Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1363: Kinh động Hợp Thể tu sĩ

Chương 1363: Kinh động Hợp Thể tu sĩ
“Có lẽ là trùng hợp, ba vị đang trực, trong đó một vị đã báo cáo chuẩn bị trước, ngày ấy có việc nên không đến, một vị khác tới muộn một chút, dẫn đến công việc tồn đọng ngày đó đều dồn lên người một người, mà cái phong thư cầu viện kia vừa lúc đặt ở chỗ khuất, đến mức hôm nay mới phát hiện!” Trang Nham nói những lời này đến chính bản thân cũng không tin, nhưng báo cáo từ phía dưới đúng là như vậy, trong đó khẳng định có chuyện ẩn giấu!
“Về rồi điều tra cho kỹ, chuyện nào có sự trùng hợp như vậy, nhất định có người cố ý làm, làm không cẩn thận thì chính là thủ đoạn của Dị Tộc!” Thượng Quan Triệt lộ vẻ mặt không vui, Thú Vệ điện là nhân vật cực kỳ quan trọng ở Phi Tiên thành, tuyệt đối không được xảy ra chuyện như thế, nhất định phải nghiêm trị, bất quá dù sao chuyện này xảy ra lúc hắn đang trực, nếu làm lớn chuyện thì mặt mũi hắn không được, cũng không răn dạy gì nhiều! Mà ngược lại hỏi: “Nơi đây thuộc về phân đà nào quản hạt?”
Trang Nham vội vàng trả lời: “Vân Hải Phân Đà, tu sĩ quản hạt là Uông Minh Ba đạo hữu!”
“Lão phu gọi hắn đến đây!” Uông Như Hải nhíu mày, chuyện vậy mà liên lụy tới con cháu mình, Thú Vệ điện không giúp đỡ, chẳng lẽ phân đà trực thuộc cũng không phát hiện dị thường sao? Uông Minh Ba tư chất không tệ, là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của Uông Gia, không thể xảy ra chuyện gì được!
Lúc này hắn thả ra một đạo truyền tin phi kiếm, tốc độ cực nhanh hướng Vân Hải Phân Đà bay đi!
“Tầng tầng lớp lớp, chuyện này rõ ràng có người mưu hại, việc này lão phu chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng, bắt người đứng sau lưng ra, các ngươi đi xung quanh thăm dò một vòng, xem có manh mối gì để lại không!” Thượng Quan Triệt phân phó một tiếng, để đám thủ hạ tản đi.
Chỉ còn lại hai vị tu sĩ Hợp Thể, Thượng Quan Triệt mới khẽ nói: “Uông đạo hữu, việc này ngươi thấy thế nào?”
“Nơi này tuy là do Nhân tộc ta khống chế, nhưng cũng giáp giới với Mộc Tộc, Dạ Xoa tộc, Linh Tộc, ba tộc đều có thể gây ra chuyện này, nhưng bọn họ làm vậy, rốt cuộc là vì cái gì? Vì sao nơi này lại thành ra cái cảnh tượng như thế này?” Uông Như Hải nhất thời cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ có thể nói hai câu sáo rỗng!
“Ý ta là đem tất cả những người liên quan đến sự việc này điều tra một phen, Uông đạo hữu cảm thấy thế nào?” Thượng Quan Triệt nhìn Uông Như Hải nói.
“Bây giờ là lúc thượng quan đạo hữu phòng thủ, thế nào điều tra thì tự nhiên là thượng quan đạo hữu quyết định!” Chuyện liên quan đến Dị Tộc, Uông Như Hải cũng không dám vào lúc này cầu xin.
“Như thế rất tốt, lão phu đi vào trong hồ nhìn một chút, đạo hữu cứ tạm chờ Uông tiểu hữu đến đây a!” Thượng Quan Triệt gật đầu nhẹ, Phi Tiên thành có rất nhiều thám tử, nhưng hắn không tin Uông Gia sẽ có vấn đề. Đây là chiến đấu giữa các chủng tộc, không phải đấu đá trong Nhân tộc, làm phản đồ cũng chẳng có lợi lộc gì! Nhưng khi thân ảnh của Thượng Quan Triệt biến mất, trong mắt của Uông Như Hải lại hiện lên một tia tinh mang!
……
Một mảnh hoa cỏ bao quanh Tiểu đảo, một thiếu nữ đang lặng lẽ bò về phía một nam tử thanh niên, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào bao tay màu đen trên tay trái của nam tử. Nhưng ngay sau đó, nam tử đột nhiên mở mắt, cười như không cười nhìn thiếu nữ! Nam tử chính là Vương Hạo, còn thiếu nữ kia chính là Mộc Tộc bản thể cây hoa anh đào.
Với một vụ nổ lớn như vậy, đối phương vậy mà không chết, quả thực khiến Vương Hạo kinh hãi, bất quá trạng thái của đối phương dường như cũng không tốt, chỉ là khí tức bên ngoài hiển lộ ra bất quá là Hóa Thần trung kỳ, thực lực cũng không hơn hắn bao nhiêu! Đương nhiên, giờ phút này thể lực của Vương Hạo đã cạn kiệt, thật đánh nhau thì đối với cả hai bên đều không có lợi!
Bất quá sự lo lắng của hắn là dư thừa, thiếu nữ chỉ có thể chật vật bò, hắn cũng không khá hơn là bao, chỉ hơi nhúc nhích thân thể thôi thì toàn thân đau nhức dữ dội, dường như ngay sau đó muốn tan ra từng mảnh vậy!
“Ha ha,” Vương Hạo không khỏi bật cười, quả thật là vượt cấp đối địch nhất thời thì sảng khoái, nhưng mà tiếp đó phải chữa thương những hai năm rưỡi a…… A, Tiểu Hắc Tử lộ ra…… Vương Hạo quay đầu nhìn một vòng, phát hiện hoàn cảnh nơi đây khá an toàn, đây là vùng biên giới của một Tiểu đảo, phía trước hắn là biển cả màu xanh lam, ân, cũng có thể là hồ!
Xung quanh đều là kỳ hoa dị thảo, hương thơm ngây ngất lòng người, trên bầu trời tản ra những màu sắc tươi đẹp, vô cùng mộng ảo! Chẳng lẽ đây là một mảnh Bí Cảnh? Trong lòng Vương Hạo suy đoán!
Vương Hạo thử khu động Thần Thức hướng ra xa dò xét, nhưng thần thức của hắn vừa mới rời khỏi thân thể, liền cảm thấy nặng như ngàn cân, khó khu sử vô cùng. Vương Hạo đành phải thu hồi Thần Thức, dù sao bây giờ trạng thái của hắn cũng không tốt, nguyên thần không thể lại chịu thêm tổn thương được nữa!
“Ngươi cười cái gì?” Thiếu nữ giờ phút này chật vật vô cùng, váy dài màu hồng ban đầu giờ chỉ còn lại một chút che thân, thực sự có chút cấm kỵ…… Bất quá cũng không có gì đáng để nhìn, không nói đến đối phương chỉ là một cái cây, giờ phút này trên thân thể cũng đen một mảng trắng một mảng, cũng không có gì đáng chú ý! Chỉ có mỗi gương mặt là còn sạch sẽ chút thôi.
“Cười cái gì, cười ngươi và ta quá ngu, liều mạng đánh nhau, cuối cùng vẫn là chung một kết quả như nhau sao? Ta cũng không muốn chết cùng với một cái cây!” Đối phương hiện tại trạng thái không làm gì được hắn, trong lời nói của Vương Hạo căn bản không hề khách khí!
Bất quá hắn cũng không hề lơi lỏng cảnh giác, đối phương vừa mới định thừa dịp lúc hắn chưa tỉnh lại để đánh lén hắn!
“Chết ở chỗ này sao? Nực cười, ta sao có thể chết ở đây cùng với một Nhân Tộc như ngươi chứ!” Thiếu nữ quát lên một tiếng kiêu ngạo, trên mặt lộ vẻ khinh bỉ! Vương Hạo lại là đôi mắt hơi híp lại, hỏi: “Ngươi biết đây là chỗ nào không? Có cách nào đi ra ngoài không?”
Rừng Huyễn Quang xuất hiện Mộc Tộc tử giai thì thôi đi, lại xuất hiện Mộc Tộc chanh giai thì quá bất thường, chẳng lẽ đối phương là vì muốn vào nơi này sao? Nói như vậy, nơi đây e rằng không phải là bí mật nhỏ!
“Nói đến thì còn phải cảm ơn ngươi, nếu không phải không gian nổ tung thì Mộc Tộc chúng ta muốn đi vào đây không biết còn phải hao phí bao nhiêu sức lực cùng thời gian, cho dù ngươi hại ta ra nông nỗi này, bất quá ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ để ngươi không đau đớn mà chết!” Khóe miệng thiếu nữ nở một nụ cười, trong mắt lộ ra vẻ tự tin!
Tuy rằng lần này nàng bị thương rất nặng, nhưng có thể vào được đây thì cũng đáng, dù sao đối với Mộc Tộc bọn họ mà nói, không có loại thương tích nào là không thể khôi phục! Trong lòng Vương Hạo hơi động: “Ả này tự tin như vậy, nghĩ đến là biết sơ lược về nơi này, chắc là nắm được biện pháp rời đi!”
“Tiền bối có lẽ quá tự tin rồi, người xem một chút đây là cái gì!” Vương Hạo mặt mỉm cười, một quả hạt châu nhỏ màu đen xuất hiện trong tay! Thấy hạt châu này, thiếu nữ thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, chính cái đồ chơi nhỏ không đáng chú ý này làm cho nàng bị trọng thương, thậm chí còn rớt xuống một đại cảnh giới, nếu như lúc ấy nàng không phải ở trạng thái phòng ngự mạnh nhất thì có thể đã không có cơ hội sống sót rồi!
Ngực của thiếu nữ phập phồng lên xuống, nhưng lại không nói ra được một câu hung dữ nào, nếu Vương Hạo giờ này lại cho nàng thêm một cái nữa thì với trạng thái của nàng lúc này không có cách nào ngăn cản được!
“Hừ, ngươi muốn như thế nào?” “Tiền bối, lần này rõ ràng là Mộc Tộc các ngươi ra tay trước, nói đến căn nguyên căn bản thì cũng không trách Vương mỗ, ta thấy không bằng chúng ta bắt tay giảng hòa, cùng nhau thăm dò nơi đây thế nào?” Vương Hạo nói có vẻ thành khẩn.
“Ngươi đang nói mớ à!” Thiếu nữ lập tức nổi giận, đối phương không những muốn sống mà còn muốn chiếm đoạt bảo vật ở đây nữa chứ! Nhưng vừa mới mở miệng ra, liền lần nữa cảm nhận được luồng khí tức hủy diệt kia, lập tức nuốt lại lời đã lên tới miệng!
Bạn cần đăng nhập để bình luận