Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 294: Vương Văn Duyệt Liệp Yêu

Chương 294: Vương Văn Duyệt Săn Yêu Thấy Vương Hạo thái độ như vậy, Quý Tiểu Đường bất đắc dĩ lắc đầu, Vương Văn Duyệt loại song Linh Căn thiên tài này, vẫn còn tu kiếm đạo có uy lực mạnh nhất, lẽ nào không nên bảo vệ cẩn thận sao? Nhưng nàng thực sự cũng không thể khuyên được, đành phải lấy ra một cái dù nhỏ màu lam, nói: “Phu quân, đây là Linh khí ta luyện chế, chàng mang theo cho nàng nhé, trong tay nàng chỉ có một thanh Linh kiếm, giao chiến có hơi thiệt thòi! Cái Thanh Dương dù này vừa công vừa thủ, lúc che thì là một Pháp Khí phòng ngự, thu lại sau cán dù có thể hóa thành sáu thanh phi kiếm, mỗi thanh đều là Linh khí hạ phẩm, Văn Duyệt chắc sẽ thích!” Mấy năm nay, người của Vương gia Trúc Cơ càng nhiều, Linh khí trong kho đã không đủ dùng, Vương Văn Duyệt sau khi Trúc Cơ cũng có thể chọn dùng một thanh Linh khí, đáng tiếc không có món nào vừa mắt nàng, liền không nhận, vẫn dùng Linh kiếm mà Quý Tiểu Đường tặng cho lần đầu gặp nàng!
…… Hồng Hồ Hải Vực, một hòn đảo nhỏ vô danh nào đó.
Một con cua linh nhị giai thò đầu lên khỏi mặt nước, hít hà hương vị trong không khí, lập tức hưng phấn hẳn lên, nhưng nó vẫn cẩn trọng quan sát xung quanh, phát hiện không có dấu vết của Nhân Tộc cùng Yêu Thú khác, mới thận trọng bơi về phía bãi cát.
Phía sau nó, có mười mấy con cua linh nhất giai đi theo!
Đợi tất cả cua linh lên bờ, xung quanh đột ngột thay đổi, bốn bức tường đất từ bốn phía nổi lên, bao vây chúng lại.
Trận pháp còn chưa khép kín, một thiếu nữ răng trắng tươi tắn đã chân đạp một con Loan Điểu lông vũ nhiều màu, điều khiển một thanh phi kiếm lam sắc bay vào trong trận.
Người mai phục trên bờ cát vội vàng hô: “Văn Duyệt tỷ, ngàn vạn cẩn thận, đừng làm nát thịt cua, bằng không sẽ không đáng tiền!” Vương Văn Duyệt quay đầu cười nói: “Biết rồi,” sau đó nhẹ nhàng dậm chân, theo Loan Điểu trên lưng bay lên, liên tục vung ra mấy đạo kiếm quang.
Những con cua linh bị Trận pháp kinh động giống như ruồi không đầu chạy trốn tứ phía, nhưng đa số chỉ là Yêu Thú nhất giai, đâu phải đối thủ của Vương Văn Duyệt, chỉ trong chốc lát kiếm quang hiện lên, chúng đều nằm rạp xuống đất, chảy ra chất lỏng màu vàng!
Tộc nhân Vương Gia khác khống chế trận bàn, trong đại trận cũng hiện ra đạo đạo pháp thuật, đem cua linh nhất giai giảo sát sạch.
Cũng có tộc nhân thừa cơ theo lỗ hổng đã để dành sẵn trong đại trận, nhanh chóng di dời xác cua linh đã chết ra, tránh bị chiến đấu làm hư hại!
Cua linh đầu lĩnh giận dữ, dẫn theo một con cua linh nhị giai khác tấn công Vương Văn Duyệt, miệng chúng phun ra từng đạo cát vàng, tạo thành gió lốc, uy năng rất lớn.
Vương Văn Duyệt lại lạnh giọng hừ một tiếng, “Để các ngươi thấy cô nãi nãi lợi hại, nhân kiếm hợp nhất!” Nàng điều khiển Linh kiếm tốc độ không ngừng tăng nhanh, đến khi cả người hóa thành một đạo kiếm quang, lao thẳng vào hai con cua linh nhị giai.
Cát vàng mà cua linh phun ra để cản trở, nhẹ nhàng bị kiếm quang đánh nát, cuối cùng hai con cua linh bị kiếm quang màu lam xuyên qua thân thể, vỏ cua răng rắc một tiếng tách làm hai nửa.
Nơi xa, Vương Văn Duyệt vững vàng rơi xuống đất, thu hồi Linh kiếm, quay người cười đắc ý với tộc nhân sau lưng nói: “Thế nào? Lợi hại không?” “Lợi hại cái gì chứ, đây chính là vỏ cua nhị giai, vật liệu phòng ngự cực tốt đấy, để Ngũ tẩu Luyện Khí thì tốt biết bao, đều bị ngươi làm hỏng rồi!” Vương Văn Võ đi ra, đau lòng nói.
Hắn là thể tu, nhưng lúc săn giết Yêu Thú cũng biết cố gắng tấn công điểm yếu của Yêu Thú, bảo toàn vật liệu ở mức lớn nhất, còn Vương Văn Duyệt thì sao, gặp con Yêu Thú nào cũng chỉ một kiếm, cấp thấp còn có thể khống chế phương hướng và lực đạo, còn cùng cấp với nàng thì hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó, thường thường Yêu Thú chết thì phần lớn vật liệu cũng mất đi giá trị!
“Văn Võ thúc bớt tranh cãi đi, chú nhìn Văn Duyệt cô cô bị thương rồi kìa!” Vương Vụ Doãn vội vàng khuyên nhủ.
Lúc này mọi người mới chú ý thấy trên cánh tay Vương Văn Duyệt có một vết thương không nhỏ, từng giọt máu tươi thấm qua quần áo, nhỏ xuống bãi cát!
“Lần nào nàng chả bị thương? Hừ, ta nói là không nghe, quay đầu xem ngũ ca sẽ giáo huấn ngươi thế nào!” Vương Văn Võ khiển trách, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Thôi, tranh thủ thời gian thu dọn một chút, trữ vật châu của chúng ta sắp đầy rồi, đi về thôi! Vụ Doãn, con đi giúp cô con băng bó chút đi!” “Vâng,” các vị tộc nhân Luyện Khí vội vàng đáp lời, rút Trận pháp, cắt xẻ xác cua linh thành từng miếng nhỏ, bỏ vào trong trữ vật châu.
Tu sĩ ở biển đa số đều sử dụng trữ vật châu, Vương gia trước đó không dư dả, không có mua sắm mấy thứ này, nhưng tộc nhân có thể tự mình mua, trong phường thị Hồng Hồ có bán.
Mấy tộc nhân chuyên đi săn Yêu này không thiếu Linh Thạch, trữ vật châu tuy không gian nhỏ hơn túi trữ vật, nhưng có thể xâu mười mấy viên thành một chuỗi, đeo trên cổ tay tiện hơn so với việc đeo hai túi trữ vật ở bên hông!
Sau khi xử lý xong xác Yêu Thú, Vương Văn Võ lấy ra một chiếc phi thuyền màu xanh, trong nháy mắt đã phồng lớn tới hơn ba trượng, tất cả tộc nhân lần lượt bước lên!
Chính là chiếc Phi Vân Chu mà Vương Hạo từng mua, bây giờ các Đội Săn Yêu lớn trong gia tộc đều cưỡi thuyền biển, loại nhỏ này bọn họ dùng phi thuyền là đủ rồi!
Ngoại trừ Phi Vân Chu, Quý Tiểu Đường còn cần Vương gia góp nhặt vật liệu để luyện chế ra mấy chiếc phi thuyền nhỏ, cho tộc nhân sử dụng!
Bọn họ nhìn ai nấy đều mang vẻ mặt tươi cười, chuyến ra biển ba tháng này, tu sĩ Trúc Cơ có thể được chia hơn một vạn Linh Thạch, những tu sĩ Luyện Khí này cũng có thể được một hai ngàn, kiếm được không ít! Nếu không phải Vương Văn Duyệt cứ phá hỏng vật liệu thì bọn họ đã kiếm được nhiều hơn.
Nhưng nói thật, nếu để bọn họ chọn thì vẫn bằng lòng đi theo Vương Văn Duyệt, dù sao có kiếm tu như nàng, giết Yêu Thú không những nhanh mà nguy hiểm còn ít, thật sự khiến người ta vừa yêu vừa hận.
Phi Vân Chu lóe lên ánh sáng, chở bọn họ hướng Cự Ngao đảo bay đi, vị trí hiện tại của bọn họ đã ở biên giới Hồng Hồ Hải Vực, còn phải mất mấy ngày mới có thể trở về gia tộc!
Bọn họ vừa bay đi không xa, phía trước bỗng xuất hiện một đạo độn quang màu vàng, tốc độ cực nhanh.
Vương Văn Võ nhíu mày, lập tức quay đầu né tránh, nói với tộc nhân sau lưng: “Cẩn thận đề phòng!” Tà Tu trong biển hay ẩn hiện, chuyện mà mấy người Vương Hạo lần trước đụng phải cạm bẫy chính là một ví dụ, đã nhắc nhở tộc nhân rồi! Khuyên bảo bọn họ đừng một mình ra ngoài, đặc biệt là chuyện liên quan đến bản đồ kho báu hoặc là di tích truyền thừa, nhất định phải báo với gia tộc, nếu là thật thì gia tộc cũng không tiếc khen thưởng, tìm được bảo vật bốn phần thuộc về bọn họ, còn có quyền ưu tiên lựa chọn!
Vương Văn Võ điều khiển phi thuyền né tránh mấy lần, đối phương vẫn đuổi theo, mục đích đã rõ mười mươi!
Vương Vụ Doãn nói: “Văn Võ thúc, chúng ta quay về hòn đảo nhỏ thôi, đối phương năm người đều là tu sĩ Trúc Cơ, chúng ta nhiều tộc nhân Luyện Khí ở trên không trung đánh thì quá thiệt thòi!” Vương Văn Võ biết nghe lời phải, lập tức thay đổi phương hướng, quay về hòn đảo nhỏ vừa săn giết Yêu Thú lúc nãy.
Bọn họ vừa ngồi xuống đất, chiếc phi thuyền phía sau liền đuổi theo, năm tên tu sĩ Trúc Cơ nhảy xuống, người cầm đầu là một đại hán một mắt mặc áo vàng, tu vi Trúc Cơ tầng năm, tay cầm một thanh đao lớn đầu quỷ, mấy người này đều tỏa ra sát khí nồng nặc, có thể xác định là Tà Tu không sai!
Đại hán một mắt kia tiến lên một bước, nhìn dấu vết còn sót lại trên hòn đảo nhỏ, cười nói: “Ồ, thì ra vừa mới giết sạch Yêu Thú ở địa bàn của bọn ta, có hiểu quy tắc không vậy? Lanh chanh mau nộp hết túi trữ vật ra, lão tử cho các ngươi sướng!” Sắc mặt Vương Văn Võ lạnh lẽo, áp chế cơn giận trong lòng, khẽ nói: “Các hạ nói sai rồi, đây là lãnh địa của Vương Gia ta, các ngươi mới là kẻ xông vào, ta khuyên các ngươi nhanh chóng rời đi, nếu không đợi Lão Tổ nhà ta tới thì các ngươi sẽ không chịu nổi đâu!” Vương Văn Võ Trúc Cơ tầng ba, Vương Văn Duyệt Trúc Cơ tầng hai, Vương Vụ Doãn chỉ mới Trúc Cơ tầng một, phải đối phó với năm tên Tà Tu thực lực mạnh hơn, áp lực quá lớn, hắn không thể không lôi danh Vương Quang An ra dọa.
Bằng không thì với tính cách của hắn thì sớm đã lấy gậy ra đập nát mồm đối phương rồi!
“Vương Gia, danh tiếng ghê gớm nhỉ, xem ra các ngươi đúng là không muốn uống rượu mời chỉ thích uống rượu phạt!” đại hán một mắt ánh mắt ngưng lại, đưa tay thả ra một quả cầu đen.
Vương Văn Duyệt chém ra một kiếm, quả cầu đen vỡ tan, một làn khói đen đặc từ đó xuất hiện!
Bạn cần đăng nhập để bình luận