Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 15: Luyện tập Pháp Thuật

"Lấy ra đi?" Vương Diên Phong vừa dứt lời đã thấy tay vươn ra, ngoắc ngoắc!
“Cái gì?” “Linh Thạch, nhóc con ngươi còn giả vờ không hiểu cái gì! Bát thúc của ngươi còn trông cậy vào chút của cải này tìm đạo lữ đấy, ngươi còn muốn giấu?” Vương Hạo bị nghẹn lời, vừa mới giây trước còn là bộ mặt quan tâm đàn em, giây sau đã thay đổi sắc mặt nhanh như chớp thế này rồi?
Lấy ra túi trữ vật đếm hai trăm Linh Thạch, lại lấy ra bốn bình Tụ Linh Đan: “Chỉ có nhiêu đó, còn lại dùng các loại nguyên liệu luyện đan trả lại sau!” Vương Diên Phong một tay đoạt lấy Linh Thạch và đan dược, tham tiền như con mọt đếm đi đếm lại hai lần mới cho vào túi trữ vật.
Ông ta hắng giọng một cái khôi phục vẻ mặt trang trọng: “Nói lại, nhóc con ngươi có nhiều linh đan như vậy, vật liệu từ đâu ra thế?” “Cái này… trước kia mẫu thân thường xuyên lên núi săn giết Yêu Thú, để lại không ít, đồng thời còn có chút giao tình, nên ta có giao dịch với các tiền bối đó thôi!” Vương Hạo qua loa đáp cho xong, hắn thầm mắng bản thân chủ quan, tuần tự trước mặt Vương Diên Phong lấy ra mười bốn bình Tụ Linh Đan, đây không phải số lượng nhỏ, về sau không thể lơ đễnh như vậy được!
Vương Hạo nhắc đến mẫu thân, sắc mặt Vương Diên Phong cũng trầm xuống, chuyện này nói cho cùng xem như Vương gia đã làm không đúng, đã bẻ đôi uyên ương lại còn khiến cốt nhục phải lưu lạc bên ngoài, bất quá liên quan đến quyết định của trưởng bối, ông ta cũng không tiện nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn Vương Hạo thêm vài phần thương cảm, lại càng cảm thấy những năm này Vương Hạo đã trải qua không dễ dàng gì.
Lúc ông ta tiếp xúc với Vương Hạo thì Vương Hạo đã bị thay đổi linh hồn rồi, cho nên ông ta cũng không hiểu rõ trước kia Vương Hạo đã từng hỗn đản đến mức nào, đó cũng là nguyên nhân ông ta không hề ngại bỏ rơi Vương Hạo.
Vương Diên Phong còn phải giao Linh Thạch đoạt được tại hội đấu giá cho gia tộc, nên cũng không nán lại tiệm đan dược nữa, đưa Tụ Linh Trận cho Vương Hạo rồi cùng vài tộc nhân trở về trụ sở của Vương gia.
Vương Hạo nghỉ ngơi một đêm tại tiệm đan dược, đến ngày thứ hai cải trang cách ăn mặc một chút rồi mới trở về nhà.
Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên là xem xét nông trang một chút, sau đó lấy cái trứng Linh Thú không biết tên kia ra.
Lấy ra mười khối Linh Thạch, xếp thành một chồng, đem trứng Linh Thú đặt lên trên chồng Linh Thạch.
Hắn cắn nát ngón tay, dùng máu tươi vẽ lên trứng Linh Thú những phù văn huyết sắc huyền ảo, trứng Linh Thú tản ra một hồi linh quang yếu ớt, phù văn huyết sắc cũng biến mất không thấy gì.
Đây là phương pháp nhận chủ sơ cấp trứng Linh Thú do Vương Diên Phong dạy, đương nhiên vẫn cần Vương Hạo tỉ mỉ chăm sóc, chỉ cần lúc Linh Thú phá xác mà ra lần đầu tiên nhìn thấy chính là Vương Hạo, liên kết mới có thể thêm mật thiết.
Sau đó Vương Hạo bắt đầu bố trí Tụ Linh Trận.
Có trận bàn, việc bố trí Tụ Linh Trận rất đơn giản, Vương Hạo đem mười khối Linh Thạch đặt vào trận bàn, một màn sáng Linh Khí màu lam liền nhanh chóng tạo thành, cuối cùng hình thành một không gian tụ linh bán cầu có đường kính ước chừng hai trượng.
Vương Hạo dựa theo chỉ dẫn thao tác một hồi, Tụ Linh Trận liền bắt đầu vận hành, Linh Khí đất trời chung quanh lập tức bị dẫn dắt đến, Linh Khí trong màn sáng nồng nặc lên thấy rõ bằng mắt thường, lại còn tạo thành từng tia từng tia sương mù trên mặt đất.
Vương Hạo cảm nhận một chút, ít ra so với Linh Khí bên ngoài thì nồng nặc gấp đôi trở lên, tu luyện ở bên trong tự nhiên sẽ tăng tiến nhanh hơn rất nhiều.
Vương Hạo vội vàng ngồi xuống bắt đầu tu luyện.
Một tháng sau, nhờ vào Tụ Linh Trận, Tụ Linh Đan cùng nỗ lực không ngừng, Vương Hạo rốt cục đạt đến Luyện Khí Tứ Tằng viên mãn, hắn lúc này cách Luyện Khí năm tầng chỉ còn một bước ngắn.
Cảm nhận một chút, thêm kinh nghiệm lần trước, Vương Hạo cảm thấy vấn đề không lớn.
Thế là thay Linh Thạch mới cho Tụ Linh Trận, liền lấy Hoàng Nha Đan ra, chuẩn bị đột phá.
Hắn đã cất giữ bình Hoàng Nha Đan này hơn một năm, chính là dùng để đột phá bình cảnh.
Hoàng Nha Đan nổi tiếng với dược tính cuồng bạo, lúc Vương Hạo nuốt vào cũng không khỏi vẻ mặt ngưng trọng.
Đan dược vừa vào miệng thì có vị hơi đắng, sau đó dược lực phát tán, Vương Hạo chỉ cảm thấy đan điền và kinh mạch bỗng nhiên tăng áp lực!
Nồng độ Linh Khí trong kinh mạch ngày càng cao, Vương Hạo dần dần cảm thấy có chút căng đau, cũng may hắn đã có kinh nghiệm lần trước, cũng không bối rối, hơn nữa so với lần trước kinh mạch xé rách thống khổ, lần này xem như “ôn hòa” hơn nhiều.
“Thành công!” Vương Hạo cố gắng khống chế cảm xúc kích động của bản thân, mặc niệm khẩu quyết công pháp, củng cố lại cảnh giới, từng vòng từng vòng vận chuyển, những Linh Khí này không ngừng được luyện thành pháp lực tinh thuần.
Pháp lực được công pháp dẫn dắt tụ hợp vào đan điền vốn đã tràn đầy, thúc đẩy đan điền không ngừng mở rộng, lại tiếp tục chịu đựng áp lực tăng thêm.
Sau một ngày, sau khi tăng thêm một chút giới hạn pháp lực, Vương Hạo mới ngừng tu luyện.
“Mở bảng!” Tính danh: Vương Hạo.
Tuổi tác: 20 tuổi.
Tu vi: Luyện Khí năm tầng 169/253.
Công pháp: Hồng Liên huyễn Mộc Tâm kinh tầng thứ hai.
Pháp lực: 167. 5/167. 5.
Kỹ năng:
Luyện đan: Nhất giai trung phẩm luyện đan thuật.
Chế phù: Nhất giai hạ phẩm chế phù thuật (chưa nhập môn).
Pháp thuật: Hỏa Cầu thuật (chưa nắm giữ), Triền Nhiễu thuật (chưa nắm giữ).
Thần thông: Ngươi còn chưa nắm giữ thần thông.
Nhìn vào bảng, tuy vẫn xấu xí như cũ, nhưng Vương Hạo vẫn rất hài lòng, đây chính là thành tích của hắn sau hơn hai năm cố gắng!
Có Tụ Linh Trận gia trì, tốc độ tu luyện hiện tại của hắn còn nhanh hơn cả Tu Tiên Giả song Linh Căn, trước bốn mươi tuổi có thể đạt Luyện Khí viên mãn, còn muốn gì nữa chứ!
“Luyện Khí năm tầng, nên phân ra một phần thời gian tu luyện pháp thuật!” Bởi vì Vương Hạo tu luyện công pháp thuộc tính Hỏa Mộc, cho nên lựa chọn tốt nhất là pháp thuật thuộc tính Hỏa Mộc, sử dụng sẽ thuận buồm xuôi gió hơn, còn những pháp thuật khác, có thể mua phù triện giải quyết!
Chính là Hỏa Cầu thuật cùng Triền Nhiễu thuật mà Vương Hạo đã sớm viết ra.
Đúng như tên gọi, Hỏa Cầu thuật là tấn công từ xa, phóng ra một quả cầu lửa công kích địch nhân, Triền Nhiễu thuật thì là khốn thuật, dùng mộc đằng trói buộc địch nhân.
Ngoài ra còn có pháp phòng ngự Mộc Thuẫn thuật, né tránh di chuyển dùng Khinh Thân thuật, khống chế phi kiếm thì phải học Dẫn Đạo thuật! Đi đường thì cần có độn thổ thuật.
Những cái này tuy là pháp thuật cơ bản, nhưng đối với tán tu chân chính mà nói, muốn có được cũng không hề dễ dàng, ít nhất cũng phải bỏ ra một ít Linh Thạch để mua, bất quá Vương Hạo cũng không tính là tán tu thực thụ, mẹ hắn cũng có tích lũy, Lão Vương cũng truyền thụ không ít, đáng tiếc cũng chỉ có mấy loại này, như mấy loại Hỏa vũ thuật, Thổ Tường thuật, Địa Thứ thuật các loại Vương Hạo căn bản không có!
Vương Hạo cũng xếp hạng cho những pháp thuật này.
Luyện tập một trăm lần nhập môn, một ngàn lần nắm giữ, ba ngàn lần tinh thông, một vạn lần đại sư!
Thiên phú không đủ, siêng năng bù vào!
“Trước luyện sáu cái pháp thuật cấp bậc đại sư rồi tính tiếp,” Vương Hạo đặt ra một mục tiêu nhỏ cho bản thân!
Ba ngày sau, trải qua hơn trăm lần luyện tập, Vương Hạo rốt cục bắn ra được quả cầu lửa thứ nhất, nhưng liếc nhìn tình hình tiêu hao pháp lực thì sắc mặt hắn nhất thời tối sầm lại!
“Không ngờ bị vả mặt nhanh như vậy!” Hỏa Cầu thuật kích phát tiêu hao năm điểm pháp lực, với 167 điểm pháp lực của hắn hiện tại chỉ đủ luyện tập ba mươi ba lần, mà hắn muốn hồi đầy pháp lực phải mất ít nhất hai canh giờ.
Trong tình huống không ảnh hưởng đến tu luyện, mỗi ngày hắn có thể dành nhiều nhất năm sáu canh giờ để luyện tập, nhiều nhất được hai vòng, sáu mươi sáu lần!
Một vạn lần cần đến một trăm năm mươi hai ngày! Sáu cái pháp thuật đại sư muốn mất gần ba năm…… “Hay là cứ tinh thông đã tính,” vừa mới nghĩ đến ý này Vương Hạo liền vội lắc đầu: “Vương Hạo, ngươi tỉnh táo lại đi, hiện tại tốc độ tu luyện của ngươi nhanh hơn một chút là không sai, nhưng ngươi đang đi đường tắt đấy, tư chất cùng ngộ tính so với người khác còn kém xa, nếu không chịu khó thêm chút nữa, chẳng lẽ muốn cả đời trốn trong phường thị này sao?” Tự mắng bản thân vài câu, vẻ mặt Vương Hạo lại trở nên kiên định, hết lần này đến lần khác oanh kích xuống đất, một lát sau, "vườn rau" trong tiểu viện của hắn đã tan hoang một mảnh.
Hắn không phải là không muốn ra ngoài phường thị trống trải luyện tập, nhưng không có ai hộ pháp, khi pháp lực của hắn cạn kiệt mà gặp nguy hiểm thì làm sao bây giờ? Chỉ có thể luyện tập trong nhà, cũng may những pháp thuật cấp thấp này của hắn cũng không gây ra động tĩnh lớn.
Vài ngày sau hắn mua ít tường đất phù, sửa sang lại không gian một chút, vừa giúp Vương Hạo luyện tập thuận tiện hơn, đồng thời cũng có thể tránh ảnh hưởng đến kiến trúc xung quanh!
Ăn cơm, đi ngủ, tu luyện, luyện tập pháp thuật, đan dược dùng hết thì lại luyện chế một mẻ, thiếu Linh Thạch thì lặng lẽ ra ngoài bán một ít hàng, cuộc sống của Vương Hạo bận rộn nhưng lại rất có quy củ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận