Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 278: Được không bốn vạn Linh Thạch

Vương Quang An nhướng mày, hắn không ngốc, đương nhiên nhìn ra được bốn người này không hợp nhau lắm, Vương Gia mới đến, cũng không tiện dính vào, cười từ chối nói: "Bốn vị đạo hữu, Vương Gia ta ít nhân lực quá, vì thuê hòn đảo đã tiêu hết của cải tích cóp, lại không có thực lực kinh doanh năm gian cửa hàng, chỉ một gian là được, để cho Vương Gia ta ở bên trong phường thị có chỗ đặt chân, làm chút buôn bán nhỏ thôi!"
"Ấy, đạo hữu Vương không cần quá khiêm tốn, ta thấy Vương Gia đều là người trẻ tuổi, sức sống dồi dào, sao có thể tự coi nhẹ mình như thế chứ, nếu thật sự thiếu nhân thủ, cứ việc cho thuê cửa hàng cũng là một khoản thu nhập, vậy đi, Liêu gia ta sẽ thuê của Vương Gia một gian, tiền thuê một ngàn linh thạch một năm nhé, thuê trước mười năm, đây là tiền thuê đây!" Liêu Dã Thiên nói rồi ném ra một túi đựng đồ, bên trong vừa vặn có một vạn linh thạch!
Hoàng Nghị cũng đi theo ném ra một túi đựng đồ: "Đạo hữu Liêu nói đúng đấy, Dịch Nguyên Môn ta cũng thuê một gian, vừa khéo khỏi cần dọn chỗ khác, đây là chuyện tốt a!"
Thải Phượng Chân Nhân và Tôn Kế Hải liếc nhau một cái, cũng đi theo ném ra một vạn linh thạch!
Khiến Vương Quang An dở khóc dở cười, thầm nghĩ chuyện này là sao, hắn cứ vậy mà được không bốn vạn linh thạch.
Cũng không tiện từ chối, nếu không chính là tát vào mặt Liêu Dã Thiên!
"Vậy tại hạ xin mạn phép nhận lấy, Vương mỗ mới đến chưa hiểu rõ quy củ, mong rằng mấy vị đạo hữu chỉ bảo nhiều hơn!" Lời nói của Vương Quang An cũng rất rõ ràng, các ngươi bốn nhà đánh nhau, đừng lôi kéo ta, Vương Gia ta mới đến, chỉ là xem trò vui thôi!
Bốn người hôm nay chỉ là đến gặp Vương Quang An một lần, làm quen một chút, chứ không có ý định kết minh gì cả, Hồng Hồ Hải Vực nhìn chung coi như hòa bình, chưa đến mức chiến tranh lớn, đương nhiên cũng không cần vội vã như vậy.
Không bao lâu sau, trừ Liêu Dã Thiên ra thì ba người còn lại đều đưa lời cáo từ!
Đệ tử của ba nhà cũng theo Kim Đan Lão Tổ rời đi.
Chỉ còn lại Liêu gia, Liêu Dã Thiên mới lên tiếng: "Đạo hữu Vương, ta thấy trong quý tộc có không ít thanh niên tài tuấn, nhưng có ý định thông gia không?"
"Vương mỗ tự nhiên là có, đáng tiếc vừa tới nơi này, không biết có bao nhiêu gia tộc, không sợ đạo hữu Liêu chê cười, Vương Gia ta nhân khẩu ít, vì sinh sôi tộc nhân đã bắt đầu cưới đại trà phàm nhân làm thê thiếp," Vương Quang An ha ha cười vài tiếng, việc hai nhà thông gia, đều là nhà yếu gả con gái cho nhà mạnh, Vương Gia cũng chỉ có mấy nữ tu trong nhóm tộc nhân thứ nhất và thứ hai đến hải ngoại, đều là tử đệ có tư chất không tệ, Vương Quang An cũng không nỡ gả đi, trong lời nói có ý từ chối!
"Chuyện này cũng không có gì lạ đâu, trước đây tiên tổ Liêu gia ta cũng từng làm như vậy, hiện giờ Liêu gia ta cũng có hơn ngàn tộc nhân, đều nhờ công lao của các vị tổ tiên cả!" Liêu Dã Thiên cũng không quan trọng chuyện cưới hay gả, hắn chỉ muốn lôi kéo Vương Gia!
Lúc này Vương Hạo bước lên nói: "Tiền bối Liêu, Lão Tổ nhà ta vốn định tục huyền nạp thiếp, nhưng tu sĩ Kim Đan tuổi thọ kéo dài, sao có thể cưới con gái phàm tục được chứ, trăm năm nữa cũng chỉ thêm đau xót, vãn bối mạo muội, thay mặt Lão Tổ nhà ta cầu hôn hai vị tu sĩ của Liêu gia!"
"Lớn mật, chuyện này có phần của ngươi nói sao, còn không mau lui xuống!" Vương Quang An khiển trách.
Thần sắc của Liêu Dã Thiên hơi động, lại thấy hứng thú, hắn cũng nghe ra ý của Vương Quang An, không tiện gượng ép Vương Gia thông gia, lời này của Vương Hạo vừa hay cho hắn một cái bậc thang!
"Đạo hữu Vương đừng nóng giận, ta thấy vị tiểu hữu này nói có lý, đạo hữu cứ suy nghĩ một chút, nếu suy nghĩ kỹ rồi, chỉ cần đem sính lễ đưa tới, việc hôn sự này Liêu gia ta sẽ nhận lời!"
"Thời gian không còn sớm, Liêu mỗ xin cáo từ trước!"
Sau khi người Liêu gia rời đi, Vương Quang An mặt mày xị xuống nhìn Vương Hạo: "Nói xem mục đích của ngươi làm vậy là gì?"
"Lão Tổ đừng nóng giận, con thấy chuyện thông gia không hẳn là không có lợi cho Vương Gia ta, Hồng Hồ Hải Vực đã ở thế đối đầu hai phe rồi, Lão Tổ hẳn là hiểu rõ, ở thế lưng chừng kết quả không được tốt đẹp cho lắm.
Gia nhập phe mạnh Vương Gia ta cũng sẽ không chịu bao nhiêu thiệt thòi, còn dễ bị một bên khác nhắm vào, còn nếu gia nhập phe yếu, bọn họ chắc chắn ra sức lôi kéo, lợi ích cũng nhiều hơn!
Liêu gia dù sao cũng là phe mạnh lân cận, nếu có thể thông gia cũng bớt đi vài phần tranh chấp va chạm, cho Vương Gia ta đổi lại chút bình yên.
Một điều cuối cùng, Lão Tổ đã nói muốn cưới vợ, không thể nuốt lời được, dù sao cưới mấy vị tu sĩ cũng tốt hơn nhiều so với phàm nhân, không phải sao?"
"Ngươi đó! Sao không thể thương lượng trước với ta một tiếng?" Vương Quang An có vẻ như bị Vương Hạo thuyết phục, vẻ mặt cũng giãn ra không ít!
"Ai biết Liêu Dã Thiên lại thẳng thừng đưa ra chuyện thông gia chứ, con trước đó định các loại an ổn rồi sẽ nói!" Vương Hạo giải thích.
"Thôi vậy, sự đã đến nước này, chỉ có thể làm vậy thôi!" Vương Quang An thở dài, cũng đồng ý với lời giải thích của Vương Hạo, nữ tu trong gia tộc không nỡ gả đi, mà nam tu có thể cho người ta gả đến thì chỉ có hắn Kim Đan tu sĩ này, nói cho cùng vẫn là gia tộc quá yếu, nếu mạnh mẽ rồi thì người khác đã tranh nhau chen chân thông gia với Vương Gia rồi!
Sau khi yến hội kết thúc, Vương Gia dần dần trở về quỹ đạo yên ổn.
Vương Quang An và Vương Hạo hẹn hai năm sau sẽ đến đảo Cự Giải một chuyến.
Việc hôn sự của Liêu gia cũng định xong, Liêu gia đưa tới hai vị nữ tu, một người tên Liêu Dã Thế, một người tên Liêu Dã Tâm, đều là tam linh căn, hơn hai mươi tuổi, thực lực chỉ có Luyện Khí tầng sáu!
Tộc nhân ưu tú Liêu gia cũng không nỡ gả ra ngoài, nhưng người tư chất quá kém lại tỏ ra quá xem thường Vương Quang An, tư chất của các nàng là vừa đủ.
Sính lễ của Vương Gia là Vương Hạo chuẩn bị, đều là linh đan linh quả, trị giá khoảng năm vạn linh thạch, hồi môn của Liêu gia là mấy bộ trận pháp, cũng coi như có tâm, hiểu rõ sự cấp thiết của Vương Gia.
Vương Văn Mai được phái đến phường thị Hồng Hồ, quản lý cửa hàng, ngoài bán linh đan cấp thấp còn muốn bán bớt mấy nguyên liệu mà Vương Quang An thu được lần ra biển đi săn trước đó!
Vương Văn Yến lo việc nhà, sau khi Chúc Sơn thành công Trúc Cơ thì bắt đầu tiếp quản hồ linh và việc đồng linh.
Trận pháp của Trâu Ngọc tiến triển rất nhanh, sau khi trở thành Trận pháp sư trung phẩm nhất giai, liền dẫn mấy tộc nhân bố trí cấm chế trận pháp, những trận pháp sử dụng cho ruộng linh và vườn thuốc này rất đơn giản, vừa hay cho nàng cơ hội thực hành!
Vương Văn Tiên và Vương Văn Tĩnh dạy tộc nhân luyện đan, những người còn lại mỗi người lo chức trách của mình.
Mỗi một tộc nhân đều bận rộn khí thế ngất trời, ruộng linh trên núi của đảo Cự Ngao đang dần dần hồi phục.
Đất dưới chân núi không thích hợp khai khẩn ruộng linh thì giao cho người bình thường khai khẩn thành ruộng nương, trồng hoa màu thực phẩm!
Những phàm nhân này có thể sống trong đại trận tam giai cũng xem là may mắn, khác với những hải đảo nhỏ, trận pháp nhị giai thi thoảng còn bị yêu thú xông phá, tu sĩ trên núi có lẽ không sao nhưng phàm nhân ở chân núi thì không được may mắn như vậy!
Trong hoàn cảnh ưu tú thế này, tốc độ sinh sôi của phàm nhân này sẽ tăng lên rất nhanh, hiện tại chỉ có bốn vạn, có lẽ mười năm nữa sẽ tăng gấp đôi!
Người quản lý việc của phàm nhân là trưởng lão chấp sự Vương Vụ Minh, Vương Diên Siêu, Vương Văn Lộc, đều là tu vi luyện khí năm sáu tầng.
Bọn hắn là ba người ngoài định mức trong số tộc nhân thứ ba đi hải ngoại, chuyên đi sinh con.
Thiên phú của bọn họ bình thường, lại không có tài cán gì, làm việc cũng xem như cần cù, haiz, bọn hắn làm chuyện này mà không cần cù sao được!
Vừa vặn đến Thành Phàm Nhân hưởng thụ cuộc sống!
Vương Gia hiện tại nhân thủ đang khan hiếm, đương nhiên muốn người hết sức, Thành Phàm Nhân cũng không phải là nơi quan trọng, lại còn ở chân núi, có chuyện gì lớn thì tu sĩ trên núi có thể đến ngay lập tức.
Nếu như bọn hắn có vận may, có thể sinh ra vài tu sĩ đời sau, đương nhiên cũng có thể trở lại Linh Sơn, đồng thời còn có thể nhận được Trúc Cơ Đan trong tay Vương Hạo nữa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận