Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2500: Thu hoạch lớn

Chương 2500: Thu hoạch lớn
“Còn về Ngũ Hành Linh Tộc thì sao? Đừng nói ngươi cái gì cũng không biết? Chỉ cần ngươi thành thật hợp tác, rời khỏi nơi phương thiên địa này cũng không khó, thậm chí ta có thể cho ngươi chỗ tốt không tưởng tượng nổi,” Vương Hạo vẽ ra bánh vẽ.
Xích Anh là tu sĩ Hợp Thể, tất nhiên biết không ít bí mật của Ngũ Hành Linh Tộc, nếu có thể cung cấp trợ giúp, hành động xâm nhập vào sau lưng địch của bọn họ sẽ an toàn hơn nhiều, thu hoạch có thể sẽ tăng lên không ít.
Bất quá bảo hắn thả Xích Anh là không thể nào, liên quan đến Tiên Khí, hắn tuyệt đối sẽ không cho người thứ hai biết sự tồn tại của Xích Anh, mức độ giữ bí mật thậm chí còn cao hơn Ngao Vân Quang.
Vương Hạo ngược lại sẽ không nói không giữ lời mà gϊếт đối phương, chỉ là trước khi hắn có đủ thực lực, Xích Anh cứ ngoan ngoãn mà ở trong Càn Khôn Động thiên là tốt rồi.
Xích Anh lộ vẻ giãy giụa, nàng nhát gan sợ chết không sai, nhưng nàng cũng không muốn bán đứng Ngũ Hành Linh Tộc.
“Hừ, ngươi cứ suy nghĩ thật kỹ đi, bí mật Tinh Lạc Bàn có thể đổi lấy tính mạng của ngươi, ta sẽ không nuốt lời, nhưng nếu ngươi muốn rời khỏi nơi này, thấy lại ánh mặt trời, liền phải thể hiện ra đầy đủ giá trị!”
Nói xong, Vương Hạo liền rời khỏi Càn Khôn Động thiên.
Hắn trở lại quảng trường Ngũ Hành Linh Tinh, Hạo Thiên Bát đang kịch liệt lắc lư, Vương Hạo bấm pháp quyết, ánh sáng của Hạo Thiên Bát tăng vọt, sau nửa khắc đồng hồ, Hạo Thiên Bát ngừng lắc lư!
Thu lại pháp quyết, Hạo Thiên Bát nhanh chóng thu nhỏ lại, bay vào trong tay áo của hắn.
Kim Giảng hòa Kim Nguyên đã bị lệ quỷ gặm thành bạch cốt, chết không thể chết thêm, Vương Hạo lấy ra mấy món bảo vật, lắc đầu, vừa rồi vội vàng truy kích Xích Anh, không để ý bên này, mấy món Thông Thiên Linh Bảo đều bị hai người này làm hỏng, linh tính mất đi rất nhiều, không có hy vọng chữa trị!
Vương Hạo lại tìm được một chiếc vòng trữ vật màu vàng và ba chiếc nhẫn trữ vật màu vàng, còn về bảo vật tùy thân của hai người, cũng bị lệ quỷ làm hỏng!
Bảo vật quỷ đạo quá tà tính, phối hợp với Hạo Thiên Bát cái lồng giam không trốn thoát được này, uy lực vượt quá dự liệu của Vương Hạo, hai tu sĩ Hợp Thể liền dễ dàng chết như vậy ở bên trong.
Đương nhiên, đó là vì Vương Hạo đã trọng thương hai người, nếu là tu sĩ Hợp Thể ở trạng thái toàn thịnh, không dễ dàng bị vài đầu lệ quỷ gặm chết như vậy.
Không lâu sau đó, Vương Học Kỳ bọn người bay tới, chuyến này Vương Hạo cũng mang theo mười vị tu sĩ Luyện Hư, nhiệm vụ của bọn họ là dọn dẹp chiến trường, loại việc này không thể để Vương Hạo tự mình làm, một mình làm hiệu suất cũng thấp.
Vương Hạo tiên phong phá vỡ đại trận quảng trường, để Vương Học Kỳ bọn người giết vào.
Còn hắn thì để mắt đến điện truyền tống.
Truyền Tống Trận ở đây không bị hư hại, theo lời Xích Anh, Truyền Tống Trận này có thể đi thẳng đến năm ngọn núi.
Xác nhận an toàn xong, Vương Hạo liền đứng lên Truyền Tống Trận, sau một hồi cảm giác chóng mặt rất nhẹ truyền đến, sau một khắc, hắn xuất hiện trong một tòa điện cao lớn rộng rãi hơn.
Bên ngoài truyền đến tiếng la gϊếт trận, trong điện chỉ còn lại mấy vị tu sĩ Hóa Thần của Kim Linh Tộc.
Vương Hạo một chưởng đánh tan đại môn của điện, chân vừa nhún, bay ra ngoài.
Mấy ánh mắt ở đằng xa lập tức nhìn tới, truyền đến vài tiếng kinh hãi, lát sau, Trịnh Dung, Uông Như Hải, Viên Phương ba người đi đến trước mặt Vương Hạo, “Vương đạo hữu, ngươi làm sao qua được vậy?”
“Ở mỏ Ngũ Hành Linh Tinh bên kia có hai vị Dị Tộc Hợp Thể mai phục, bọn chúng bị ta gϊếт, vừa vặn Truyền Tống Trận không bị tổn hại, Vương mỗ liền tới đây, xem ba vị có cần giúp đỡ không.”
Vương Hạo giấu chuyện Xích Anh, người biết sự tồn tại của Xích Anh chắc chắn không ít, nhưng quảng trường Ngũ Hành Linh Tinh bên kia đã không còn ai sống sót, Vương Hạo khẳng định mình không gặp Xích Anh, ai có thể biết mà nói ra sự thật chứ?
“Gϊếт? Nhanh vậy,” Uông Như Hải lộ vẻ kinh ngạc, phải biết rằng ba người bọn họ cũng chỉ mới đánh vào Ngũ Việt Phong không lâu, mà chớp mắt này Vương Hạo đã gϊếт hai vị tu sĩ Hợp Thể?
“Thần thông của ta vừa vặn khắc chế bọn chúng, cũng không có gì, chúng ta trì hoãn ở đây mấy ngày rồi, vẫn nên nhanh chóng lấy bảo vật rồi rút lui thôi!”
Vương Hạo không muốn nói nhiều, bèn đổi chủ đề.
Ba người tuy có hơi nghi hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, trước mắt bảo vật càng hấp dẫn bọn họ hơn.
Bốn người rất nhanh đã tìm đến chỗ bảo khố của Ngũ Việt Phong, hợp lực đánh mở bảo khố.
Đây là một hang động lớn rộng đến vạn mẫu, các loại khoáng thạch vật liệu chồng chất như núi, còn có các loại linh tài trân quý.
Kiểm kê sơ lược, bọn họ liền phát hiện vật liệu luyện khí ở đây có thể luyện chế được mười mấy bộ Thông Thiên Linh Bảo thượng phẩm, ngoài ra còn có rất nhiều linh tài thích hợp cô đọng Pháp Tướng, ít nhất có thể chia được hơn năm trăm phần, còn có không ít linh mộc trên mười vạn năm.
Hài cốt Hải Thú thất giai có ba bộ hoàn chỉnh, có thể đem ra luyện chế Thông Thiên Linh Bảo,
Còn có Yêu Đan và Tinh Hạch Hải Thú lục giai sáu mươi ba viên, mai rùa Hải Thú lục giai hai mươi bảy cái, gân cốt giao loại Hải Thú mười ba bộ, càng cua Hải Thú lớn ba mươi sáu đôi...
Linh Dược vạn năm hơn bốn trăm gốc, các loại linh dịch, đan dược hơn một trăm bình, trị thương, giải độc, khôi phục pháp lực, tăng tiến tu vi, đủ loại chủng loại đều có.
Các loại Linh Phù cũng không ít, còn có hai bộ Trận pháp thất giai.
Những thứ này đều không phải là có giá trị cao nhất, thứ có giá trị cao nhất là pháp khí, ở đây lại có hơn hai trăm kiện Thông Thiên Linh Bảo, hơn năm ngàn kiện Linh Bảo các phẩm cấp.
Đáng tiếc là không có quá nhiều Thông Thiên Linh Bảo thượng phẩm, những pháp khí này hẳn là dành cho Dị Tộc Hóa Thần kỳ sử dụng.
“Nơi này e là không chỉ đơn giản là một mỏ quặng thôi chứ? Nhiều vật tư thế này hẳn là vận đến tiền tuyến, chúng ta đây đúng là mèo mù vớ cá rán, đuổi kịp rồi!”
Uông Như Hải không khỏi vui mừng như điên, cho dù Vương Hạo chém gϊếт sáu tu sĩ Hợp Thể, thu hoạch chỉ sợ cũng sẽ không nhiều như vậy, giá trị của bảo khố này không cách nào đánh giá được.
Chưa nói đến thứ khác, chỉ riêng Linh Ngọc đã có mấy trăm vạn khối.
Viên Phương và Trịnh Dung cũng cùng nhau hít sâu một hơi, những thứ trong bảo khố này, đã có thể xây dựng một tông môn Hợp Thể cỡ lớn.
Năm đó Vương Hạo trù hoạch xây dựng Chỉ Thủy thành, đều không dùng nhiều tiền như vậy!
“Đây chỉ là tài sản của dãy núi Kim Việt, đã có nhiều đồ tốt như vậy rồi, Kim Linh Tộc giàu có quá!”
Trong mắt Trịnh Dung lóe sáng, một dãy núi lớn đã có nhiều bảo vật như vậy, chẳng lẽ hang ổ của Kim Linh Tộc có càng nhiều thứ tốt hơn?
“Cái này cũng không có gì lạ, Kim Linh Tộc vào thời cường thịnh sở hữu ba tu sĩ Đại Thừa kỳ, so với Hỏa Linh Tộc còn mạnh hơn, bọn họ chỉ mới xuống dốc vào những năm gần đây thôi!”
Viên Phương giải thích, nàng hiểu khá rõ về lịch sử Kim Linh Tộc, trong một khoảng thời gian rất dài, Kim Linh Tộc mới là tồn tại mạnh nhất trong Ngũ Hành Linh Tộc, Hỏa Linh Tộc đoạt quyền chỉ là chuyện xảy ra mười vạn năm trước.
“Ha ha, đừng nói nhiều nữa, dựa theo cách phân chia lúc trước, mọi người động thủ đi, đừng để lại một khối linh thạch nào cho Kim Linh Tộc cả,” Vương Hạo dặn dò.
Trong trận chiến này, Vương Hạo là người lập công đầu, đương nhiên muốn chiếm phần lớn, Viên Phương, Uông Như Hải, Trịnh Dung ba người chỉ có thể lấy phần nhỏ, tu sĩ Luyện Hư dưới đáy cũng vậy, dám xông dám liều, lập đại công đều có thể nhận được phần thưởng phong phú.
Vương Hạo lấy đi một ít linh tài pháp tướng và vật liệu luyện khí thất giai, đặc biệt là Ngũ Hành Linh Tinh, Vương Hạo trực tiếp lấy hơn một nửa.
Phần còn lại, năm phần thuộc về Vương gia, hai nhà Viên, Uông lấy một phần rưỡi, Vân Thường tông của Trịnh Dung lấy một phần, còn một phần còn lại là của Lý Gia, Trần Gia và Thiên Cơ Tông.
Tổng giá trị nhà kho này lên đến mấy trăm tỷ, cho dù chỉ là một phần, cũng là ở mức mấy chục tỷ,
Tất cả mọi người có thể chia được đầy đủ bảo vật, ai nấy đều vui vẻ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận