Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1910: Nửa yêu

Trên đỉnh núi, Vương Hạo mở to mắt, khẽ thở ra một hơi, hai khối Thượng Phẩm Linh Thạch trong tay đã biến thành bột phấn, hoàn cảnh Linh Khí ở Thiên Lan quá kém, hắn đến Đông Hoang, cũng cần Linh Thạch cùng các loại thủ đoạn để bổ sung pháp lực! Trước đó tiêu hao cũng không ít, vì vậy, hắn dừng chân trên đỉnh núi này hơn nửa tháng. Động thái này của hắn cũng là để Vương gia và các thế lực khác có thời gian phản ứng. Về phần các tông phái Phật tông như Cực Lạc tông sẽ phản ứng ra sao? Vương Hạo thật không quan tâm, bọn họ vốn đã bày trận sẵn sàng đón quân địch, sao có thể là đối thủ của hắn? Việc họ tụ tập một chỗ lại càng giúp hắn khỏi phải tốn công sức bôn ba tứ phía! Pháp lực khôi phục, Vương Hạo cũng chuẩn bị lần nữa hành động. Bước ra khỏi sơn động, Vương Hạo vừa chuẩn bị bay lên thì thấy dưới chân núi có một thôn nhỏ, lửa cháy ngút trời! “Ồ, lại là sơn phỉ do Cực Lạc tông sắp xếp sao? Hay đám này căn bản là do bọn chúng giả trang!” Vương Hạo nhíu mày, cẩn thận quan sát, mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của phụ nữ và trẻ em! Các loại thảm cảnh Vương Hạo đã từng thấy qua, trong lòng không hề có chút chấn động, nhưng gặp phải chuyện như vậy, liền không thể làm ngơ, có thể tiện tay giúp một chút thì cứ giúp! Vương Hạo hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng hướng thôn làng đó mà lao tới! Còn chưa tới gần, đã thấy một đám người mặc đồ đen, cưỡi ngựa, tàn sát dân làng, tiếng kêu rên thảm thiết vang vọng khắp nơi! “Chỉ là lũ tặc ngựa bình thường thôi sao?” Vương Hạo sinh lòng nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã hiểu ra, Cực Lạc tông nhập thế tu hành, thay thế quan phủ phàm nhân, lũ tặc ngựa này giống như cũng do bọn chúng quản, coi như không phải cố ý sắp xếp thì cũng là cố ý bỏ mặc, không chỉ có tặc ngựa, tùy tiện phái ra một đệ tử Luyện Khí cũng có thể giải quyết được! “Dừng tay!” Vương Hạo trên không trung quát lớn một tiếng, âm thanh nhờ pháp lực gia trì, như sấm rền vang vọng, nhanh chóng lan khắp toàn thôn! “Không ổn, là Tu Tiên Giả, các huynh đệ mau rút lui!” Một gã cao lớn vạm vỡ, hung thần ác sát, một mắt chột hô lớn. Vương Hạo chỉ một tiếng quát đã khiến chúng mất mật, bọn chúng sao dám động thủ với Tu Tiên Giả? Sau một khắc, một đạo kiếm khí xẹt qua bầu trời. “Phụt!” Đầu người bay lên, máu tươi văng khắp nơi, đám tặc ngựa khác đang cướp bóc giết người thấy cảnh này không khỏi kinh hãi! “Là Tiên Nhân, Tiên Nhân tới cứu chúng ta!” Thôn dân lập tức phấn khởi, nhao nhao hô to lên! “Thật là Tiên Nhân, ta nghe ông nội nói rồi, Tiên Nhân có thể ngự gió mà bay, là Tiên Nhân đến cứu chúng ta!” Không ít thôn dân nước mắt lưng tròng, ngửa mặt lên trời hô lớn, quỳ lạy hành lễ! Một vài tên tặc ngựa cũng học theo, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, ý muốn Vương Hạo khoan dung cho bọn chúng! Nhưng Vương Hạo biết, loại ác ôn này quyết không có khả năng hối cải, tặc ngựa và sơn tặc khác nhau, sơn tặc chỉ cố định một chỗ, sẽ cướp lương thực nhưng cũng không hay giết người, bởi vì chúng đều xuất thân từ dân làng xung quanh, cũng hiểu rõ đạo lý không thể chỉ nhìn cái lợi trước mắt, nếu không bách tính đi hết thì bọn chúng cũng sống không nổi! Còn tặc ngựa thì không giống vậy, tặc ngựa không có nơi ở cố định, đến và đi như gió, mối nguy hại với dân chúng càng lớn, điều kiện sống của bọn chúng càng thêm gian khổ, một khi đi cướp thường sẽ cướp theo kiểu phát tiết, đồ sát thôn xóm là chuyện rất thường gặp! Mấy tên tặc ngựa trước mặt, gần như mỗi tên đều mang theo huyết khí trên người, hiển nhiên đều đã từng cướp đi mạng người, Vương Hạo làm sao có thể tha cho chúng? “Phụt! Phụt! Phụt!” Vương Hạo đứng trên không trung, bạch y phấp phới, mặt không cảm xúc, từng đạo kiếm khí tung hoành, cho đến khi chém giết hết toàn bộ tặc ngựa! Lũ tặc ngựa hung hăng càn quấy dưới kiếm của Vương Hạo, thật sự như kiến cỏ, không có nửa điểm sức phản kháng! Chỉ trong nháy mắt, hơn trăm tên tặc ngựa đã bị Vương Hạo chém giết sạch sẽ! Nhìn ngọn lửa lớn trong thôn, Vương Hạo vung tay lên, một trận gió lạnh quét qua, dập tắt tất cả đám cháy, thậm chí không còn chút bụi bặm nào! Dân làng nhao nhao chạy ra khỏi nhà, đỡ lấy nhau mà đến chỗ Vương Hạo, cầu xin hắn cứu chữa những người thân đang hấp hối! Người đã chết thì Vương Hạo không có cách nào, dù pháp lực của hắn cao cường, cũng không thể khiến người chết sống lại được, phàm là còn một hơi thở, chỉ cần một hồi xuân thuật là có thể khôi phục như ban đầu! “Đa tạ Tiên Nhân, đa tạ Tiên Nhân!” “Xin hỏi Tiên Nhân tôn hiệu, tiểu nhân nhất định lập sinh từ cho Tiên Nhân, ngày đêm dâng hương khói!” Mấy dân làng này nhao nhao quỳ lạy cảm tạ Vương Hạo, bọn họ tất nhiên biết mình không có khả năng giúp đỡ được gì cho Vương Hạo, chỉ có thể dùng phương pháp này để biểu đạt lòng cảm kích, mấy hòa thượng Cực Lạc tông kia cũng yêu cầu như vậy! “Haizz!” Vương Hạo nhìn cảnh nhà tranh bị thiêu rụi cùng dân làng đã chết, trong lòng không khỏi thở dài! Dù đã sống ngàn năm, trái tim hắn so với lúc trước đã lạnh nhạt hơn rất nhiều, nhưng khi thấy cảnh tượng này, trong lòng vẫn không khỏi cảm khái nặng nề! Bất luận là tu tiên giới hay thế tục, chỉ cần ở tầng lớp dưới cùng, vĩnh viễn phải gánh chịu khổ nạn lớn nhất! “Không cần, thời tiết đang dần lạnh, các ngươi hãy giúp đỡ lẫn nhau, mau chóng dựng lại nhà cửa đi, bản tọa không cần sinh từ!” Vương Hạo vừa định rời đi, bỗng nhiên cảm ứng được điều gì, nhìn về phía một cô bé đang quỳ lạy trong đám người, cô bé này đại khái chỉ khoảng mười tuổi, mặc áo vải gai màu xám rách rưới, mặt mũi lem luốc! “Cô bé này có vấn đề!” Với thân phận một tu sĩ Luyện Hư, trực giác của Vương Hạo tuyệt đối sẽ không sai, hắn rõ ràng cảm nhận được trên người cô gái này có một cỗ mị hoặc chi ý như có như không! Vương Hạo quan sát tỉ mỉ cô bé này, lập tức phát hiện dưới lớp áo cũ rách, ở cánh tay và cổ cô bé đều mọc ra những lớp vảy trắng mịn! “Yêu tộc? Không, nàng không có nửa điểm tu vi, cũng không có yêu khí, hẳn là nửa yêu!” Vương Hạo nhíu mày, có chút hiểu ra, bình thường nửa yêu là do tu sĩ Nhân tộc và Yêu tộc biến hóa kết hợp rồi sinh ra, nhưng cô bé này hẳn là do yêu quái và phàm nhân sinh ra. “Không lẽ, thật sự có chuyện Hứa Tiên?” Trong lòng Vương Hạo chợt cảm thấy có chút không hiểu! Vảy trên người cô bé, nhìn cực kỳ giống vảy rắn, lại còn là màu trắng! “Bạch Tố Trinh, là ngươi sao? Đường đường yêu tu hóa hình, lại ủy thân cho phàm nhân? Ngươi đúng là biết tìm thú vui đó……” Hai mắt Vương Hạo lóe lên linh quang, mặc dù phân thân không có pháp nhãn như bản thể, nhưng đôi mắt của tu sĩ Hóa Thần vốn đã không tầm thường. Có thể thấy được, xung quanh cô bé có Linh Khí nhàn nhạt lượn lờ, điều này cho thấy cô bé này tuyệt đối có thể tu hành! Vương Hạo cũng coi như là người kiến thức rộng rãi, nhưng nhất thời lại nhìn không ra nguồn gốc của nàng này! “Chẳng lẽ có thể chất đặc thù nào đó?” Trong lòng Vương Hạo thầm nghĩ! Lúc này, cô bé cũng phát hiện Vương Hạo đang nhìn mình chằm chằm, sợ hãi rụt người lại! “Tiên trưởng, chắc chắn con quái vật này đã dẫn dụ lũ tặc ngựa đến đây!” Một dân làng lập tức lên tiếng, câu nói này giống như một mồi lửa, ngay lập tức khiến đám dân làng phẫn nộ! “Nó chính là sao chổi, khắc chết cha mẹ, giờ lại tới hại cả thôn!” “Chuyện người bình thường cũng không mọc ra vảy, nó chắc chắn là yêu quái biến thành!” “Xin tiên trưởng trừ diệt con yêu này!” Nghe thấy những lời này, cô bé lập tức sợ đến run rẩy, hai mắt rơm rớm nước mắt! “Ta không phải yêu quái, ta không phải yêu quái,” giữa những tiếng lên án của những người lớn xung quanh, giọng nói của nàng trở nên yếu ớt hơn! Bên cạnh nàng chỉ có một bà lão tóc bạc phơ, cũng mặc quần áo rách rưới như nàng đang an ủi cô bé!
Bạn cần đăng nhập để bình luận