Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 27: Theo đuôi nhị giai Yêu Thú

Vương Hạo hài lòng cười cười, lại nhìn đến những vật phẩm khác, pháp khí chỉ có ba món, hai thanh đao nhất giai trung phẩm, còn có cây roi dài pháp khí nhất giai thượng phẩm mà tên đại hán mặt đen kia dùng, Vương Hạo không có pháp thuật tiên gia, lấy ra cũng không có tác dụng gì, chỉ có thể đem bán lấy tiền, tính theo giá quy định cũng có gần hai trăm linh thạch! Còn lại đồ tạp nham thì càng ít hơn, đan dược chỉ có mấy viên, phù triện cũng chỉ mấy tấm cấp thấp, công pháp tu hành của ba người cũng là hàng thông thường, giao cho gia tộc đổi lấy một nhóm cống hiến cũng tốt. Thu hoạch lớn nhất là hai môn bí thuật, một môn luyện thể thuật, Băng Cơ Ngọc Cốt công, đáng tiếc chỉ có sáu tầng, chỉ có thể tu luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ. Luyện thành có thể gia tăng rất nhiều cường độ thân thể, tăng hai thành tỷ lệ Trúc Cơ, điều này rất dễ hiểu, cường độ thân thể tăng lên, khả năng chống cự lại sự xung kích của linh lực sẽ mạnh hơn, lúc Trúc Cơ độ rủi ro tự nhiên cũng sẽ nhỏ đi một chút. Vương Hạo rất hài lòng, hắn vẫn luôn cắn thuốc tu luyện, có đôi khi không thể tránh khỏi làm hao tổn thân thể cùng kinh mạch, nếu như cường độ thân thể tăng lên, hiệu suất và số lượng cắn thuốc của hắn đều có thể gia tăng, biến tướng tăng nhanh tốc độ tu luyện. Ngoài ra, còn có tác dụng chính là khiến làn da người tu luyện càng thêm trắng nõn, Vương Hạo đã đủ đẹp trai rồi, tác dụng này thật ra không lớn…… Băng Cơ Ngọc Cốt công kèm theo mấy tờ phương thuốc, Luyện Khí kỳ chủ yếu dùng để tắm thuốc, Trúc Cơ kỳ có thể luyện chế thành đan dược phụ trợ tu luyện, Vương Hạo liếc sơ qua linh dược, linh dược Luyện Khí kỳ cần hắn đều có, nhưng đan dược Băng Cơ Ngọc Cốt dùng cho Trúc Cơ kỳ lại có mấy loại linh dược trân quý hắn vẫn chưa có được. Đây cũng là nguyên nhân mà thể tu tương đối ít, quá hao tiền, một phần dược liệu tắm thuốc giai đoạn sơ kỳ cũng đã ba mươi khối linh thạch, trung kỳ là năm mươi khối, hậu kỳ cao đến tám mươi khối, một lần phối dược cũng chỉ tắm được ba, năm ngày là hết hiệu quả, tắm cả một năm trước khi, phải cần ba, bốn nghìn linh thạch, Luyện Khí kỳ a, ở đâu ra nhiều tài lực như vậy? Đương nhiên, cũng chỉ có người như Vương Hạo, lấy đan dược làm kẹo đậu mà ăn mới nghĩ như vậy, phần lớn tu sĩ luyện thể chỉ tắm thuốc vào thời khắc quan trọng, bình thường chủ yếu dựa vào luyện tập quyền cước để tăng cường độ thân thể. Một môn khác có tên là thấu thị thuật, đúng như tên gọi, có thể dùng để điều tra. Lúc đối địch cũng có thể dùng để quan sát sơ hở của đối thủ. Hai loại bí thuật này không tính là hiếm thấy, nhưng cũng không phổ biến, tóm lại hữu dụng là được rồi, lần này đến Đoạn Nguyên Sơn Mạch tuy nói không gặp nguy hiểm, nhưng cũng đủ làm lộ ra vấn đề thủ đoạn đối địch của Vương Hạo quá đơn độc, nếu như Luyện Thể thành công, song tu thể pháp, khi đối địch sẽ càng thêm thuần thục. Vương Hạo đem hai môn bí thuật phục chế lại một bản, sau đó ném cho Vương Diên Phong: "Bát thúc, hai môn bí thuật này không tệ, ngươi giúp ta giao cho gia tộc để đổi lấy cống hiến đi!" Gia tộc cũng có con đường nhận được Trúc Cơ Đan, Vương Hạo cố tranh thủ thêm điểm cống hiến, lo trước khỏi hoạ, đừng để đến lúc muốn đổi Trúc Cơ Đan lại không có điểm cống hiến thì khó coi! Vương Diên Phong nhận lấy, tra xét một phen, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn Vương Hạo: “Ngươi muốn tu luyện cái này? Lại muốn làm nghề cũ trộm ngọc giành hương hả?” “Bát thúc, ta trong lòng ngươi là loại người như vậy à?” Vương Hạo hết sức cạn lời, "chẳng phải ta coi trọng Băng Cơ Ngọc Cốt công có thể gia tăng tỷ lệ Trúc Cơ sao, ngươi cũng biết, ta là ngũ linh căn, dù cho có Trúc Cơ Đan cũng chỉ có sáu phần tỷ lệ Trúc Cơ, quá thấp!” “Thì ra là vậy,” Vương Diên Phong rơi vào trầm tư, một lúc sau mới nói: “Hay là ta cũng luyện thử một chút?” “Ta thấy ngươi mới có ý trộm ngọc giành hương thì có!” Vương Hạo nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, hắn ngược lại giao cho gia tộc, ai luyện cũng không có vấn đề gì, chỉ cần có thể chịu đựng được “cái giá đắt” là được. “Thôi bỏ đi, bình thường ăn hai viên linh đan đã đau lòng muốn chết rồi, lại thêm cái thuốc tắm này, cả vốn liếng tích lũy cho lão bà cũng không có!” Vương Diên Phong lắc đầu, có chút tiếc nuối nói. Vương Hạo nhịn không được nói một câu: “Bát thúc, ngươi nên nghĩ như thế này, luyện Băng Cơ Ngọc Cốt công, nói không chừng sẽ được vị Trúc Cơ tu sĩ kia để ý, đến lúc đó ngươi ở rể qua đó, không phải sẽ nhanh phất lên sao?” “Ngươi tên tiểu tử này, người nhà họ Vương ta sao lại đi làm chuyện vô dụng đó chứ?” Bất quá hắn quả thật có chút động lòng, hắn đã hơn ba mươi rồi, cũng đã đến lúc nên lấy vợ sinh con, tu luyện Băng Cơ Ngọc Cốt công nói không chừng thật có thể đưa tới…… Hai người ở trong lòng đất đợi trọn một đêm, đến ngày thứ hai Vương Hạo mới phát hiện có một cái đầu lâu trong đó lóe lên rồi biến mất, điều này khiến Vương Hạo suy nghĩ: "Cái này là đã chết một con rồi sao?" Yêu thú nhập phẩm chỉ cần xuất hiện trong phạm vi bản đồ nhất định có thể hiển thị, hiện tại bỗng nhiên không thấy một con, ngoại trừ chết thì không có lời giải thích nào khác. Không quá, hai đầu lâu còn lại vẫn còn, Vương Hạo cũng không dám đi qua xem xét. Lại qua một ngày, Vương Hạo phát hiện hai cái đầu lâu kia đang từ từ rời đi theo hướng ngược nhau, bất quá tốc độ của bọn chúng không nhanh, Vương Hạo suy đoán rằng bọn chúng bị thương, rốt cuộc không nhịn được nữa, liền gọi Vương Diên Phong, chuẩn bị đi qua xem xét tình hình. "Ừm, dường như là không có động tĩnh," Vương Diên Phong cẩn thận cảm thụ một hồi, mới gật đầu đồng ý. Hai người thận trọng tiến về địa điểm tranh đấu của Yêu thú, không dám phát ra chút tiếng động nào, mất nửa canh giờ mới đuổi đến nơi đó, chỉ thấy khu vực xung quanh năm dặm trở nên hỗn độn, cây cối xiêu vẹo ngả nghiêng, mặt đất lồi lõm khắp nơi, vệt máu tươi đỏ rải rác khắp nơi, sắc mặt của Vương Diên Phong trở nên ngưng trọng: “Yêu thú nhị giai đã rời đi, nhưng nơi đây huyết khí quá nặng, khó tránh khỏi sẽ dẫn đến yêu thú khác, chúng ta phải nhanh chóng hành động!” Vương Hạo gật đầu, hai người chia nhau hành động, nhanh chóng mang đi những vật phẩm rơi ra có giá trị. Con bị giết kia chỉ là con hùng yêu, thi thể chỉ còn lại một nửa, số còn lại cũng không biết là bị ăn, hay là rơi rớt xuống chỗ khác, bất quá có được một nửa thi thể yêu thú nhị giai, đặc biệt là nửa phần trên khá là nguyên vẹn, hai người đã tương đối hài lòng, tuy nói thịt thì ít, nhưng da, móng vuốt, đầu, ba bộ phận đáng tiền này vẫn còn, bán một ngàn năm trăm linh thạch không thành vấn đề. Vương Hạo chỉ chỉ vết máu trên mặt đất: "Bát thúc, nhìn dấu vết, hai đầu yêu thú kia cũng bị thương không nhẹ, chúng ta có nên chọn một con mà đuổi theo không?" "Cái này, hay là thôi đi, lần này đã kiếm được không ít, không cần tự mình đâm đầu vào nguy hiểm làm gì!” Vương Diên Phong một lòng cầu ổn, chỉ muốn mang chiến lợi phẩm đã đến tay ra ngoài. Vương Hạo dụ dỗ nói: “Bát thúc, không phải ta tự cao, con Bạch Hổ nhị giai hạ phẩm trước kia ta đã có thể chống đỡ được một chút, còn có thể thành công đào thoát, bây giờ nó lại đại chiến hai ngày, lại còn bị thương… huống hồ Bạch Hổ rời đi hướng đúng lúc là hướng Phường thị, chúng ta cũng muốn đi qua mà, đúng không? Đi xem tình huống có làm sao? Nếu có thể mang được một bộ thi thể yêu thú nhị giai hoàn chỉnh, thì Băng Cơ Ngọc Cốt công chẳng phải là có thể sớm tu luyện được rồi?” Vương Diên Phong nghe vậy trầm mặc, điều này không chỉ là chuyện linh thạch, còn liên quan đến con đường cùng đạo lữ, quả thật khiến lòng hắn ngứa ngáy, "Được thôi, chúng ta đi xem một chút, nhưng nếu không được, Hạo Nhi ngươi cũng không được nóng vội!” "Ta không phải là muốn mạng người mà!" Hai người nhanh chóng chia xác hùng yêu ra chứa vào túi trữ vật, theo vết tích của hổ yêu lẳng lặng đuổi theo, tốc độ của hai người không nhanh, một ngày cũng chỉ đi được hơn một trăm dặm, bây giờ cách biên giới Đoạn Nguyên Sơn Mạch còn có hai ngàn dặm đường, vẫn rất nguy hiểm. Vết máu trên đường đi không ngừng, rõ ràng Bạch Hổ kia bị thương không nhẹ, nếu không đã lâu như vậy cũng không có ngừng chảy máu, điều này khiến Vương Diên Phong hưng phấn không ít, trên bản đồ cũng cho thấy tốc độ của Bạch Hổ càng ngày càng chậm, cho đến khi dừng lại tại một ngọn núi. Hai người men theo dấu vết đi lên, leo lên sườn núi, mới phát hiện động phủ của Bạch Hổ. Là một khối nham thạch lớn tạo thành một cái ổ trên núi. "Bát thúc?" Vương Hạo nhìn Vương Diên Phong, ra hiệu để hắn quyết định. “Xem ra Bạch Hổ thực sự bị thương không nhẹ, nếu không khoảng cách gần như vậy, nó đã sớm phát hiện chúng ta rồi!” Vương Diên Phong phân tích nói, "cẩn thận một chút, chúng ta cùng nhau đi vào!" Hai người lấy ra pháp khí cùng linh phù, phòng ngừa Bạch Hổ bất ngờ tập kích, tiến vào cửa hang, có một đoạn thông đạo hẹp dài hơn mười trượng, phía trong lại rộng rãi sáng sủa, là một hang động dưới đất chiếm diện tích chừng vài chục mẫu. Phía trên hang động có non nửa bên cạnh không có đỉnh, cách mặt đất hơn hai mươi trượng, có thể xuyên ánh sáng vào, làm hang động trở nên sáng sủa. Hang động cũng không bằng phẳng, trên mặt đất có mấy tảng đá lớn, xung quanh mọc không ít linh dược nhất giai, tuy không tính là loại trân quý gì, nhưng vẫn có mấy loại hiếm thấy. Hai người vừa xuất hiện ở cửa hang, Bạch Hổ kia đã phát ra một tiếng gầm giống như băng sơn rạn nứt đá vụn, Vương Hạo cảm giác như hồn phách đều không ổn. Hai người sợ đến hồn bay phách tán, lập tức ném ra mấy tấm bùa chú, sau đó vận Khinh Thân Thuật bỏ chạy. Nhưng sau khi hai người chạy ra khỏi cửa hang, Bạch Hổ lại không đuổi theo, hai người nhất thời tỉnh ngộ, Bạch Hổ này không ổn, hai người ra hiệu cho nhau, rồi lại lần nữa vào hang! Quả nhiên như hai người dự đoán, Bạch Hổ kia bị thương không nhẹ, sau khi phát ra một tiếng gào thét thì không còn chiêu trò gì để đối phó với hai người, chỉ là cố dùng răng hô phì phò phì phò phì phò phun khí thô ra hòng dọa lùi Vương Hạo và Vương Diên Phong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận