Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 696: Cùng công chi

Lưu Vân Xuyên dẫn đầu đứng dậy: “Tuệ Nhân đạo hữu, nếu ngươi không phải muốn ép chúng ta mua Huyết Nguyên Đan, vậy Lưu gia ta không tiếp đón, xin cáo từ!” Lưu Vân Xuyên vừa đứng lên, hai vị Kim Đan tu sĩ khác cùng mấy vị gia chủ Trúc Cơ cũng đứng dậy theo, tựa hồ đã sớm thương lượng xong xuôi! Bọn họ cũng đã sớm phát hiện ra Nghê gia lần này đến không có ý tốt, ngấm ngầm kết thành đồng minh! “Hừ, rất tốt, cho rằng bần tăng không biết chuyện các ngươi âm thầm liên hợp sao? Đến Nghê gia ta, không đáp ứng điều kiện của Nghê gia, các ngươi còn muốn rời đi?” Tuệ Nhân thấy thế cũng không còn ngụy trang, lúc này sắc mặt âm trầm nói! “Tuệ Nhân, ngươi đừng tưởng rằng mình Kim Đan tầng chín liền vô địch, dùng đan dược để tăng tu vi, lão phu ngược lại muốn xem ngươi có mấy phần thần thông!” Lưu Vân Xuyên lớn tiếng quát. Trong đại điện, lực lượng rõ ràng là các gia tộc chiếm ưu thế, ba vị Kim Đan sơ kỳ của bọn họ chưa chắc đã đánh không lại Tuệ Nhân! Thật lòng mà nói, bất luận Nghê gia là chính hay tà, Lưu Vân Xuyên đều không muốn đối đầu với Nghê gia! Nghê gia bành trướng, cũng chỉ là chiếm đoạt một chút thế lực Trúc Cơ xung quanh, Lưu gia cách khá xa, trong thời gian ngắn căn bản không bị uy hiếp! Nhưng lần này Nghê gia đi quá trớn, lại có ý đồ dùng Huyết Nguyên Đan làm suy yếu toàn bộ thế lực tu tiên Việt Quốc! Hắn dù không rõ Huyết Nguyên Đan rốt cuộc có gì huyền bí, nhưng chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, tu sĩ Việt Quốc đã hao tổn mất hai phần, hiển nhiên không phải là vật tốt lành gì! “Chỉ bằng các ngươi? Hừ!” Tuệ Nhân khinh thường hừ một tiếng, lấy ra một cái trận bàn màu đỏ: “Cho rằng Huyết Nguyên đại trận của Nghê gia ta là đồ ăn chay sao?” Hắn nhẹ nhàng đánh mấy lần, bên trong đại điện lập tức sáng lên vô số phù văn cấm chế, một màn trận pháp màu đỏ bao trùm lấy mọi người bên trong. Lưu Vân Xuyên và những người khác lập tức ra tay công kích, nhưng mà màn trận pháp màu đỏ có cường độ cực cao, mặc cho bọn họ oanh kích, mảy may không hề có dấu hiệu chống đỡ không nổi! “Tuệ Nhân, Nghê gia ngươi làm như vậy, chẳng lẽ không sợ người người oán hận, hợp nhau tấn công sao?” “Ha ha, hợp nhau tấn công? Các ngươi chẳng phải là đang như vậy sao? Nhưng có thể làm gì được ta?” Một đôi mắt của Tuệ Nhân biến thành màu đỏ như máu, khặc khặc cười hai tiếng, nói: “Yên tâm, các ngươi còn có chút tác dụng, bần tăng hiện tại không giết các ngươi, bần tăng muốn để các ngươi tự tay đưa từng tộc nhân của mình đến Nghê gia ta, xem như phân bón cho Huyết Nguyên hoa, ha ha ha ha!” Giờ phút này, Tuệ Nhân cũng không lo lắng bí mật bị bại lộ, ngược lại lát nữa hắn sẽ gieo cấm chế lên những gia chủ này, sau này bọn họ sẽ giống như khôi lỗi, chỉ nghe theo mệnh lệnh của hắn mà làm việc! Có những địa đầu xà này hỗ trợ, Nghê gia nhất định có thể thu thập được nhiều “phân bón” hơn, sớm ngày bồi dưỡng ra Huyết Nguyên hoa ngàn năm, việc hắn tấn cấp Nguyên Anh chỉ còn nằm trong tầm tay! Nhưng ngay tại thời điểm hắn đang mặc sức tưởng tượng về tương lai tốt đẹp thì bỗng nhiên “ầm ầm” một tiếng vang thật lớn, màn trận pháp màu máu trong đại điện lại sụp đổ! Lúc này Tuệ Nhân ngây người, không chỉ có mình hắn mà ngay cả những tu sĩ bị vây cũng đều ngẩn người, bọn họ lúc đầu đã tuyệt vọng, không còn công kích trận màn nữa, căn bản không phải bọn họ phá hư đại trận! Bất quá Lưu Vân Xuyên rất nhanh phản ứng lại, cười ha ha một tiếng: “Vị đạo hữu nào ra tay vậy? Lưu Vân Xuyên ta xin cảm ơn, sau này nếu có việc gì cần đến Lưu Vân Xuyên ta và Lưu gia, đạo hữu cứ việc thông báo!” Tiếp đó hắn nắm chặt pháp bảo, lặng lẽ nhìn Tuệ Nhân, phẫn nộ quát: “Tuệ Nhân, xem ra có người không quen mắt với việc Nghê gia ngươi hãm hại tu sĩ Việt Quốc ta, hôm nay chính là ngày tàn của ngươi!” Tuệ Nhân gồng thân thể béo ú, đảo mắt nhìn quanh: “Kẻ nào đang giả thần giả quỷ, cho rằng phá hủy đại trận thì các ngươi có thể nắm chắc phần thắng sao? Chỉ là mấy tên Kim Đan sơ kỳ…” Câu nói còn chưa dứt lời, đã thấy Vương Hạo mở toang đại môn, bước vào, Vương Hạo lúc này khí thế bộc phát toàn bộ, thực lực Kim Đan tầng tám hiển lộ rõ ràng, ngay lập tức đã chặn họng Tuệ Nhân! Nửa canh giờ trước, Vương Hạo ở trong địa lao, sau khi cứu được tên thanh niên kia thì cho ăn đan dược, lại dùng pháp lực giúp chữa thương, chỉ chưa đến một khắc thời gian, sắc mặt người kia đã có chút hồng hào, mơ hồ tỉnh lại! “Ta tại sao lại ở đây? Ngươi là ai?” Thanh niên mở to mắt, liền hỏi ra hai vấn đề! “Ngươi sắp chết, bản tọa đã cứu ngươi, tiểu tử, hiện tại nơi này giam giữ không ít tu sĩ giống như ngươi, bản tọa không có thời gian giải thích với ngươi, bây giờ hỏi ngươi mấy vấn đề, hy vọng ngươi thành thật trả lời!” Vương Hạo mặt không đổi sắc nhìn hắn, trực tiếp hiển lộ tu vi, không nhanh không chậm hỏi! “Vãn bối Tống Ngọc Thành, xin đa tạ tiền bối ân cứu mạng.” Thanh niên rất thức thời, thấy tu vi của Vương Hạo liền “ừng ực” một tiếng, nuốt nước bọt, sau đó cung kính hành lễ nói! Vương Hạo khẽ gật đầu, hỏi: “Tống gia tiểu tử, ngươi có nhớ mình đã đến đây như thế nào không?” Vương Hạo tuy đã đại khái hiểu rõ huyền bí của Huyết Nguyên Đan nhà Nghê gia, nhưng vẫn có chút hứng thú đối với việc làm sao mà nó khống chế được tu sĩ! Hi vọng có thể từ Tống Ngọc Thành tìm ra được đáp án! Trong địa lao giam giữ đến mấy ngàn tu sĩ, đây không phải con số nhỏ, mà vẫn có thể không bị phát hiện, nhất định phải có cái gì đó đặc biệt! Tống Ngọc Thành suy nghĩ trong chốc lát rồi đáp: “Tiền bối, vãn bối chỉ nhớ mình đang ở nhà tu luyện, luyện hóa Huyết Nguyên Đan, ngoài ra không nhớ gì cả!” Vương Hạo nhướng mày, hỏi: “Ngươi có nhớ ngày mình tu luyện là ngày nào không?” “Là mùng năm tháng ba!” “Mùng năm tháng ba, bây giờ đã là tháng tư rồi, vậy là trong một tháng này ngươi không nhớ gì cả à?” Thấy người kia gật đầu, Vương Hạo lại hỏi: “Vậy ngươi có biết mình lấy được Huyết Nguyên Đan bằng cách nào không?” Vương Hạo dùng mắt quan sát Thần Hồn của người này, phát hiện Thần Hồn của hắn dường như bị giở trò, hẳn là do Huyết Nguyên Đan gây ra! Vì vậy, nếu hỏi hắn sau chuyện này thì không có khả năng nhận được câu trả lời nào, chi bằng hỏi về chuyện trước đó! Tống Ngọc Thành trầm ngâm một lát rồi bắt đầu kể lại! Thì ra, lúc trước hắn ra ngoài làm việc thì gặp một thiếu nữ bị Tà Tu truy sát. Nghe được tiếng kêu cứu của cô gái, lòng chính nghĩa của hắn liền không nhịn được, thế là xuất thủ cứu cô gái kia, đuổi chạy Tà Tu! Về sau, cô gái kia để báo ơn nên đã đưa hắn một quả Huyết Nguyên Đan! Huyết Nguyên Đan có tác dụng tăng tiến tu vi, nhưng gia chủ Tống gia lại không cho các tu sĩ trong tộc mua, cũng không nói rõ nguyên nhân, hắn còn tưởng rằng gia tộc vì chuyện làm ăn mà cân nhắc, sợ tộc nhân đều đi mua Huyết Nguyên Đan, khiến đan dược nhà mình bị ế! Nào ngờ Huyết Nguyên Đan lại có vấn đề, thế là liền nhận lấy! Chờ hắn về nhà sau thì báo cho tộc nhân là mình muốn bế quan, luyện hóa Huyết Nguyên Đan, sau lần đó thì trí nhớ của hắn chính là ở đây! “Tiền bối, bây giờ vãn bối nghĩ lại, cô gái kia bất quá tu vi Luyện Khí kỳ, lại đưa ra được Huyết Nguyên Đan có thể khiến cho tu sĩ Trúc Cơ tinh tiến tu vi, thật quá đáng nghi!” “Mã hậu pháo, lúc đó nếu ngươi không bị sắc tâm làm cho choáng váng đầu óc, sợ cũng đã không trúng chiêu!” Vương Hạo không lưu tình chút nào vạch trần nói! “Ách… Cái này, vãn bối nào nghĩ đến một cô nương lại có ý muốn hại người!” Ánh mắt của Tống Ngọc Thành lấp lánh, lộ vẻ xấu hổ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận