Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 676: Lần nữa thu hoạch được Thiên Đạo cảm ngộ

Chương 676: Lần nữa thu hoạch được thiên Đạo cảm ngộ “Kiếm pháp?” Vương Hạo cúi đầu lần nữa quan sát, hắn phát hiện Hà Hồng San Linh kiếm quỹ tích vận hành dường như phù hợp một loại quy luật nào đó, trong đó mơ hồ mang theo một loại uy năng không nói rõ được cũng không tả rõ được, điều này tại vừa mới đối chiến bên trong chưa từng xuất hiện, có thể là giờ phút này gặp phải đối thủ cường đại, mới khiến cho nàng dùng toàn lực! Nhìn hồi lâu không hiểu được, Vương Hạo không khỏi khiêm tốn thỉnh giáo: “Mong rằng tiên tử nói rõ, Vương mỗ xuất thân tiểu Gia Tộc, kiến thức bên trên có chút thiển cận!” “Vương huynh khiêm tốn, lệnh đồ chỉ là ở giai đoạn ban đầu, nếu không phải tiểu muội đã từng thấy qua, cũng không nhìn ra được,” Địch Diệu Âm cũng không có thừa nước đục thả câu, nói thẳng, “nếu như tiểu muội không nhìn lầm, lệnh đồ cách ngộ ra kiếm ý, đã không xa!” “Kiếm ý, không thể nào? Ta cũng không tận lực dạy nàng luyện kiếm, nàng cũng không phải là kiếm tu, làm sao lại ngộ ra kiếm ý chứ?” Vương Hạo mặt đầy vẻ nghi hoặc! Kiếm ý thật là thứ mà mỗi kiếm tu suốt đời theo đuổi, đối với bọn hắn mà nói, so với Kết Đan còn quan trọng hơn! Kiếm ý phẩm loại phong phú, tác dụng đa dạng, có cái gia tăng uy lực, có cái phụ trợ tác dụng, còn có quần thể tác dụng. Nói một cách dễ hiểu, giống như một cái buff! “Kiếm ý có thể ngộ nhưng không thể cầu, cũng không phải chỉ có kiếm tu có thể lĩnh ngộ, có một số người khả năng mười mấy tuổi đã ngộ ra kiếm ý, còn có người đột phá Hóa Thần vẫn không cách nào thu hoạch được kiếm ý, điều này nằm ở ngộ tính, cũng nằm ở mệnh số!” Địch Diệu Âm huyền chi lại huyền nói một câu! “Xin hỏi tiên tử, liệt đồ của ta ngộ ra chính là cái gì kiếm ý?” Địch Diệu Âm lắc đầu, nói rằng: “Chỉ là lĩnh ngộ sơ kỳ mà thôi, còn chưa thật sự hình thành, tiểu muội cũng không nhận ra, nhìn qua có chút giống thanh tâm kiếm ý, điều kiện để lĩnh ngộ kiếm ý cũng không cố định, ta thấy lần đối chiến này, nói không chừng sẽ có chỗ tốt với lệnh đồ, nàng có thể hoàn thiện bộ phận kiếm ý cũng không biết chừng!” “Thanh tâm kiếm ý à? Cũng không có tác dụng gì với trận chiến này!” Lựa chọn sử dụng Linh kiếm xem như bản mệnh pháp bảo, Vương Hạo đối kiếm ý cũng từng có chờ mong, bởi vậy tìm hiểu một phen, thanh tâm kiếm ý phần lớn vẫn là có tác dụng trên người mình, tương tự như gia tăng ma kháng, làm cho mình có thể lực lớn chống cự quấy nhiễu tăng lên, thu được kiếm ý này có thể sẽ tăng cường Thần Thức của tu sĩ. Thần Thức cường đại, khống chế phi kiếm tự nhiên càng thêm thuận buồm xuôi gió! Đây chỉ là cơ sở, sau này lợi ích còn rất nhiều! Có thể thu được kiếm ý, bản thân nó đã cho thấy sự lĩnh ngộ về kiếm đạo đạt đến một mức độ nào đó, kiếm chi thuật tự nhiên so với tu sĩ bình thường mạnh hơn một chút! Có thể quan sát quá trình người khác lĩnh ngộ kiếm ý, đối với mình cũng là cực kỳ có lợi, Vương Hạo cùng Địch Diệu Âm ngừng nói chuyện, an tĩnh quan sát! Chỉ thấy bảy thanh phi kiếm còn lại, dưới sự khống chế của Hà Hồng San, tốc độ phi hành càng lúc càng nhanh, tốc độ bị Thúc Bảo Châu hấp thụ cũng càng ngày càng chậm, tới sau cùng lại đang từ từ kéo ra! Mà vị tu sĩ đang khống chế Thúc Bảo Châu, trán đã sớm đẫm mồ hôi, pháp lực mơ hồ có dấu hiệu không chống đỡ được nữa! Vương Hạo đang thấy như lạc vào trong sương mù thì nghe thấy âm thanh của Địch Diệu Âm: “Chúc mừng Vương đạo hữu, lệnh đồ đã thành công ngộ ra được kiếm ý!” Cái gì thế? Cái này đã xong rồi sao! Vương Hạo lộ vẻ kinh ngạc? Đây là cái kiếm ý chùy! Đây không phải kiến thức cơ học, lực hấp dẫn vạn vật à? Thúc Bảo Châu giống như Trái Đất, những phi kiếm kia chính là vệ tinh, khi tốc độ của phi kiếm đạt đến vận tốc thoát, tự nhiên có thể thoát khỏi lực hút của Thúc Bảo Châu, thì ra cái đồ chơi này gọi là kiếm ý à? Vương Hạo lúc này cảm thấy mình vừa phát hiện ra đại lục mới, nếu đem một chút định luật dẫn vào tu tiên, con đường của hắn có lẽ sẽ thông suốt hơn một chút. Mới đầu, khi hắn vừa tới thế giới này không phải là chưa từng thử qua, nhưng sau đó hắn phát hiện, tu tiên không thể giải thích bằng khoa học, dần dần liền từ bỏ! “Không đúng, mỗi một thế giới đều tồn tại quy luật cố định, chỉ là nơi này cùng Trái Đất khác biệt mà thôi, ta dùng kiến thức Trái Đất để giải thích tu tiên, tự nhiên không cách nào làm được, nhưng chỉ cần ta chịu khó nghiên cứu nhiều hơn, nhất định sẽ phát hiện ra quy tắc vận hành của thế giới này, giống như Kết Đan chắc chắn sẽ dẫn tới Lôi Kiếp, đúng rồi, còn cả tòa Luyện Khí pháp trận Huyền Quy kia, nhiệt độ cao nhất chỉ đạt đến 1200 độ C, nhiên liệu làm sao hòa tan vật liệu có điểm nóng chảy 1600 độ C? Dĩ nhiên là tăng áp suất! Vương Hạo vốn tưởng rằng pháp trận đó chỉ đưa đến hiệu quả phóng thích đại pháp lực, nhưng bây giờ nghĩ lại, pháp lực sao có thể tự dưng tăng thêm nhiều vậy, nó chỉ giống với hiệu quả tăng áp suất!” Nghĩ đến đây, Vương Hạo đột nhiên có cảm giác đại triệt đại ngộ, loại cảm giác này trước đây hắn cũng từng gặp qua, chính là khi đột phá tam giai trung phẩm Luyện Khí sư, để thu được thiên Đạo cảm ngộ, hắn tự chế một cái pháp khí, đồng thời phổ biến nó ra ngoài! “Thiên Đạo cảm ngộ, thì ra là như thế, kiếm ý cũng là một bộ phận của thiên Đạo cảm ngộ! Đúng rồi, ý chí tối cao của thế giới này chính là thiên Đạo, mọi thứ đều nằm trong quy tắc của thiên Đạo……” Vương Hạo thiếu chút nữa cười phá lên, hắn lúc này thật muốn tìm một chỗ bế quan, để thật tốt tận dụng thiên Đạo cảm ngộ về kiếm đạo có được không dễ dàng này! Thấy Vương Hạo dường như cũng lâm vào trạng thái nào đó, Địch Diệu Âm cũng ngẩn người ra, trong lòng lại sinh ra một loại cảm giác đố kỵ. Thật sự là hai thầy trò này quá nghịch thiên, một người ngộ ra kiếm ý, một người còn lại thì lâm vào đốn ngộ trạng thái? Bất quá cảm giác đố kỵ của nàng chỉ thoáng qua, sau đó nàng quan sát bốn phía, chuyên tâm hộ pháp cho Vương Hạo! Vương Hạo đương nhiên không còn quan tâm đến chuyện trong sân chiến đấu, còn có Địch Diệu Âm ở bên cạnh, trên người Hà Hồng San cũng có vài món bảo vật hộ mệnh hắn cho, chỉ là tu sĩ Trúc Cơ căn bản không làm tổn thương được nàng! Hắn thấy Địch Diệu Âm không có động tĩnh khác thường, liền yên tâm nghiên cứu trận đạo! Những năm gần đây hắn quá để tâm tăng thực lực lên, ngoại trừ Luyện Đan thuật, các ngành nghề khác trong tu tiên đều dừng lại ở tam giai trung phẩm và tam giai hạ phẩm, hiển nhiên đã không đủ dùng! Ngoại trừ luyện đan ra, thứ mà Vương Hạo coi trọng nhất chính là trận đạo, lúc này cũng không chần chừ, tỉ mỉ hồi tưởng lại những trận đạo truyền thừa mình đã từng xem qua, chuyên tâm tính toán! Cho đến khi hắn nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Hà Hồng San, vội vàng tỉnh ngộ lại, chỉ thấy một thanh đoản kiếm màu xanh lam đang nhanh chóng bắn về phía Hà Hồng San, nhìn uy năng phát ra từ thanh đoản kiếm màu xanh lam đó, rõ ràng là một trung phẩm pháp bảo! Mà Hà Hồng San mặt tái nhợt, một bộ pháp lực tiêu hao quá nhiều, lăng tại chỗ, có chút không biết phải làm sao! “Trác, cái lão Vương nào tám trứng?” Vương Hạo mắng to một tiếng, hồ quang điện trên người lóe lên, trực tiếp dùng Lôi Độn thuật lao đến trước người Hà Hồng San, đưa tay đỡ được công kích thay cho nàng! “Là ai? Một vị Kim Đan tu sĩ lại nhúng tay vào cuộc so tài của vãn bối, bước ra cho bản tọa xem là kẻ không muốn mặt nào!” Vương Hạo không nhịn được chửi ầm lên, vừa hận kẻ kia muốn tổn thương đồ đệ của mình, lại vừa hận đối phương cắt ngang trạng thái đốn ngộ của mình! Mặc dù hắn đã giải quyết được không ít chỗ khó, cảm giác chỉ cần luyện tập thêm chút nữa, việc đột phá tam giai thượng phẩm Trận Pháp Sư đã nắm chắc trong tay, nhưng ai lại không thích thời gian đốn ngộ kéo dài hơn chứ? Hắn Chế Phù thuật, Khôi Lỗi thuật, Luyện Khí thuật vẫn chưa nâng cao mà! Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, các tu sĩ trong sân căn bản không kịp phản ứng. Lúc kiếm trận của Hà Hồng San đang định chém xuống Vạn Liễu, thì một thanh linh kiếm màu xanh đánh tới phá tan kiếm trận, đồng thời không hề giảm uy thế chém về phía Hà Hồng San, tiếp theo là một tiếng ầm vang, Vương Hạo hào quang chói lọi xuất hiện, mọi người hoa mắt chóng mặt, khi bọn họ kịp phản ứng lại, chỉ còn lại tiếng mắng của Vương Hạo văng vẳng bên tai! Ngay cả người trong cuộc là Hà Hồng San cũng đang ngơ ngác, nàng chỉ phát ra một tiếng hô lớn, không ngờ rằng sư phụ mà nàng tâm tâm niệm niệm mấy chục năm nay lại cứ như vậy từ trên trời giáng xuống, biết sớm như thế có lẽ nàng đã
Bạn cần đăng nhập để bình luận