Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 40: Nhặt nhạnh chỗ tốt

Chương 40: Lượm Lặt Chỗ Tốt
Vương Hạo hài lòng gật đầu, đem quả trứng còn lại cũng bỏ vào trong linh dịch, thấy nồng độ linh dịch giảm xuống không ít, hắn lại luyện chế ra một lò khác để thay thế.
Hắn không mong năm quả trứng trùng đều nở hết, chỉ cần có thể nở ra hai con Huyễn Nguyệt Điệp, thậm chí một con cũng rất thỏa mãn, đây chính là Linh Trùng bảng thiên địa xếp hạng thứ bảy mươi tám đó, thế gian này Linh Trùng đâu chỉ ngàn vạn, có thể lọt vào bảng đều không phải vật tầm thường, thứ hạng thứ bảy mươi tám này cũng không hề thấp!
Sắp xếp cẩn thận trứng trùng xong, Vương Hạo quyết định ra ngoài đi dạo một vòng, vào Thanh Nguyên Phường thị không ít thời gian, hắn liền ra ngoài tham gia một buổi giao lưu, căn bản không có hảo hảo đi dạo.
Hôm nay, hắn liền quyết định đến nơi các tán tu bày quầy bán hàng xem sao! Biết đâu có thể lượm được chỗ tốt!
Thanh Nguyên Phường thị quy hoạch rất tốt, chỗ tán tu bày quầy bán hàng được tập trung ở một quảng trường nhỏ, vị trí cũng dễ tìm, ngay cạnh phía bắc cổng vào.
Vương Hạo tùy ý đi dạo, so với Thanh Ngưu Phường thị không khác biệt nhiều lắm, bất quá nơi này không chỉ có tán tu Luyện Khí kỳ bày quầy, còn có không ít Trúc Cơ nữa, chủng loại đồ vật cũng nhiều hơn không ít, thậm chí vật phẩm nhị giai cũng có bán!
“Ơ? Đây là rượu gì mà thơm thế!” Vương Hạo dừng lại ở quầy hàng của một lão giả Luyện Khí kỳ, chỉ vào cái hồ lô hắn đang cầm trên tay hỏi.
Đồ trên sạp hàng của lão giả không nhiều, mấy tấm da thú, một ít lá bùa trống rỗng, còn có mấy món pháp khí.
Lão giả thấy có khách mua hàng tới, vội vàng giới thiệu: “Đây là Xích Huyết Nhưỡng, dùng Hồng Huyết Sâm ủ thành linh tửu, có tác dụng chữa trị vết thương, khôi phục linh lực!” Nói rồi lấy ra một hồ lô mới: “Ngươi muốn dùng thử chút không?”
Vương Hạo lắc đầu nói: “Ta không có hứng thú với rượu này của ngươi, nhưng lại hứng thú với phương thuốc cất rượu của ngươi!” Vương Hạo có Nông Trường sản xuất, nếu có được phương thuốc cất rượu, quả thực như hổ thêm cánh!
Lão giả biến sắc: “Phương thuốc không bán, đây là kế sinh nhai của lão phu! Nếu đạo hữu không mua đồ thì mời rời đi, đừng ảnh hưởng lão phu làm ăn!”
Một chủ quán khác bên cạnh cười khẩy: “Lão Trâu, cái đống rách nát của ngươi thì có làm ăn gì, còn rượu của ngươi nữa, còn đắt hơn cả quán rượu, hiệu quả cũng chẳng bằng nhà người ta, ai mà mua chứ? Vị đạo hữu này muốn mua phương thuốc của ngươi, ta khuyên ngươi vẫn nên bán đi, tỉnh ra vài ngày nữa thì gạo ăn cũng không có, chết đói ngoài đường bây giờ!”
Lão giả lập tức cùng người kia mắng nhau: “Phì. Lão phu dù chết đói, chết ở ngoài đường cũng sẽ không làm đứa phá gia chi tử đem phương thuốc gia truyền bán đi!”
“Xích Huyết Nhưỡng hiệu quả kém là vì nguyên liệu không được tốt, tay nghề của lão phu tuyệt đối không có vấn đề!”
“Không bán chẳng qua là vì giá đưa thấp?” Trong lòng Vương Hạo nghĩ thầm một câu: “Vấn đề là ta còn chưa có ra giá mà!”
Khó khăn lắm mới gặp được, Vương Hạo quyết định tranh thủ thêm một chút: “Vị đạo hữu họ Trâu này, ngươi suy nghĩ thêm đi, giá cả có thể bàn mà!”
“Nói không bán chính là không bán, đây là tay nghề gia truyền của lão phu, bán đi thì lão phu chẳng khác gì phá gia chi tử à?” Lão giả hết sức kiên quyết.
“Nếu là như vậy, Trâu đạo hữu có thể nhận thuê không, là ta thuê ngươi cất rượu?” Vương Hạo chợt nhớ đến cửa hàng của Vương Gia ở Thanh Nguyên Phường thị, hắn và Vương Diên Chiêu hai người sớm muộn gì cũng sẽ rời đi, đến lúc đó cửa hàng hết đan dược thì sẽ lại quay về tình trạng nửa sống nửa chết trước kia, thuê lão giả này cất rượu, cũng coi như thêm một nguồn thu nhập.
Thần sắc lão giả nghe vậy sáng lên, hiện tại ông ta không có chỗ ở cố định, ăn bữa trước lo bữa sau, nếu có người thuê, ít nhất cũng giải quyết được vấn đề no ấm, liền hỏi: “Ngươi có thể trả bao nhiêu bổng lộc? Có chỗ ở không? Có lo cơm không? Với lại lão phu cũng sẽ không rời Thanh Nguyên Phường thị đâu đấy!”
Vương Hạo nghe vậy cười một tiếng, vụ này thành rồi: “Mỗi năm trả ngươi ba mươi khối linh thạch, bổng lộc nhà ta Vương Gia đều là giá đó, chỗ ở cùng đồ ăn tự nhiên cung cấp, làm việc ngay tại Thanh Nguyên Phường thị này!”
“Ta là con cháu của Vương Gia ở Thanh Ngưu Phường, nếu ngươi đồng ý thì có thể gia nhập Vương Gia ta làm một khách khanh,” vừa chỉ vào sạp hàng trước mặt ông: “Nếu ngươi dùng đạo tâm thề sẽ không làm chuyện có hại cho Vương Gia ta, lại làm ít nhất mười năm, ta sẽ mua hết đồ trên sạp của ngươi, coi như lễ vật thuê ngươi!”
“Chỗ ta có cả pháp khí thượng phẩm Phiên Thiên Ấn, những thứ linh tinh cộng lại tổng cộng có giá hai trăm bốn mươi linh thạch đó, ngươi thực sự sẽ mua hết?” Lão giả nghi hoặc nhìn Vương Hạo, dù là con cháu gia tộc cũng ít ai có nhiều linh thạch như vậy.
Chủ quán bên cạnh lại nhịn không được bật cười, nói với Vương Hạo: “Ta nói người trẻ tuổi này, ngươi đừng mắc lừa, cái đống kia của Lão Trâu là đồ rách, một trăm linh thạch cũng chẳng ai thèm mua, còn Phiên Thiên Ấn, đã hỏng thành dạng gì rồi, mua cái pháp khí thượng phẩm mới ở Thanh Nguyên Các chỉ mất có bao nhiêu tiền, cậu có ý tốt muốn vớt chỗ rẻ đấy à!”
“Cát Nhị, ngươi đừng quá đáng, nhiều chuyện nữa thì lão phu sẽ trở mặt với ngươi đấy!”
“Trở mặt thì sao, ta lại sợ ngươi chắc, ta thấy ngứa mắt khi ngươi ở đây hại người ta thôi, người ta tốt bụng thu lưu ngươi mà ngươi lại thế này à? Muốn mặt làm gì nữa, sống ngần này tuổi đầu rồi, uổng phí cơm gạo!”
Vương Hạo cầm lấy “Phiên Thiên Ấn” kia tò mò xem xét, nó có màu vàng đất, nhìn chất liệu tựa như làm bằng một loại linh tài thổ thuộc tính nào đó, trên thân có một khe hở không nhỏ, nếu bỏ một trăm linh thạch ra mua cái này thì đúng là lỗ thật! Bất quá đồ này có rất nhiều “tiền bối” đã có rồi, nếu như Vương Hạo không có thì có chút không giống nhân vật chính, vì cái thú vui này thì lỗ một chút cũng không sao!
Hắng giọng: “Ta cho ngươi một trăm năm mươi khối linh thạch, đồng ý thì đi theo ta!”
“Một trăm linh thạch có hơi ít……” lão giả còn muốn nâng giá lên, ai ngờ lời còn chưa dứt thì Vương Hạo đã quay người đi, vội vàng đổi giọng: “Đạo hữu, lão phu đồng ý, một trăm năm mươi thì một trăm năm mươi vậy!”
“Ôi, giá đưa cao quá rồi!” Cát Nhị lắc đầu thở dài, Vương Hạo cười chắp tay với ông ta: “Cảm ơn đạo hữu nhắc nhở.”
“Có gì đâu, một người muốn đánh một người muốn bị đánh, ngược lại ta lại thành người xấu!” Cát Nhị cười tự giễu.
Vương Hạo dẫn theo lão giả trở về cửa hàng, nói rằng: “Đây là nơi ngươi làm việc sau này, à, còn quên hỏi đạo hữu tên, tại hạ Vương Hạo!”
Lão giả thấy cửa hàng rất nhỏ, có hơi thất vọng, nhưng có chỗ để an thân cũng là tốt rồi, thế là làm lễ nói: “Ra mắt đông gia, tại hạ họ Trâu, tên là Trâu Nhân Hà, người ngoài hay gọi ta là Lão Trâu!”
“Vậy sau này ta sẽ gọi ông là Trâu Lão nhé!”
Trâu Nhân Hà vội vàng cự tuyệt: “Không dám, tu vi đông gia cao thâm……”
Vương Hạo khoát tay: “Ấy, ông gia nhập Vương Gia làm khách khanh, chính là người một nhà, con cháu trong gia tộc ta không luận tu vi, chỉ luận bối phận, Trâu Lão lớn tuổi, gọi vậy là được rồi!”
Trâu Nhân Hà khiêm tốn nói: “Vậy tại hạ xin phép nhận,” sau đó lại cẩn trọng hỏi: “Không biết chỗ cất rượu ở đâu? Còn linh thạch nữa…”
“Sau khi ngươi thề xong ta sẽ đưa ngay, vật liệu và linh thạch sẽ không thiếu ông!”
Trâu Nhân Hà vội vàng dùng đạo tâm phát thề, Vương Hạo cũng không dài dòng, đưa cho ông ta một trăm năm mươi khối linh thạch, lại lấy ra năm mươi cây hồng huyết sâm năm năm và mười năm mỗi loại một trăm cây, “ngươi cứ dùng những nguyên liệu này trước đã, ngoài ra cửa hàng cũng biết thu mua các vật liệu liên quan! Khi nào thì linh tửu sẽ làm xong?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận