Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 321: Tiểu Cúc đại nhân

Trên người Vương Hạo vết thương còn chưa hồi phục, chỉ thấy Xuyên Giáp Thú lại nghênh ngang từ trong động chui ra! Đi tới trước mặt Vương Hạo, chống nạnh ở trên cao nhìn xuống Vương Hạo, dùng giọng điệu mệnh lệnh: “Vương Hạo, chủ nhân cho ngươi thêm một cơ hội, biết điều thì nhanh xin lỗi chủ nhân và ta.” Vương Hạo vốn đã trải qua suy nghĩ, đã chuẩn bị xuống nước, nhưng nhìn thấy Xuyên Giáp Thú bộ dạng vênh váo hung hăng này, lập tức giận không có chỗ trút, lạnh lùng hừ một tiếng, nghiêng đầu đi, không thèm trả lời nó! Xuyên Giáp Thú há miệng phun ra Linh Phù, chỉ nghe một tiếng ầm vang, một đạo tia chớp màu đen dài hơn nửa trượng bỗng nhiên xuất hiện, bổ vào người Vương Hạo! Vương Hạo thương tích còn chưa khỏi, phòng ngự so với trước đó càng mỏng manh, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, đâm mạnh vào vách đá, rồi lại ngã xuống đất. Vương Hạo chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng một hồi, ý thức có chút không tỉnh táo. Khí tức tử vong tới gần, Vương Hạo biết mình không thể mạnh hơn chống đỡ, chỉ có con đường xin tha thứ này có thể đi, hắn trong mắt Lâm Tâm Nhược chẳng qua là một con giun dế. Lâm Tâm Nhược loại ma nữ này cùng Linh Thú của nàng làm sao có thể quan tâm ý nghĩ và tự tôn của một con giun dế? Trong lòng Vương Hạo khuất nhục vô cùng, thầm hạ quyết tâm, đời này nhất định phải bắt Lâm Tâm Nhược trả đủ, chắc chắn lột sạch hết đám giáp phiến của con Xuyên Giáp Thú này, nếu không khó tiêu mối hận trong lòng! Đây là lần đầu tiên hắn đối với một người sinh ra hận ý lớn như vậy! Vương Hạo phun ra hai ngụm máu tụ, gần như nghiến răng nói ra lời: “Ta... xin lỗi, thật xin lỗi, là ta sai rồi, cầu hai vị tiên tử khai ân!” “Hừ, tính ngươi thức thời, ngoài ra, ngươi phải gọi ta Tiểu Cúc đại nhân, chờ đấy, ta đi báo lại với chủ nhân, xem nàng còn có gì phân phó!” Xuyên Giáp Thú phun ra một đạo linh quang, thu hồi Linh Phù, quay người chui vào trong thông đạo! Nghe xong Xuyên Giáp Thú báo cáo, khóe miệng Lâm Tâm Nhược hơi nhếch lên: “Thôi được, bản cô nương đại nhân không chấp tiểu nhân, không so đo với hắn, Tiểu Cúc, tình trạng hiện tại của hắn thế nào?” “Thê thảm lắm, trông như sắp chết đến nơi rồi!” “Hừ hừ, xem hắn còn dám đối nghịch với bản cô nương không,” Lâm Tâm Nhược đắc ý cười, sau đó mắt hạnh hơi nheo lại, nói: “Hắn có di vật của Bách Linh chân quân, hiện tại không thể chết được, Tiểu Cúc ngươi lại vất vả một chuyến, đem viên đan dược kia đưa cho hắn! Mặt khác hỏi rõ hắn cùng Bách Linh chân quân có quan hệ gì!” “Biết rồi, chủ nhân, ta đi đây!” Trong phòng giam, Vương Hạo ngửa mặt nằm trên giường đá, sắc mặt trắng bệch, sau khi khôi phục hành động hắn lập tức dùng một viên Bổ Nguyên Đan, tổn thương kinh mạch không cần lo lắng, nhưng tổn thương nhục thể không dễ dàng khỏi như vậy, hiện tại hắn lo lắng chính là Vô Ưu môn lại đột nhiên thẩm vấn hắn, hắn bộ dạng này nhất định sẽ gây chú ý! “Ha ha, Lâm Tâm Nhược, ta nhớ kỹ ngươi, đừng quản ngươi là con cái tu sĩ Nguyên Anh hay đệ tử đại môn phái, đợi ngày sau rơi vào tay ta, nhất định sẽ để ngươi cảm nhận được nỗi thống khổ của ta hôm nay! Khụ khụ!” Vương Hạo lắc đầu, không khỏi cười khổ, hắn vậy mà cũng có một ngày nói dọa người sau lưng, đây chẳng phải là chuyện của nhân vật phản diện bên cạnh nhân vật chính sao? Còn thường xuyên bị nhân vật chính nghe lén được nữa chứ! “Ha ha, ta lại trở lại rồi đây!” Theo một tiếng cười bỉ ổi, lục quang lóe lên, Xuyên Giáp Thú lại xuất hiện trước mắt Vương Hạo. Khóe miệng Vương Hạo co giật một chút, cũng may chính mình không mắng không ngừng, nếu không lại phải chịu nỗi khổ da thịt rồi! “Vương Hạo, chủ nhân bảo ta hỏi, ngươi và Bách Linh chân quân có quan hệ gì, cái Bách Linh Hoàn này từ đâu mà có?” Xuyên Giáp Thú nhìn Vương Hạo nói, “Tốt nhất ngươi nên thành thật trả lời, tính tình của ta không tốt đâu!” “Bách Linh Hoàn? Cái gì là Bách Linh Hoàn?” Vương Hạo cau mày hỏi. “Ngươi không biết rõ? Chính là cái ngươi đeo trên cổ tay phải ấy,” móng vuốt Xuyên Giáp Thú chỉ vào tay phải Vương Hạo! “Thứ này thì ra gọi là Bách Linh Hoàn?” Lúc này Vương Hạo mới hiểu được nguyên nhân Lâm Tâm Nhược tìm đến mình, hóa ra là phát hiện ra mình mang Bách Linh Hoàn? “Nhìn dáng vẻ của ngươi, đến Bách Linh Hoàn cũng không biết, vậy là không có quan hệ gì với Bách Linh chân quân?” Xuyên Giáp Thú thập phần kinh ngạc hỏi. Vương Hạo gật đầu, lập tức kể lại quá trình mình có được Bách Linh Hoàn, bất quá bỏ qua chuyện Quý Tiểu Đường và các nàng. “Tiểu Cúc đại nhân, những gì cần nói ta đã nói hết rồi, mong Lâm tiên tử và Tiểu Cúc đại nhân có thể giơ cao đánh khẽ, tha cho con kiến cỏ này như ta, nếu tiên tử mong muốn Bách Linh Hoàn, ta nguyện ý dâng lên!” “Hừ, chủ nhân ta là tu sĩ chính phái, làm sao lại đi cướp đồ của người khác, thôi, ta vẫn là cầm về hỏi một chút đã, à đúng rồi, viên đan dược này cho ngươi, đây là đan dược Liệu Nguyên Sinh Cơ tam giai, đủ để trị liệu vết thương của ngươi! Thấy chưa, chủ nhân của ta nhân từ biết bao.” Xuyên Giáp Thú phun ra một bình sứ nhỏ, bay đến tay Vương Hạo. Khóe miệng Vương Hạo giật giật: “Bọn ngươi, mà cũng tự xưng là tu sĩ chính phái? Nhân từ? Loại hành vi kia có liên quan gì đến hai chữ nhân từ cơ chứ?” Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trên mặt lại tươi cười, nói: “Có thể Tiểu Cúc đại nhân, linh thú của tại hạ đều ở trong cái vòng này.” Các linh thú khác thì không sao, vấn đề là Phệ Hồn Kim Thiền cũng ở trong, loại Linh Trùng nghịch thiên này một khi bị phát hiện, hậu quả khó mà tưởng tượng được. “Hừ hừ, chủ nhân ta sao lại coi trọng mấy con tạp mao thú này của ngươi, linh thú chủ nhân nuôi hoặc là có huyết mạch Thần Thú thượng cổ hiếm thấy trên đời, hoặc là như ta đây, vừa anh tuấn tiêu sái, lại thông minh cơ trí.” Xuyên Giáp Thú khinh thường bĩu môi, còn nói thêm: “Hơn nữa ta làm vậy là đang giúp ngươi, Vô Ưu môn bắt ngươi không tránh khỏi phải kiểm tra túi trữ vật của ngươi, người tốt thì làm cho trót, nếu ngươi có thứ gì xử lý không ổn, cũng giao hết cho ta đi!” “Ngươi đây rõ ràng là lừa đảo, muốn nuốt chửng bảo vật của ta,” Vương Hạo thầm oán một câu, cạn lời đến cực điểm, nhưng cái ông tổ này chỉ có thể hầu hạ, hơn nữa nó nói cũng có mấy phần đạo lý, Nông Trường ở trong đầu mình, Linh Dược ở nhà kho, nhưng có nhiều thứ đúng là xử lý không ổn, tỷ như Linh Thú và luyện thi trong Bách Linh Hoàn, những thứ này một khi bị phát hiện, khơi dậy lòng tham của tu sĩ Vô Ưu môn, Vương Hạo rất khó thoát ra khỏi nơi này! Cân nhắc thiệt hơn, một bên có thể mất một ít Linh Trùng cùng bảo vật quý giá, một bên có thể bị Vô Ưu môn giết người đoạt bảo, Vương Hạo vẫn là chọn cái trước, còn giữ được núi xanh, lo gì không có củi đốt! Vương Hạo lưu lại Huyễn Nguyệt Điệp và Nha Nha Tiểu Bạch bọn nó, bỏ vào Linh Thú Đại bỏ trống, còn lại thì cho vào Bách Linh Hoàn, thêm cả lam giao lô cùng Huyền Võ đỉnh và các loại bảo vật tam giai khác, cùng nhau để Xuyên Giáp Thú mang đi! Sau khi Xuyên Giáp Thú rời đi, Vương Hạo nhìn viên đan dược nó để lại, hương thơm của đan dược xông vào mũi, là đan dược tam giai không sai. Hắn cũng có chút lo lắng viên đan dược này có bị động tay động chân không, nhưng còn cửa ải Vô Ưu môn kia muốn qua, chỉ có thể hy vọng Lâm Tâm Nhược khinh thường dùng loại thủ đoạn bỉ ổi này! Vương Hạo hơi ngửa đầu, nuốt viên đan dược vào, lập tức một dòng nước ấm từ bụng mình lan ra, theo kinh mạch hướng khắp toàn thân, dòng nước ấm đi qua, thân thể tê dại của Vương Hạo dần dần được tẩm bổ, khôi phục bình thường, ngay cả lớp da thịt cháy đen bên ngoài cũng phát ra những cơn ngứa ran đau nhức, trong chốc lát đã có da thịt mới mọc ra!
Bạn cần đăng nhập để bình luận