Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 230: Linh Mạch cùng Động Phủ

Huyết thệ ước thúc hiệu quả cũng có hạn, một khi Huyền Âm mãng cấp bậc vượt qua Vương Quang An, sau khi đánh nhau nhiều lần liền có thể giải trừ. Đương nhiên, Vương Quang An cũng không sợ điểm này, yêu thú tiến giai vốn dĩ so với nhân loại chậm hơn, dù cho con Huyền Âm mãng này sau khi rời khỏi đây lập tức tiến giai tam giai, vẫn chỉ là cùng cấp với Vương Quang An, là không thoát khỏi được ước thúc, ít nhất trong vòng trăm năm nó không thể tiến giai tới tam giai trung phẩm, có thể thúc đẩy yêu thú tam giai trong trăm năm, dù thế nào Vương Quang An cũng có lợi, nếu thật tới ngày không khống chế được, thiết kế tiêu diệt nó là được! Vương Hạo trên người có rất nhiều Linh Thú Đại, vì chính là nếu gặp kỳ trân dị thú gì thì tiện bắt lấy, lấy một cái đưa cho Vương Quang An. Vương Quang An vẫy tay, con Huyền Âm mãng kia dù không tình nguyện, cũng chậm rãi thu nhỏ thân thể, cuối cùng chui vào trong Linh Thú Đại. Vương Quang An thu hồi Linh Thú Đại, quay đầu nói: “Chúng ta mở rộng lối đi này một chút, vào xem!” “Được,” Vương Hạo gật đầu đồng ý. Vì không biết rõ cấu tạo nơi này, Vương Quang An cũng không dám dùng thủ đoạn uy lực lớn oanh kích, nhỡ đâu đổ sập thì không hay. Vương Quang An chỉ có một kiện pháp khí tam giai, Tam Diễm Phiến cũng không thích hợp mở vách đá, chỉ có thể dùng Linh kiếm nhị giai trong tay, mặc dù pháp lực hắn thâm hậu, nhưng Linh kiếm nhị giai có hạn, tốc độ của hai người cũng không hơn kém là bao nhiêu. Thông đạo rất dài, có vài chục trượng, cũng may những vách đá này đều là nham thạch bình thường, không phải khoáng thạch cứng rắn gì, nếu không hai người e là phải mất vài ngày mới có thể đục thông. Hai người cắm đầu khổ công, trong chốc lát, đá vụn bay tứ tung, lại bị dòng nước không ngừng phun ra cuốn đi, tiếng kim thạch va chạm bên tai không dứt. Một canh giờ sau, hai người đã vào sâu trong thông đạo, theo khối đá lớn cuối cùng chắn trước người bọn họ bị Vương Quang An một quyền đánh nát, một dòng nước lớn trào ra. “Không tốt, trong này cũng là một cái đầm nước!” Vương Quang An kinh hô, nhanh chóng kéo Vương Hạo một cái, tránh cho Vương Hạo bị dòng nước cuốn đi, hai người tiến vào bên trong. Nước trong đầm này cao hơn bên ngoài, Vương Hạo hai người làm thông đạo rộng hơn, tốc độ nước chảy xuống nhanh hơn nhiều, cũng may thông đạo không phải dưới đáy đầm nước, sau khi dòng nước lưu qua mức cao hơn thì trở lại bình thường! Sau khi ổn định thân hình, hai người mới bắt đầu quan sát tình hình đầm nước, bọn họ kinh ngạc phát hiện, đáy đầm nước đường kính hơn mười dặm này lại bằng phẳng, còn phủ một tầng đá lớn màu xanh, nhìn lên trên, còn có vết tích cấm chế còn sót lại, theo những khe đá hợp quy tắc, từng tia linh khí không ngừng tràn ra. Hai người nhìn nhau, đều hiểu dưới lòng đầm này e là hạch tâm linh mạch của không gian dưới lòng đất nơi này! “Lên bờ xem xét tình hình phía trên trước đã!” Vương Quang An dặn dò, linh mạch thường hay xen lẫn linh vật, nhưng bây giờ có ngọc thạch và cấm chế ngăn cách, bọn họ không tiện phá hư tùy tiện, nếu phía trên không có cách nào vào sâu trong linh mạch, thì lành nghề phá hủy sau cũng không muộn. Hai người bay lên mặt nước, phát hiện trên bờ cũng là một bình đài rộng vài dặm, đỉnh động khảm những Tinh Thạch màu trắng, cho nên không hề tối tăm, gần đó hai bên ngọn núi có vô số Động Phủ, muốn làm nơi dừng chân cho không ít tu sĩ Quy Nhiên Tông năm xưa. Những Động Phủ bình thường hai người không đi thăm dò, một là không có thời gian và tinh lực, trong đó dù có bảo vật thì đối với hai người cũng có thể không nhiều tác dụng, hai là có thể để các thành viên gia tộc tới tìm kiếm, coi như cơ duyên của bọn họ. Hai người đi thẳng đến một kiến trúc cao lớn nhất, kiến trúc này có ba tầng lầu cao, dựa vào vách động mà xây lên, không hợp với các kiến trúc xung quanh, hẳn không phải hạch tâm thì cũng là nơi cực kỳ quan trọng. Nhìn toàn thân đều dùng linh tài chế tạo, trăm ngàn năm trôi qua, vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là nhiều chút bụi bặm mà thôi. Vương Quang An đánh vào một đạo linh quang thăm dò, quả nhiên phát hiện có Trận pháp còn sót lại, nhìn cấp bậc còn không thấp, so với đại trận hộ sơn của Vương Gia còn mạnh hơn mấy phần. Phải biết ngày đó Quy Nhiên Tông là thế lực Nguyên Anh cao quý, có chuyện này cũng không kỳ quái! Bất quá trăm ngàn năm trôi qua, kiến trúc có thể không hư hại, đại trận này thì không chắc, huống hồ không có linh mạch tam giai nuôi dưỡng, uy lực đại trận này cũng không còn được như trước! Một bộ tàn phá lại mất năng lượng cung cấp từ linh mạch tam giai, Trận pháp tam giai, căn bản không thể phòng được vị Kim Đan tu sĩ Vương Quang An này. Chỉ trong một khắc đồng hồ, Vương Hạo hai người đã bước vào trong đại điện. Đại điện rộng mấy ngàn mét vuông, hai bên đều có một loạt bàn. “Đây hẳn là đại điện quản lý nơi này của Quy Nhiên Tông, dùng để xử lý công việc quặng mỏ!” Vương Hạo phân tích. “Tìm kiếm một chút, xem có tìm được tin tức hữu dụng không!” Vương Quang An nhìn mấy trúc bạch ngọc giản trên bàn nói. Hai người chia nhau hành động, Vương Hạo đi đến một cái bàn, trên đó có một quyển sách cùng bút mực giấy nghiên, sách bên trên viết chữ lít nha lít nhít, Vương Hạo cầm lên xem, sách bỗng chốc hóa thành tro bụi. “Thời gian quá lâu, sách không bảo tồn được, không biết tin tức trong ngọc giản có bảo tồn được không!” Vương Hạo lẩm bẩm một câu, từ bỏ sách, bắt đầu tìm kiếm ngọc giản. Có thể sự vụ ghi chép ở đây cấp bậc không cao, ngọc giản sử dụng đều là loại bình thường nhất, mấy ngàn năm trôi qua cũng vô dụng! “Chúng ta lên lầu xem,” Vương Quang An bên kia cũng không thu hoạch gì, hai người bước vào lầu hai. Lầu hai bố trí giống như một Nghị Sự Điện, tìm kiếm một phen cũng không có thu hoạch gì. Tầng ba thì là chỗ ở, ngoài một chút vật dụng thường ngày và gia cụ thì không còn gì khác. Hai người không khỏi thất vọng. “Lão Tổ, chúng ta có vẻ tìm lộn chỗ, đại điện quản lý quặng mỏ sao có thể có bảo vật chứ, chúng ta nên đi tìm khố phòng hoặc là Động Phủ của tu sĩ cao giai a!” Sau khi tỉnh ngộ hai người nhanh chóng rời khỏi đại điện, bắt đầu quan sát Động Phủ hai bên vách đá, lát sau, bọn họ xác định mục tiêu. Một bên Động Phủ có lít nha lít nhít mấy chục cái, còn một bên chỉ có chín gian, khoảng cách cũng xa hơn, nhìn không gian bên trong cũng có vẻ lớn hơn. Hai người quyết định chia ra hành động, theo thứ tự xem xét hai bên, cuối cùng hội tụ ở giữa! Vương Hạo vào Động Phủ thứ nhất không tốn bao nhiêu công phu, những Động Phủ này đều có pháp trận tồn tại, bất quá tổn hại càng thêm lợi hại, Vương Hạo chỉ đập mấy cái liền phá hư hết. Sau khi vào bên trong, Vương Hạo phát hiện đây chỉ là một Động Phủ ở lại đơn giản, không có gì khác. Quy Nhiên Tông vẫn còn tồn tại đến giờ, chứng minh lúc đó hẳn là không xảy ra biến cố lớn, tu sĩ nơi đây phần lớn là rút lui có trật tự, như vậy sẽ rất khó lưu lại bảo vật gì! Căn thứ hai, vẫn là Động Phủ để ở, vẫn không có gì. Đến Động Phủ thứ tư, Vương Hạo cuối cùng có thu hoạch, Động Phủ này là Địa Hỏa Điện để luyện đan, dù đan lô các thứ đều không có, thông đạo địa hỏa đã bị phong bế, nhưng bên trong Vương Hạo phát hiện một dược viên nhỏ, đa số linh dược đều khô héo, chỉ để lại mấy cây cỏ nhỏ màu tím, trông có vẻ hơn ngàn năm tuổi. Chuyện này không đúng với thời gian rút lui của Quy Nhiên Tông, có lẽ là lúc đó còn sót lại linh dược kết tử sau mọc lại, cũng không biết qua mấy đời. Dù sao đi nữa, Vương Hạo cũng có vài cây linh dược ngàn năm tuổi, giá trị hơn mười vạn linh thạch. Rời khỏi Địa Hỏa Điện, Vương Hạo thấy Vương Quang An ở cách đó không xa đang dừng chân ở Động Phủ cuối cùng, nhanh chóng bước đến. Thấy Vương Hạo, Vương Quang An nói: “Ta đã xem xét xong Động Phủ bốn phía bên kia, trong đó hai chỗ là Động Phủ để ở, không có gì, một chỗ là nơi luyện khí, chỉ lấy được mấy khối khoáng thạch cấp thấp, cuối cùng một chỗ giống như là khố phòng cất trữ khoáng sản, cũng không có gì!” Vương Hạo cũng kể lại đơn giản việc mình đã thăm dò bốn phía Động Phủ. “Chỉ còn lại Động Phủ cuối cùng, hy vọng có thu hoạch!” Nếu lần này còn không có thu hoạch, hai người chỉ có thể triệu tập tộc nhân đến đây tìm tòi trên quy mô lớn, biết đâu phải dùng bạo lực để loại bỏ đại trận bảo vệ linh mạch. Cấm chế còn sót lại ở Động Phủ cuối cùng có vẻ mạnh hơn, hai người liên thủ tấn công gần nửa canh giờ mới hoàn toàn phá bỏ. Trận pháp quả nhiên rất tốt, nhất định là chỗ mấu chốt, việc này làm hai người đang mệt mỏi trở nên hưng phấn hơn. Sau khi bước vào, Vương Hạo phát hiện nơi đây đúng là một thông đạo, ngoằn ngoèo nghiêng về phía dưới, thông thẳng bên cạnh đầm nước. Tới phần đầm nước, là những khối tinh thạch trong suốt như mặt nước tạo thành một con đường dài, vách động sáng long lanh, tỏa ra lưu quang, như lưu ly, chiếu sáng bốn phía. Nước xung quanh đứng im không động, thật là kỳ lạ, giống như con đường ngắm cảnh dưới đáy biển. Xung quanh nhìn cũng không có nguy hiểm, nhưng hai người không dám khinh thường, cẩn thận giẫm trên mặt đất như thủy tinh, chậm rãi tiến về phía trước, càng đi càng cảm thấy linh khí tràn trề, hai người kết luận, Động Phủ cuối cùng này hẳn là xây ở gần linh mạch, rất có thể nối thẳng đến linh mạch!
Bạn cần đăng nhập để bình luận