Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 489: Không minh khoáng thạch

Chương 489: Khoáng thạch không minh
Đợi tộc nhân đều xuống dưới, Vương Quang An mới hỏi: “Văn Hạo, ngươi nói Quách Tử Kiệt có ý gì? Vì sao hắn muốn ở lại!”
Vương Hạo trầm ngâm một tiếng, nói: “Chu Nhân Hải đến xin lỗi, lời nói có thể tin, có điều Quách Tử Kiệt này vừa rồi không nói cho ta mục đích đến đây, hắn một mình đến đây, không giống như có ý đồ xấu!”
Vương Quang An nhíu mày, cũng không có đầu mối, “Thôi được, đợi ngày mai, ngươi đi xem thử, nếu hắn có chuyện, thế nào cũng sẽ không nhịn được mà nói ra!”
“Ừ, tốt, việc này giao cho ta xử lý!” Vương Hạo lấy ra Hỏa Vân Phiên, nói: “Lão tổ, đây là Văn Mai thu mua ở phường thị Hỏa Vân Phiên, người cứ dùng làm khói mù đi, còn về chuyện Kim Đan đại điển, Tiểu Đường bế quan, cần lão tổ quan tâm nhiều hơn!”
Vương Quang An nhận lấy Hỏa Vân Phiên, gật đầu: “Ừ, phòng ngự Hỏa Quy đảo không tốt, lão phu sẽ mang theo vụ khói, Văn Mai các nàng cưỡi Truyền Tống Trận về Kim Quy đảo, còn Kim Đan đại điển, ta thấy để nửa năm sau thì tốt hơn, chúng ta ở hải ngoại, các thế lực lui tới không nhiều, cứ gửi thiệp mời cho những người xung quanh một chút, còn lại để tộc nhân chúng ta náo nhiệt một phen là được!”
Người Vương Gia kết giao cũng không ít, ví dụ như trong Bách Hoa phường thị, có không ít thế lực giao dịch làm ăn qua lại.
Ngoài thế lực Kim Đan ở Huyền Quy hải vực, xung quanh còn có các thế lực Kim Đan ở bảy Long hải vực, Huyền Phong hải vực cùng Vương Gia cũng có qua lại không ít!
Có điều thời gian nửa năm thật sự có hơi gấp, tốc độ bay của tu sĩ Trúc Cơ chậm, chỉ riêng việc gửi thiệp mời đã mất rất nhiều thời gian, bởi vậy, số người đến có lẽ không quá nhiều!
Ngày thứ hai, Vương Hạo tìm đến Quách Tử Kiệt, trực tiếp hỏi thẳng: “Quách đạo hữu, có chuyện gì cứ nói thẳng ra!”
Quách Tử Kiệt cười khổ nói: “Đạo hữu thứ lỗi, thật sự là việc này hệ trọng, tại hạ vốn định âm thầm đến, ai ngờ lại đụng phải Chu Nhân Hải, cũng may quý tộc có người Kết Đan, mới làm cho chuyện này xong xuôi!”
“Rốt cuộc là chuyện gì, mà khiến đạo hữu cẩn thận như vậy?” Trong lòng Vương Hạo càng thêm nghi hoặc.
Quách Tử Kiệt vẻ mặt ngưng trọng, liếc nhìn bốn phía, xác định không còn người thứ ba ở đây, mới nhỏ giọng nói: “Tại một hòn đảo giáp ranh giữa hai nhà, phát hiện một mỏ khoáng sản!”
“Mỏ khoáng sản, chúng ta hai nhà hợp tác khai thác là được mà, cần gì phải giữ bí mật như vậy?”
Với thực lực của hai nhà, cho dù là mỏ khoáng sản tam giai, cũng có thể giữ được.
“Mấu chốt là mỏ khoáng sản này hơi đặc thù, đó là khoáng thạch không minh!”
“Cái gì? Không minh thạch?” Vương Hạo lập tức giật mình!
Công dụng phổ biến nhất của không minh thạch, cũng giống như Không Tang Thần Mộc, đó là dùng luyện chế hộp ngọc trữ vật.
Không minh thạch cao giai lại càng có giá trị phi phàm, có thể dùng để kiến tạo động phủ tùy thân, chiến hạm phi thuyền, pháp bảo không gian các loại!
Còn có thể dùng để kiến tạo Truyền Tống Trận, mang lại tác dụng cố định không gian!
Chỉ nhìn vào công dụng trên đã biết khoáng thạch không minh quý giá đến cỡ nào, có thể nói đây là một loại tài nguyên chiến lược, toàn bộ Nam Hải, hiện tại mới chỉ phát hiện hai mỏ khoáng thạch không minh!
Thái Hư Tông và Hợp Hoan Tông khống chế các mỏ khoáng, mỗi năm chỉ bán hộp ngọc trữ vật thôi đã có thể kiếm được mấy trăm vạn linh thạch!
“Quách đạo hữu, tin tức này là thật sao? Chuyện này không phải để đùa đấy chứ?” Vương Hạo nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi.
“Đương nhiên là thật, Quách mỗ có lấy chuyện này ra đùa không?”
Quách gia thông báo tin này cho Vương Gia, cũng có tính toán của riêng mình, mỏ khoáng kéo dài qua cả hai nhà, Quách gia không thể giấu diếm Vương Gia tự mình khai thác.
Còn một tầng ý nghĩa khác nữa!
Tài nguyên mang tính chiến lược thế này không phải thứ mà thế lực Kim Đan như bọn họ có thể nắm giữ.
Quách gia không muốn báo cáo cho Diệp Gia, mà là muốn liên hợp Vương Gia bí mật khai thác, thực lực hai nhà, chỉ cần che giấu tốt, rất khó bị người phát hiện mánh khóe.
Không minh thạch vô cùng quý giá, có thể đổi được vô số tài nguyên và linh thạch quý giá, nếu có thể tìm được một khối không minh thạch tam giai trở lên, thậm chí có thể dùng nó để đổi lấy vật phẩm Kết Anh.
Quách gia có hai tu sĩ dị Linh Căn, nếu như họ có thể Kết Anh, tự nhiên sẽ bảo toàn được khoáng thạch không minh.
Về phần Vương Gia, đến lúc đó chỉ có thể giữ lại chút lợi ích nhỏ, thậm chí còn bị bọn họ đá văng ra ngoài!
Vương Hạo cũng đoán ra ý nghĩ của Quách gia, có điều hắn càng tự tin Vương Gia sẽ xuất hiện tu sĩ Nguyên Anh trước.
Cầu phú quý trong hiểm nguy, không minh thạch đối với Vương Hạo cũng có tác dụng lớn, có một vài tác dụng mà Không Tang Thần Thụ không thể thay thế!
Thế là Vương Hạo gật nhẹ đầu, lập tức lên đường, cùng Quách Tử Kiệt không dừng chân chạy đến một hòn đảo dò xét tường tận.
Hòn đảo này vốn là một đảo hoang, trên đảo chỉ có một linh mạch hạ phẩm nhị giai, khi phân giới lại giữa hai nhà thì hòn đảo được chia cho Quách gia.
Có điều theo lời Quách Tử Kiệt, phần lớn khoáng thạch không minh được chôn giấu dưới biển, lại gần phía Vương Gia hơn.
Nếu không phải Quách gia đã sớm bí mật tự mình khai thác, làm sao biết được Vương Gia!
Trên đảo không thiết lập bất kỳ cấm chế gì, đảo hoang thế này, nếu mà thiết lập cấm chế, ngược lại khiến người ta nghi ngờ.
Hai người xuống đáy biển, Quách Tử Phàm dời đi một tảng đá lớn, một lối đi xuất hiện trước mặt hai người.
Hắn dẫn đầu chui vào bên trong, Vương Hạo xác định không có nguy hiểm gì, cũng đi theo.
Khoáng động không sâu, chỉ khoảng mười trượng, hai bên xuất hiện khoáng thạch màu xanh lam, chính là không minh thạch, phần lớn là không minh thạch nhất nhị giai, chưa phát hiện ra tam giai!
Không minh thạch cao giai vốn rất hiếm thấy, một mỏ khoáng có khi mấy chục năm mới ngẫu nhiên xuất hiện một khối.
“Quách đạo hữu, mỏ khoáng quy mô lớn đến cỡ nào, các ngươi đã từng trinh sát qua chưa?”
Quách Tử Kiệt nói: “Chúng ta cũng mới phát hiện không lâu, Trận Pháp Sư của gia tộc lại vừa ra ngoài, cho nên vẫn chưa thăm dò! Nhưng theo ta thấy xu thế của mỏ khoáng, nơi này chắc là một mỏ khoáng vừa và nhỏ, trữ lượng không lớn lắm!”
Vương Hạo gật nhẹ đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vương mỗ hiểu sơ về trận pháp, lát nữa đạo hữu ra mặt biển canh chừng, Vương mỗ sẽ xem xét kỹ càng tình hình mỏ khoáng, có thể sẽ tạo ra chút động tĩnh!”
“Được, Vương đạo hữu cố gắng cẩn thận một chút, nơi này thỉnh thoảng sẽ có tu sĩ đi ngang qua!” Quách Tử Kiệt dặn dò một câu, rồi lẩn đi!
Trận đạo của Vương Hạo đã đạt đến gần tam giai trung phẩm, thăm dò một mỏ khoáng tự nhiên dễ như trở bàn tay!
Đảo nhỏ không lớn, nhưng mỏ khoáng này cũng không nhỏ, theo như lời Quách Tử Phàm, mỏ khoáng theo một mặt của hòn đảo kéo dài ra biển cả, kéo dài theo thềm lục địa.
Tính toán qua thì, đây ít nhất là một mỏ khoáng cỡ trung, giá trị vượt quá hai ba ngàn vạn linh thạch, mấu chốt là mỏ khoáng cỡ trung có khả năng xuất hiện không minh thạch tứ giai, đây là vật liệu để luyện chế linh bảo không gian, đáng để Vương Gia mạo hiểm khai thác!
Hai nhà vừa ý nhau, thời gian là vàng bạc, quyết định nhanh chóng khai thác, mỗi nhà phái ra năm tu sĩ Trúc Cơ, một trăm tu sĩ Luyện Khí, Vương Gia lại cung cấp thêm một trăm Khôi Lỗi thú khai thác mỏ, còn Quách gia thì cung cấp công cụ khai thác, trận pháp và các vật tư khác.
Quách gia còn muốn kiến thiết hai tòa Truyền Tống Trận, một tòa thông đến Quách gia, một tòa thông đến Vương Gia, để các tu sĩ Kim Đan thuận tiện hỗ trợ bất cứ lúc nào.
Tạm thời không sử dụng người phàm, người phàm mục tiêu quá lớn, dễ dàng bị người khác phát hiện.
Mà các tu sĩ này cũng phải ngụy trang thành các thế lực gia tộc phụ thuộc của Quách gia, sau khi chiếm cứ đảo nhỏ thì bí mật khai thác!
Quách gia vốn có rất nhiều gia tộc phụ thuộc, có không ít ở Huyền Quy Hải vực, việc này không phải là khó.
Sau một thời gian chuẩn bị, trên đảo nhỏ nhanh chóng xây dựng không ít kiến trúc, cũng không cao lớn, trông giống như một tiểu gia tộc trăm người!
Bạn cần đăng nhập để bình luận