể coi là linh trận sư cao giai, trình độ có lẽ còn không bằng Vương Hạo, có điều nàng kiến thức rộng rãi, tầm nhìn lại lợi hại hơn Vương Hạo một chút!
Trọc tửu Tán Nhân nhíu mày, nhìn về phía Diệu Âm Nương tử nói: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, tiếp tục thử!” Sắc mặt Diệu Âm Nương tử tối sầm, nhưng không dám phản bác, lúc này lại tế ra một quả bi sắt, sau một hồi lách cách vang động, hóa thành một con cá sấu khôi lỗi toàn thân giáp sắt!
Cá sấu khôi lỗi thú chống được thêm hai hơi, cuối cùng vẫn tan ra thành một vũng nước thép, mọi người ở đây đều cho là lại phải vô công mà về thì Trần Nghiên Nhi bỗng nhiên kết một pháp quyết, đánh hai lần về một nơi nào đó!
Oanh, oanh!
Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, cả tòa viện lạc đều lay động, cấm chế trước lầu các bắt đầu hiện lên, dày đặc, hết sức kinh người!
Đám người lộ vẻ vui mừng, cấm chế chỉ khi ẩn mình thì mới nguy hiểm, đã hiện ra thì bọn họ có thể bắt đầu phá giải, không được nữa thì dùng man lực đánh vỡ, cũng có phương hướng mà không phải?
“Tần đạo hữu thật bản lĩnh,” Trọc tửu Tán Nhân từ tận đáy lòng khen một tiếng, hắn danh khí lớn, tính tình cổ quái, nhưng không phải tà tu, cũng kết giao không ít đồng đạo, đối với người thật có bản lĩnh từ trước đến nay vẫn luôn tôn trọng!
Trần Nghiên Nhi lắc đầu, cắn môi nói: “Ta tuy để cho cửu biến thiên hỏa trận hiện lên, nhưng không có cách nào phá giải, đạo hữu khen quá sớm rồi!” “Ha ha, không sao, phu nhân đã làm rất tốt, còn lại thì giao cho vi phu vậy,” Vương Hạo cười lớn một tiếng, phất tay một chỉ, “Trọc tửu đạo hữu, tu vi của ngươi cao nhất, ngươi công kích chỗ đó một chút.” Tiếp đó, Vương Hạo phân công nhiệm vụ cho từng người.
“Mọi người nhớ kỹ, nghe hiệu lệnh của ta, chúng ta cùng nhau động thủ thì mới có thể phá trận, nếu ai động thủ chậm, dẫn đến pháp trận không bị phá còn ngược lại tạo thành phản phệ thì đừng trách Lý mỗ trở mặt vô tình!” “Lý đạo hữu cứ yên tâm, mọi người đều biết lợi hại, nhất định sẽ toàn lực xuất thủ,” Trọc tửu Tán Nhân híp mắt nói, hắn cũng có phương pháp phá trận, có điều hơi hao tổn tốn thời gian, nếu Lý Bạch đã nghĩ ra cách thì hắn không ngại phối hợp một chút, dù sao phá trận càng sớm, có thể sớm có được bảo vật!
Thực ra, mọi người cũng không quá kỳ vọng vào trung viện, bọn họ cảm thấy trọng bảo có lẽ vẫn còn ở hậu viện, không thích hợp lãng phí quá nhiều thời gian ở đây, phương pháp phá trận đơn giản thô bạo như của Vương Hạo, không nghi ngờ gì chính là giải pháp tốt nhất trước mắt.
Tất cả mọi người ổn định vị trí, tụ lực chờ phân phó.
Tay phải Vương Hạo ngưng ra một quả lôi cầu, “Động thủ!” Ầm ầm, bảy tu sĩ Luyện Hư toàn lực ra tay, thanh thế to lớn, sóng linh lực khuấy động làm hư không như muốn bị xé rách!
Các loại bụi mù tan đi, đám người ngạc nhiên phát hiện, cấm chế vốn có đã bị đánh cho tan nát, ngay cả tòa lầu các đó cũng bị sập một góc, chịu ảnh hưởng không nhỏ!
Bất quá mọi người vẫn hết sức cẩn thận, không tiếp tục lỗ mãng xông vào như Diệu Âm Nương tử lúc nãy!
Vương Hạo khẽ cười một tiếng, đi vào đầu tiên, có người dẫn đầu, đám người lúc này mới đuổi theo!
“Không có gì, chết tiệt, vậy mà lại trống không, chẳng lẽ chủ nhân nơi đây lúc rời đi đã mang đi hết bảo vật? Vậy lưu lại mấy cấm chế này có ý nghĩa gì chứ?” Lão giả Phi Linh Tộc sắc mặt khó coi nói, vì vào được nơi này, lão đã hao phí không ít tinh huyết Cổ Thú trân quý, nếu không đoạt được bảo vật thì lão thua thiệt lớn rồi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận