Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1492: Thanh Điểu

Chính hắn cũng không nghĩ ra, chỉ có thể hỏi thử Thiên Thành Tử, xem hắn có cách nào không, nếu không được nữa thì liền hỏi thăm Vấn Thiên Đạo Quân, vị này chính là đại tu sĩ ngưng luyện qua Pháp Tướng Hợp Thể, có khả năng đã từng gặp Chân Linh Thanh Điểu! Thiên Thành Tử bị quấy rầy tu luyện, hết sức bất mãn, nhưng nghe đến vấn đề của Vương Hạo, cũng bắt đầu chăm chú suy nghĩ. “Tu sĩ Luyện Hư ngưng luyện Thanh Điểu pháp tướng chắc là có, ngươi không thể tìm được Chân Linh Thanh Điểu, có lẽ có thể đi tìm một vị tu sĩ Luyện Hư ngưng luyện pháp tướng Thanh Điểu, quan sát hư ảnh pháp tướng của hắn.” Thiên Thành Tử đưa ra đề nghị, nhưng vẫn rất khó thực hiện. Tu sĩ Luyện Hư bên trong người ngưng luyện pháp tướng vốn không nhiều, ít nhất cũng phải là tu sĩ trong Luyện Hư kỳ, trừ phi là tu sĩ Luyện Hư sơ kỳ của loại đại tộc đỉnh cấp, mới có thể ngưng luyện ra pháp tướng! Loại tồn tại đó, sẽ biểu hiện cho một tu sĩ Hóa Thần như hắn xem sao? Lại nói, tu sĩ Luyện Hư thường chỉ khi liều mạng mới hiển lộ pháp tướng, đây là chỗ át chủ bài, vô duyên vô cớ, ai sẽ biểu hiện ra cho hắn xem chứ! Thiên Thành Tử có lẽ cũng cảm thấy đề nghị của mình không đáng tin cậy, nghĩ một lát lại nói: “Yêu Tộc thường dựa theo chỉ dẫn huyết mạch tiên tổ trong cơ thể để tu luyện, từng bước một thức tỉnh huyết mạch, ngươi đi bắt một con Thanh Điểu yêu thú, có lẽ có thể thông qua máu tươi của nó để có được chút gợi ý, bất quá ít nhất cũng phải là Thanh Điểu Ngũ Giai, Thanh Điểu cấp thấp độ thức tỉnh huyết mạch quá thấp, có thể sẽ không thấy được gì…”. Nghe xong hai chủ ý này, Vương Hạo hoàn toàn hết cách, thực lực của Thanh Điểu nhất tộc cũng không yếu, chẳng lẽ hắn chán sống muốn đi trêu chọc Thanh Điểu nhất tộc sao? “Ngài ngoài hai chủ ý ngốc nghếch này ra, còn có biện pháp nào khác không?” Thiên Thành Tử nắm tay lại, “Lão phu nghĩ không ra, nếu không ngươi về Phi Tiên thành, có lẽ trong một số cửa hàng có thể tìm thấy một ít chân dung Thanh Điểu, bất quá chân dung là đồ vật chết, đừng nói so với Chân Linh, mà so với hai cái cách của ta vừa rồi, cũng kém xa!” “Thôi vậy, ngài về tu luyện trước đi.” Vương Hạo bất đắc dĩ khoát tay áo. Đuổi Thiên Thành Tử đi, Vương Hạo cẩn thận từng li từng tí mở cấm thần châu, đem tàn hồn của Vấn Thiên Đạo Quân thả ra, vấn đề như trước hỏi lại một lần. Kết quả Vấn Thiên Đạo Quân trả lời cũng không khác Thiên Thành Tử bao nhiêu. Bất quá may mắn Vấn Thiên Đạo Quân kiến thức rộng hơn Thiên Thành Tử nhiều, trầm ngâm một lát rồi nói ra: “Lão phu ngược lại đã gặp một phiến đá có khắc đồ án Thanh Điểu, bên trong phiến đá còn tồn tại tinh huyết Thanh Điểu, mang theo mấy phần thần vận, nếu ngươi cần, lão phu có thể giúp ngươi vẽ một bức chân dung!” “Vậy thì tốt quá, đa tạ tiền bối, tiền bối yên tâm, nếu Vương mỗ có thể thành công Luyện Hư, lời hứa trước kia chắc chắn sẽ thực hiện!” Vương Hạo nghe vậy thì vô cùng vui mừng, đừng quản chân dung có hữu dụng hay không, ít nhất hắn cũng có đồ vật để quan tưởng. “Vậy lão phu liền đợi đến ngày đạo hữu thành công,” Vấn Thiên Đạo Quân cười ha hả đáp lại, hắn biết Thiên Thành Tử tồn tại, trước đó Thiên Thành Tử cũng có trạng thái không sai biệt lắm như hắn. Đã Thiên Thành Tử có thể tạo lại nhục thân, vậy thì hắn cũng có hi vọng, điều kiện tiên quyết là hắn phải cung cấp đầy đủ sự giúp đỡ cho Vương Hạo, điểm này hắn rất hiểu rõ. Mấu chốt là hắn vốn không còn lựa chọn nào khác, hắn hiện tại không có thủ đoạn uy hiếp Vương Hạo, cự tuyệt không hợp tác kết quả chính là chọc giận Vương Hạo, hoàn toàn mất đi hi vọng sống lại! Vương Hạo cũng cố ý đem chuyện của Thiên Thành Tử bảo cho hắn biết, tự nhiên là hi vọng có thể moi được từ miệng hắn thêm chút vật có giá trị! Động tác của Vấn Thiên Đạo Quân rất nhanh, chỉ một lát sau, một bức Thanh Điểu hai mắt có uy xuất hiện sinh động trên giấy. Thậm chí còn mang theo một tia thần vận, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ, tiêu chuẩn hội họa cũng cao hơn họa sĩ phàm nhân rất nhiều, làm được điều này cũng không khó! “Chân dung quả nhiên so với ghi chép trong một vài cổ tịch càng thêm sinh động.” Vương Hạo nhìn chân dung thì hài lòng gật đầu, ngẩng đầu nhìn về phía Vấn Thiên Đạo Quân: “Đa tạ tiền bối!” “Có ích với ngươi là tốt rồi, kỳ thật công pháp môn kia của lão phu vốn có một bộ phận công hiệu luyện thể, ngươi hoàn toàn không cần thiết phải tu luyện công pháp luyện thể khác, đương nhiên, đại tu sĩ đều kiêm tu mấy môn, một số người vì Luyện Hư Hợp Thể, thậm chí phải tu hành hơn mười môn công pháp thuộc tính khác nhau, chuyện này không có gì. Chỉ là tiểu hữu còn tốn rất nhiều thời gian luyện khí dưỡng trùng, thực sự có chút lãng phí thời gian, tu sĩ Hóa Thần, vẫn là nên nhanh chóng Luyện Hư thì hơn, tại Linh giới, chỉ có đạt tới cảnh giới Luyện Hư, mới có khả năng lên bàn.” Vấn Thiên Đạo Quân nói một câu, không đợi Vương Hạo trả lời, liền chủ động trở về cấm thần châu. Vương Hạo không khỏi cười khổ, khiến hắn không muốn sớm Luyện Hư như vậy, mấu chốt là hắn không làm được a, hiện tại hắn chỉ có một loại Linh vật Luyện Hư, còn kém xa lắm! Hơn nữa, hắn đã xông xáo một đường từ Luyện Khí kỳ, thứ gì hữu dụng, thứ gì vô dụng, hắn tự hỏi vẫn tự hiểu rõ. Không ít người có tu vi hắn đã từng gặp, không gặp nguy hiểm thì không sao, vừa gặp nguy hiểm, hơn phân nửa đều không sống nổi, trừ phi có trưởng bối phù hộ. Vương Hạo mặc dù quen biết vài vị tu sĩ Luyện Hư, nhưng mối quan hệ còn chưa đến mức có thể tìm kiếm sự che chở! Lắc đầu xua tan những suy nghĩ này, Vương Hạo ngồi xếp bằng khôi phục tinh thần, đến buổi chiều, hắn lại quay về đỉnh núi! Sau một hồi tĩnh tâm ngưng khí, hắn bắt đầu quan tưởng Thanh Điểu trên giấy vẽ, thần sắc của hắn vô cùng chăm chú, không bỏ qua mỗi một chi tiết. Sau đó, hắn thu bức tranh lại, bắt đầu vẽ lại Thanh Điểu trong đầu! Thanh Điểu này dường như đang chiến đấu, điều khiển ngọn lửa màu xanh, mang theo một cảm giác oanh liệt! Việc quan tưởng Thanh Điểu thuận lợi ngoài dự liệu, và theo hắn quan tưởng, vô vàn tinh thần hướng hắn bắn ra tinh quang, vô cùng rực rỡ. Bên trong Tinh Hà, dường như có một con Thanh Điểu thần tuấn đang ngao du, dáng người giãn ra, lung linh sinh huy, mang theo một chút thần tính! Mỗi khi Thanh Điểu vung cánh, đều có một lượng lớn tinh huy rơi xuống, chậm rãi hòa vào cơ thể của hắn! Đến cuối cùng, con Thanh Điểu kia còn mở ra một đôi mắt uy phong lẫm lẫm, nhìn về phía hắn, sau đó, hai cánh mở ra, trực tiếp lao vùn vụt về phía hắn! Trong nháy mắt, Vương Hạo như đang ở giữa một cơn bão, cảm giác nghẹt thở khó mà chống cự! Thanh Điểu có tốc độ kinh người, hai cánh mới vung lên hai ba cái, đã vượt qua tinh không, từ trên trời giáng xuống! Thiên Thượng Tinh Thần cũng rất nhấp nháy, cực lực bắn ra sức mạnh của mình phối hợp cùng Thanh Điểu, thân thể của Vương Hạo lúc này giống như một cái hố đen, có lực hấp dẫn mạnh mẽ đối với những tia sáng này! Cuối cùng, vô vàn tinh quang cùng Thanh Điểu cùng nhau, lóe lên một cái rồi biến mất, chui vào trong cơ thể hắn! Chỉ một thoáng, Vương Hạo mơ hồ nghe thấy một tiếng vang giòn, cảm thấy trong cơ thể có một luồng thanh lương truyền đến, một cảm giác sảng khoái chưa từng có ùa tới, khó có thể nói thành lời! Một luồng lực lượng trong trẻo tiến vào toàn thân, dường như một làn gió nhẹ vờn quanh, bản thân như đang ở giữa những đám mây, phiêu phiêu dục tiên, khiến người mê say. Rất lâu sau, Vương Hạo mới ân một tiếng, từ trong mê say tỉnh táo lại. “Như vậy là thành công rồi sao?” Vương Hạo có chút khó tin, hắn vốn cho rằng chỉ dựa vào một bức tranh, hơn phân nửa là không thể thành công, trước đó hắn cũng không quá kỳ vọng, dựa theo tâm thái thử một chút, không thành công thì lại nghĩ biện pháp khác! Kỳ thật vừa rồi Thanh Điểu cùng tinh quang đều là tưởng tượng của hắn, bầu trời kỳ thật vẫn yên tĩnh, không có chút chấn động, nhưng tinh thần chi lực thì lại thực sự chảy vào trong cơ thể hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận