Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 225: Trảm Đằng Yêu

Chương 225: Chém Đằng Yêu Đằng Yêu vì điên cuồng cướp đoạt để nhanh chóng tăng trưởng thực lực, cũng vì thế mà hoàn toàn mất đi hy vọng tấn thăng, chỉ có thể bị kẹt ở nơi này, chờ đợi sinh mệnh dài dằng dặc kết thúc!
Vương Quang An khẽ cười một tiếng, tay trái phải nhẹ nhàng vung lên, một đạo hỏa long loé lên mà ra.
Ầm ầm một tiếng va chạm, hỏa long và trường mâu của Đằng Yêu toàn bộ biến mất.
Một kích này xem như cân sức ngang tài, ai cũng không chiếm được tiện nghi, đánh như vậy, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không phân ra thắng bại.
Vương Quang An cũng không có ý định làm như thế, Đằng Yêu dù không giống các Yêu Thú khác có thể tự do di chuyển, thần thông rõ ràng, nhưng ưu thế của nó là sức khôi phục cực mạnh, pháp lực hùng hậu, chỉ cần còn một đoạn rễ tồn tại liền không có chuyện chết.
Kéo dài thời gian chắc chắn Vương Quang An sẽ thiệt thòi! Cuối cùng chỉ có thể vì hụt pháp lực mà rút đi.
May mắn trong tay hắn Tam Diễm Phiến là trung phẩm pháp bảo, tuy rằng mỗi lần thi triển sẽ hao phí nhiều pháp lực hơn, nhưng vì thế mà uy lực cũng vượt trội hơn, Đằng Yêu không thể ngăn cản được.
Vương Hạo cũng không ngốc đứng đấy, thả ra mấy Linh Thú và Khôi Lỗi không ngừng công kích, đồng thời mình không ngừng ném ra hỏa cầu, hỏa long các loại pháp thuật Hỏa hệ, không ngừng thiêu đốt rễ của Đằng Yêu xung quanh.
Có Vương Quang An ở chính diện kiềm chế, Đằng Yêu căn bản không để ý tới hắn, dù lực công kích của hắn không đủ để trọng thương Đằng Yêu, nhưng góp gió thành bão, chơi game Vương Hạo biết, chỉ cần có thể phá phòng, mười mấy cấp người chơi cũng có thể mài chết Boss một trăm cấp.
Đằng Yêu bị Vương Hạo quấy rầy phiền muộn không thôi, trên rễ chính hiện ra hai con mắt xanh lục, hung ác trừng mắt nhìn Vương Hạo, một đạo dây leo như trường tiên mang theo gió gào thét hướng Vương Hạo đánh tới.
Vương Quang An hừ nhẹ: “Nghiệt súc, đang đối chiến với lão phu mà còn dám phân tâm, căn bản không coi ta ra gì!” Tam Diễm Phiến trong tay đột nhiên vung lên, hai đạo liệt diễm cùng lúc xuất hiện, một đạo đánh về bản thể Đằng Yêu, một đạo ngăn lại dây leo đánh về phía Vương Hạo!
Đồng thời Vương Quang An vẫn đang tụ lại linh lực, công kích trước dù đốt cháy không ít dây leo và rễ, nhưng đối với Đằng Yêu có sức khôi phục cực mạnh mà nói uy lực vẫn còn kém!
Dùng ít nhất một nửa linh lực kích phát một kích mạnh nhất của Tam Diễm Phiến, thả ra ba đạo Chân Hỏa chí dương, chí nhiệt mới có thể trọng thương Đằng Yêu!
Đằng Yêu thấy Vương Quang An thả ra hai đạo công kích rồi dừng lại, còn tưởng rằng đối phương không làm gì được nó, trong lòng âm thầm đắc ý, bất quá nó cũng biết mình không thể giống thường ngày biến hai vị tu sĩ Nhân Tộc này thành phân bón.
Tu sĩ Kim Đan dù có đánh không lại nó, nhưng chạy trốn nó cũng đuổi không kịp.
Nó liền muốn nhân cơ hội này phải cho đối phương khắc sâu ấn tượng, khiến đối phương biết mình cường đại, sau này không dám tới trêu chọc mình!
Thế là khi Vương Quang An không công kích, nó cũng không công kích Vương Quang An, ngược lại bắt đầu đối phó Vương Hạo và đám Linh Thú, Khôi Lỗi đông đảo bên cạnh Vương Hạo, có gì có thể so sánh giết hết người thân đối phương khiến người ta khắc sâu ấn tượng hơn?
Nhưng nó không ngờ thủ đoạn của Vương Hạo không phải bình thường tu sĩ cấp thấp có thể so sánh, rễ nhỏ và dây leo của nó căn bản không tạo thành uy hiếp với Vương Hạo, còn chưa tới gần đã bị vô số công kích hóa giải.
Nếu nó dùng cành chính, tu sĩ Kim Đan kia cũng sẽ ra tay ngăn cản.
Đằng Yêu quyết định chắc chắn, âm thầm hạ quyết tâm, từ bỏ phòng ngự, điều động toàn bộ mấy cành chính bên người, hóa thành vô số công kích, chia làm hai đạo riêng công về Vương Hạo và Vương Quang An.
Nó thầm nghĩ Vương Quang An chỉ có thể ngăn một đạo, Vương Hạo nhất định chết dưới công kích của nó, phát ra một kích này dù pháp lực của Đằng Yêu có hùng hậu, cũng sẽ suy yếu rất nhiều.
Nó hiển nhiên không biết mình sắp phải đối mặt cái gì.
Vương Hạo thấy Vương Quang An nửa ngày không công kích cũng đoán được hắn đang nín chiêu lớn, lúc này tuyệt đối không được phân tâm, liền hô: “Lão Tổ, không cần phải để ý đến ta, ta tự có cách phòng ngự!” Vương Quang An cũng biết Vương Hạo không phải tu sĩ Trúc Cơ tầm thường, nhẹ gật đầu.
Vương Hạo nhìn đại lượng dây leo và những ngọn giáo mang theo linh quang bay tới, liền thu mấy Linh Thú về.
Khôi Lỗi hư hỏng có thể sửa, không sửa được vẫn có thể dùng, nhưng Linh Thú bị thương, hắn sẽ đau lòng.
Mấy đạo Linh Phù Hỏa hệ nhị giai rời tay, phát ra các loại công kích Hỏa hệ không ngừng tiêu hao uy năng công kích của dây leo!
Sau đó Vương Hạo trực tiếp thả ra làm dương chân diễm, ngưng tụ trước người mình thành một lớp tường lửa thật dày, không yên lòng còn ngưng kết một tầng hỏa tráo bên ngoài thân mình, chân mang giày Thanh Nguyên linh quang lóe lên, tùy thời chuẩn bị né tránh!
Những ngọn giáo phát ra linh quang khi vừa chạm vào làm dương chân diễm liền linh quang tắt ngóm, mấy Khôi Lỗi phát ra vài đạo công kích đánh về phía những ngọn giáo này, chúng trong nháy mắt chệch hướng bay sang hai bên Vương Hạo, sau đó không gió tự cháy, chốc lát hóa thành đống tro tàn!
Mà những dây leo thì càng không chịu nổi, còn chưa tới gần làm dương chân diễm đã e sợ không tiến vì nhiệt độ cực nóng.
Đằng Yêu không cam lòng đưa ra một dây leo to bằng vại nước dò xét.
Dây leo vừa tiếp xúc tường lửa đã bốc cháy, sau đó bốc cháy kịch liệt, nhiệt độ kinh khủng khiến nó sợ hãi từ sâu trong linh hồn, chỉ có thể chủ động chặt đứt sợi dây leo này, mặc nó cháy thành tro bụi!
“Không hổ là thiên địa Linh Hỏa, lần trước nếu mang theo ngươi, Thụ Yêu của Đan Đỉnh Tông có lẽ đã thu phục!” Vương Hạo hài lòng cười, thực lực của nó kém xa Đằng Yêu trước mắt, thu phục khả năng cực lớn.
Đằng Yêu dồn sự chú ý về phía Vương Hạo, lại không biết Vương Quang An đã ấp ủ xong một kích mạnh nhất, khi nó công kích Vương Hạo, Tam Diễm Phiến trong tay Vương Quang An hấp thụ đại lượng chân nguyên uy năng cũng phóng đại.
Khi vung xuống ba đạo hỏa diễm bay ra, hóa thành ba con Hỏa Phượng kêu lớn lao về phía bản thể Đằng Yêu.
Trên đường đi những trường mâu Đằng Yêu tạo ra dễ dàng bị Hỏa Phượng hóa giải, uy năng của Hỏa Phượng không những không giảm, ngược lại mượn ngọn lửa đốt dây leo tăng thêm uy lực.
Hai tay Vương Quang An bấm niệm pháp quyết, ba Hỏa Phượng không ngừng biến ảo hình dạng đến gần, cuối cùng hợp thành một hỏa cầu nóng rực, giống như mặt trời dưới lòng đất vậy.
Hỏa cầu đi qua chỗ nào, đừng nói dây leo và rễ của Đằng Yêu, đến cả đất bùn và đá trên đỉnh hang đều bị dấu hiệu tan chảy!
Mấy cành chính bị thiêu đốt rốt cục khiến Đằng Yêu phát hiện không ổn, rễ lớn đột nhiên run lên, tựa như sợ hãi cũng là vì đau đớn sau khi tổn thất nhiều cành chính.
Nếu là Yêu Thú bình thường lúc này e rằng đã kêu rên liên hồi, tiếc rằng Đằng Yêu không thể phát ra âm thanh.
Đằng Yêu muốn phòng hộ, đã chậm, hỏa cầu nóng rực đã ở ngay trước mắt.
Nó vừa mới phát động công kích, dây leo đã mất hơn một nửa, lúc này phòng ngự vội vàng chỉ có thể tận lực thu hết dây leo và rễ xung quanh, bao vây chặt chẽ lõi bản thể.
Sau đó rất nhanh nó đã biết mình hành động ngu xuẩn thế nào.
Ầm ầm!
Một tiếng nổ lớn, quả cầu gỗ dày mấy trượng Đằng Yêu tạo thành trong nháy mắt vỡ vụn, một đám lửa lớn ngút trời bốc lên, Vương Hạo dù cách xa như vậy vẫn cảm thấy nóng khó nhịn, chỉ có thể bóp nát một lá bùa Hàn Băng để ứng phó.
Liệt hỏa theo rễ Đằng Yêu không ngừng kéo dài, trong nháy mắt quét sạch phạm vi hơn mười dặm.
Không gian dưới lòng đất dưới ánh lửa chiếu rọi sáng như ban ngày.
Yêu Thú sinh tồn trong đó bị ánh lửa và tiếng nổ kinh động, nhao nhao bò ra khỏi hang, sợ hãi nhìn khung cảnh tựa ngày tận thế, phát ra từng tiếng hú dài!
Cùng với ngọn lửa, đại lượng khói đặc sinh ra, bao trùm toàn bộ không gian dưới đất, nếu hai người Vương Hạo không phải Tu Tiên Giả có thể nín thở, liễm tức, e rằng đã bị ngạt thở mà chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận