Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 60: Về núi

Chương 60: Về núi Bọn họ cũng đã lên kế hoạch, vừa mới vào trong Đoạn Nguyên sơn sẽ không ra tay, đối tượng bọn chúng nhắm đến là những tu sĩ muốn rời khỏi Đoạn Nguyên sơn, những tu sĩ này thường mang theo bên mình Linh Dược thu thập được và vật liệu săn giết Yêu Thú, bán đi có thể đổi được không ít tiền.
Mấy ngày trước, bọn chúng nhẹ nhàng gϊết mấy người, có được không ít đồ tốt, hôm nay vốn cho rằng cũng sẽ dễ dàng như vậy, ai ngờ lại đụng phải Vương Hạo, giao chiến đến lúc này, linh lực trong cơ thể hắn cũng sắp cạn kiệt, đều nảy sinh ý định chạy trốn.
Trúc Cơ đối mặt với Luyện Khí, còn muốn chạy trốn, nghĩ đến thôi cũng đã thấy mất mặt rồi! Triệu Khuông thở hồng hộc như chó ngày hè, chỉ thiếu điều lè lưỡi ra. Khi hắn thấy Vương Hạo cười tủm tỉm nhìn mình, lập tức nổi giận, ý định chạy trốn cũng tạm thời bị áp chế, nghiến răng nuốt vào một viên linh đan, chính xác là Hồi Linh Đan, đan dược của Trúc Cơ kỳ hắn không có, chỉ có thể giúp hắn hồi phục một thành pháp lực.
Nhưng hắn cho rằng, đối phó Vương Hạo vậy là đủ, ít nhất lúc nữa chạy trốn không thành vấn đề, vận khởi linh lực, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cố ý duy trì hình tượng nắm chắc phần thắng trong tay. Vương Hạo nhìn mà buồn cười: “Tiền bối thật là một diễn viên phái, nếu đi diễn kịch tuyệt đối có thể cầm được giải Tiểu Kim Nhân!”
“Tiểu tử, đến giờ còn mạnh miệng, đừng tưởng rằng có một con Linh Thú nhất giai Thượng Phẩm thì ta không làm gì được ngươi!” Triệu Khuông hung hãn nói: “Thần Thông của tu sĩ Trúc Cơ ngươi hoàn toàn không biết gì cả! Mau chóng giao ra túi trữ vật, ta cho ngươi một cái chết thống khoái.”
Vương Hạo giả bộ bộ dáng sợ hãi, nhìn sang Băng Tình Bạch Hổ đang bày trận bên cạnh: “Tiểu Bạch, giờ làm sao đây? Tu sĩ Trúc Cơ đó, thật đáng sợ!” Diễn xuất vụng về khiến Tiểu Bạch cũng liếc mắt, há rộng miệng rống lên một tiếng, tựa hồ nói: “Tên Trúc Cơ gà mờ này, ta đều có thể đối phó được!”
“Khinh người quá đáng, tiểu tử, xem chiêu!” Triệu Khuông bị trêu chọc đến giận dữ, lại bắt đầu tấn công mạnh mẽ, Vương Hạo né sang một bên, nhìn Tiểu Bạch và Triệu Khuông kịch đấu. Triệu Khuông chỉ còn một chút pháp lực, cũng chỉ ngang cơ với Tiểu Bạch, Vương Hạo thấy vậy xác định có thể phát động nứt thần chùy, dù cho mình đánh không lại vẫn còn có Tiểu Bạch ở đây, có thể bảo đảm an toàn.
Đầu tiên là ném ra Linh Phù để hấp dẫn sự chú ý, sau đó Thần Thức ngưng tụ thành một cây dùi dài, mãnh liệt đâm vào thức hải của đối phương. Khoảng cách gần như vậy, lại có lòng tính vô tâm, công kích Thần Thức lại vô hình vô dạng, Triệu Khuông còn chưa kịp phản ứng, nứt thần chùy đã đâm rách thức hải của đối phương, Triệu Khuông lập tức cảm giác đại não một trận nhói buốt, tựa như muốn nứt ra, trừng to mắt nhìn Vương Hạo, vẻ mặt khó tin: “Ngươi……”
Tiểu Bạch trong nháy mắt xông lên, một trảo tử liền đập nát đầu hắn thành thịt, hiển nhiên chết không thể chết lại! “Thần Thức cũng yếu ớt như vậy! Xem ra sau khi ta Luyện Khí tầng chín, lực lượng Thần Thức đã vượt qua tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bình thường rồi!” Vương Hạo nhìn Triệu Khuông mà tự lẩm bẩm: “Kẻ đi gϊết người thì cũng phải bị người khác gϊết lại thôi, ai, cần gì chứ, tu sĩ Trúc Cơ ở đâu mà không thể kiếm sống, nhất định phải làm loại mua bán không có vốn này!”
Lời này của Vương Hạo có hơi giống như đứng nói chuyện không biết đau lưng, người có dư giả như hắn cũng không có nhiều, tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nếu không có kỹ năng trong tay, chỉ đi làm khách khanh cho một Gia Tộc hoặc môn phái nào đó, một năm cũng chỉ có hai trăm Linh Thạch bổng lộc, mà một bình Tụ Khí Đan đã ít nhất ba trăm Linh Thạch rồi, căn bản không đủ dùng! Hơn nữa làm khách khanh liền chắc chắn an toàn sao? Nhận của người ta chỗ tốt, phải bán mạng vì người ta, thật sự không bằng đi cướp đường, lợi ích lại cao, còn tự do nữa!
Vương Hạo đợi một hồi lâu, thấy Triệu Khuông vẫn bất động, lại dùng Liệt Phong kiếm bổ thêm một đao nữa, mới yên tâm đi sờ thi thể, dù sao cẩn thận thì vẫn hơn, đề phòng Triệu Khuông còn có bài tẩy gì, tu sĩ Trúc Cơ trước khi chết một kích, không phải là một tu sĩ Luyện Khí như hắn có thể chịu được, coi trọng đối thủ của mình mới có thể sống lâu hơn được. Vương Hạo cầm lấy túi trữ vật của Triệu Khuông, hài lòng cười cười, nhưng lát sau, nụ cười của hắn liền ngưng đọng: “Cái này cũng quá nghèo rồi, tu sĩ Luyện Khí Vương Gia còn giàu hơn ngươi!”
Toàn bộ túi trữ vật toàn là đồ rách nát vô dụng, Linh Thạch chỉ có mấy chục viên, pháp khí hai cái, đều là pháp khí nhất giai, giá trị nhất là một đống Linh Dược nhất giai. Xem ra hai món pháp khí đó cũng chưa chắc đã là của hắn, chắc chắn là chặn gϊết tu sĩ hái thuốc nào đó mà chia được! “Vừa mới mở hàng đã đụng phải ta, cũng coi như là vận xui của ngươi rồi!”
Vương Hạo đánh ra một cái Hỏa Cầu thuật, đem thi thể Triệu Khuông cùng các vết tích xung quanh thiêu đốt một lần, hắn cũng không lo sẽ bị trả thù, theo thông tin trong túi trữ vật, Triệu Khuông này chỉ là một tán tu vận khí hơi tốt một chút, không có bối cảnh gì, hắn cũng có vài đồng bọn, nhưng Vương Hạo không hề cảm thấy bọn chúng có thực lực công kích Phường thị hoặc là trụ sở của Vương Gia! Vương Hạo ngồi xuống hồi phục một chút pháp lực, liền dán Tật Hành Phù chạy đi trăm dặm, cho đến khi gặp được một dòng suối trong núi, liền tế ra một tấm Thủy Độn phù, độn vào trong nước, xuôi theo dòng suối chảy xuống hướng Đông Nam mà đi.
Trong các độn thuật, độn thổ là thực dụng nhất, bởi vì đất đai khắp nơi có thể thấy được. Hỏa độn nhanh nhất, nhưng cũng dễ bị để ý nhất, dù sao một quả cầu lửa lớn bay qua, ai cũng nhìn thấy. Phong Độn linh hoạt nhất, nhưng cần tu sĩ có Phong Linh Căn mới có thể thi triển, còn Thủy Độn khó bị truy tìm nhất, bởi vì nước luôn luôn chảy, Thủy Độn thuật để lại dấu vết sẽ trôi theo dòng nước, không bao lâu sẽ không còn cách nào truy tìm được.
Vương Hạo mượn dòng nước trốn thoát một hồi, liền lên bờ, dù sao trong nước cũng có Yêu Thú, không thể mải miết chờ đợi, liếc nhìn phương hướng, toàn lực chạy dưới đường, khoảng ba bốn ngày có thể đến được Nhược Quân sơn, liền tìm hướng nhanh chóng rời đi. Ở khu vực biên giới của Đoạn Nguyên Sơn Mạch, Vương Hạo gặp Lý Đức Dung, nhìn tình huống của nàng còn nhẹ nhàng hơn cả Vương Hạo, bỗng nhiên thấy buồn cười, hai tên cướp đường này đều đụng phải loại yêu nghiệt gì vậy, xem ra là ra ngoài không xem ngày rồi. “Ngươi là cố ý chờ ta?”
Lý Đức Dung gật đầu: “Tên tu sĩ Trúc Cơ đó thủ đoạn bình thường, đánh một hồi bắt không được ta liền rút lui, ta nghĩ một mình tên kia không phải đối thủ của ngươi, nên ở chỗ này đợi ngươi!” Vương Hạo nói: “Tốt, chúng ta đi Nhược Quân sơn trước đã! Chuyện Trúc Cơ Đan, tại hạ chắc chắn sẽ hết sức thúc đẩy!”
Nhược Quân sơn so với trước đây đã khác biệt rất lớn, xây thêm rất nhiều kiến trúc, Linh Điền cũng sơ khai được một mảnh, giữa những nơi đó còn có người của Vương Gia đang bận rộn, một khung cảnh vui vẻ phồn vinh. Còn chưa đến sơn môn đã nhìn thấy Vương Diên Chiêu vội vàng bay tới, xem ra Vương Diên Phong cũng chỉ trước bọn họ một bước trở về! “Hả? Ngươi cũng Luyện Khí tầng chín rồi?”
Vương Diên Chiêu vốn định khiển trách Vương Hạo vài câu, nhưng thấy hai người trở về lành lặn, tu vi lại còn tăng tiến, thêm vào đó còn có Lý Đức Dung ở đây, liền thu lại vẻ tức giận. “Tiền bối, Đức Dung lần này có một chuyện muốn nhờ!” Lý Đức Dung khom người hành lễ.
“Đây không phải nơi để nói chuyện, các ngươi đi theo ta!” Nói rồi liền dẫn hai người phi độn đến đỉnh núi, tiến vào bên trong hành lang, Vương Diên Phong đang đợi ở chỗ này. Nhìn thấy Vương Hạo cùng Lý Đức Dung, cười nói: “Ta đoán với bản lĩnh của hai người các ngươi, chắc chắn không sao mà!” Mặt dày như vậy, tuy nói là bảo ngươi đi trước, ngươi cũng thật sự không thèm quay đầu lại, nhưng mà Vương Hạo cũng đã quen rồi, Vương Diên Phong người này ngoài việc hơi nhát gan thì cũng không có thói hư tật xấu lớn gì!
“Đi đi, đừng nói nhảm, kể lại tình hình ba năm nay một chút,” Vương Diên Chiêu sau khi ngồi xuống liền mở trận pháp, tránh cho người ngoài nghe được, hắn vừa rồi chỉ nghe Vương Diên Phong nói qua loa, lo lắng cho Vương Hạo nên mới bay ra tiếp ứng, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ. Thế là Vương Hạo đem chuyện xảy ra trong ba năm nay kể lại một cách đơn giản, rồi lại nói đến tình hình Ngưng Nguyên quả.
Bạn cần đăng nhập để bình luận