Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 511: Bộc lộ tài năng

Đỗ Khiếu Tiên cũng tiến lên trước một bước, nói: “Từ đạo hữu đã ra tay, lão phu cũng không giấu diếm gì!” Hắn há rộng miệng, một thanh tiểu kiếm màu tím bay ra, tiểu kiếm này đón gió lớn lên, trên thân có tia hồ quang điện màu tím nhấp nháy. Vương Hạo nhìn mà trong lòng cảm thấy nặng nề, thì ra đây mới là bản mệnh Linh kiếm của Đỗ Khiếu Tiên, lại là một thanh Linh kiếm thuộc tính kim lôi, so với Linh kiếm của hắn có thể phóng thích tử Tiêu Thần Lôi, thậm chí còn mạnh hơn một chút! Đỗ Khiếu Tiên quát khẽ một tiếng, phi kiếm màu tím đã bay ra ngoài, mang theo khí thế không thể địch nổi liên tục xuyên thủng bảy con quỷ vật Kim Đan kỳ, mới linh quang tối sầm lại, quay đầu bay trở về! Ánh mắt Từ Lâm Thiên nheo lại, tán thưởng: “Nghe nói Đỗ đạo hữu kiếm nhanh vô song, hôm nay gặp mặt, mới hiểu được cái uy của khoái kiếm này!” Đỗ Khiếu Tiên cười một tiếng: “Ha ha, chút tài mọn không đáng nhắc đến, cũng không biết một số người có thủ đoạn gì?” Hắn vừa nói, vừa nhìn về phía Vương Hạo ba người! Bọn họ mười mấy người có thể chia thành ba phe, Vương Hạo, Bạch Mặc và Lâm Bình thuộc trận doanh Quan Hải Tông, Từ Lâm Thiên thuộc trận doanh Thái Hư Tông, và Đỗ Khiếu Tiên cùng đám người thuộc trận doanh Vạn Kiếm Môn! Tương đối mà nói, phe của Vương Hạo yếu nhất, ba người bọn họ đều không phải là đệ tử cốt cán của Quan Hải Tông, chỉ là tay chân, còn Đỗ Khiếu Tiên và Từ Lâm Thiên đều là đệ tử cốt cán của tông môn mình! Lâm Bình cảm nhận được ánh mắt của mọi người, phẫn hận hừ một tiếng, quay đầu nói với Vương Hạo: “Vương sư đệ, bộc lộ tài năng đi, để bọn họ mở mang tầm mắt một chút!” Ta mẹ nó, ngươi đúng là đồ cáo già! Vương Hạo lập tức im lặng, vội vàng lắc đầu nói: “Lâm sư huynh, ngươi đánh giá ta cao quá rồi, vừa nãy ta điều tra tế đàn, đã hao tổn không ít, vẫn là để huynh làm đi!” “Sư đệ làm gì mà khiêm tốn, cùng đi tới đây, thủ đoạn của ngươi ta và sư huynh đều rõ, hơn nữa trước đó ngươi cũng đã nhận được mấy tấm cao giai linh phù rồi còn gì? Lúc này không dùng thì chờ đến khi nào?” Rõ ràng Lâm Bình vẫn còn để bụng chuyện Vương Hạo dọa dẫm hắn trước đó! “Bạch sư huynh, huynh cũng nghĩ như vậy sao?” Vương Hạo nhìn về phía Bạch Mặc, Bạch Mặc một đường hành động luôn coi trọng tính chỉnh thể. Nhưng không ngờ, câu trả lời của Bạch Mặc khiến hắn rất thất vọng! “Vương sư đệ, đệ cứ ra tay một lần đi, linh phù và linh đan trong tay đệ so với ta và Lâm sư đệ nhiều không ít, chẳng lẽ đều không nỡ dùng sao?” Đỗ Khiếu Tiên thấy ba người Vương Hạo lằng nhằng, mở miệng giễu cợt: “Hừ, ta thấy có một số người là không muốn ra sức thôi, nếu đã vậy, các ngươi dứt khoát rời đi, tự tìm đường sống đi!” Sắc mặt Từ Lâm Thiên có chút trầm xuống, trầm giọng nói: “Ba vị nếu không muốn ra tay, cũng được, bất quá nếu chờ chút nữa tìm được bảo vật, ba vị sẽ không có tư cách chia phần, nếu không thì đừng trách Từ mỗ không khách khí!” Vương Hạo không quan trọng, nhưng Bạch Mặc và Lâm Bình thì lại cuống lên, Bạch Mặc truyền âm: “Vương sư đệ, không phải là ta không ra tay, mà là vừa nãy ta bị thương chút ít, lúc này nếu ra tay sẽ bị bọn họ nhìn ra, chẳng lẽ đệ quên trước đó sư huynh đã giúp đệ đỡ một đòn sao?” Đỗ Khiếu Tiên từng chém Vương Hạo một kiếm, đúng là Bạch Mặc đã giúp hắn ngăn lại. Vương Hạo chưa từng thiếu nợ ai, lúc này trả lời: “Được, lần này ta có thể ra tay, bất quá chuyện kế tiếp bên trong, sư huynh phải tự mình cẩn thận!” “Một lời đã định, sư huynh cũng không có dày mặt đến mức tiếp tục làm phiền sư đệ!” Vương Hạo gật đầu đồng ý, một tay vừa nhấc, một quả lôi cầu xuất hiện trong tay hắn, lôi cầu càng ngưng tụ càng lớn, nhìn khí tức tản ra, so với thượng phẩm lôi phù cũng không kém bao nhiêu! Vương Hạo nhẹ nhàng vung lên! Lôi cầu tốc độ cực nhanh bay về phía đám quỷ vật! Ánh sáng chói mắt lóe lên, một tiếng nổ vang dội, một đóa mây hình nấm bốc lên, cuồng bạo khí lãng thổi đến khiến tay áo của đám người rung động “ào ào”! Quỷ tướng còn lại giữa sân lập tức ngã xuống một mảng, số còn sót lại không đến mười con cũng bị thương không nhẹ, tiếng kêu rên khắp nơi! “Chiêu lôi pháp này của Vương đạo hữu thật khiến người hâm mộ, có thể tiết kiệm được bao nhiêu là phù triện,” Từ Lâm Thiên lớn tiếng khen, “chư vị nhanh chóng cùng nhau giết ra ngoài, giải quyết hết đám quỷ vật này, chúng ta đi thăm dò tế đàn!” Đám người nối tiếp nhau xông lên, số còn lại đều là quỷ tướng Kim Đan viên mãn có thực lực tương đối cao, năng lực chống đòn rất mạnh, tu sĩ Kim Đan nếu một đối một thì vẫn phải tốn chút thời gian! Vương Hạo cố ý lùi lại hai bước, khi đi qua, quái vật đã như mong muốn của hắn bị cướp hết! Hắn vừa vặn có thời gian nghỉ ngơi, hợp tình hợp lý đi đến bên cạnh Bạch Mặc, té nước lên người! Lát nữa nơi này không biết sẽ có biến động gì, hắn nhất định phải giữ trạng thái toàn thịnh! Sau một khắc đồng hồ ác chiến, Từ Lâm Thiên bọn người chiếm thượng phong, nhưng vẫn chưa giải quyết được đối thủ, ngược lại là nữ tu của Vạn Hoa Cung, luôn tỏ vẻ không nổi bật, vậy mà trong một khắc đồng hồ đã giải quyết hết những quỷ tướng cản đường! Sau đó nàng ta nhìn tình huống giữa sân, thấy không ai chú ý đến mình, đưa tay đánh lui con quỷ vật đang giao chiến với đồng môn của mình, sau đó cả hai bọn họ đều thả người bay về phía tế đàn! “Liễu tiên tử ngươi làm gì?” Đối với hành vi lén lút của Vạn Hoa Cung, Từ Lâm Thiên vừa kinh sợ vừa tức giận, lớn tiếng quát! Tiếng quát của hắn lập tức khiến những người khác chú ý tới! Mọi người nhao nhao dừng việc đối phó với con quỷ vật đang dây dưa với mình, không chút lưu tình đem pháp bảo đánh về phía Liễu tiên tử! Mới vừa rồi còn là đồng đội sinh tử gắn bó, giờ phút này lại tựa như cừu địch! Nhưng phản ứng của bọn họ vẫn là chậm, hang đá co lại còn gấp đôi, khu vực lục quang ở trung tâm rất gần, hai người Vạn Hoa Cung, chỉ vừa nhấc chân, thân thể đã không còn ở giữa khu vực lục quang nữa. Ngay sau đó, các nàng đã biến mất trước mặt mọi người! Lúc Ngu Lão Ma biến mất thì Vương Hạo không nhìn thấy, lúc người của Huyết Khấp Tông biến mất thì tất cả mọi người đang hỗn chiến, cũng không để ý tới, nhưng hôm nay, tận mắt thấy chân thực, vậy mà biến mất không một dấu vết! Vương Hạo phỏng đoán, liệu khu vực lục quang này có phải là một loại huyễn trận nào đó không, nếu không thì vì sao không có một con quỷ vật nào xuất hiện bên trong? Trí thông minh của quỷ vật không cao, chẳng lẽ đến lạc đường cũng không có à? Rất có thể bên trong cũng tồn tại quỷ vật, chỉ là bị huyễn trận che đậy kín, mọi người không nhìn thấy mà thôi! Nếu là vậy thì nó trùng khớp với tế đàn to lớn tầng ba trên bản đồ thất đức! Khu vực lục quang kia chính là khu vực tế đàn! “Lạ thật, nếu như lục quang của U Minh Quỷ Đăng thật sự có thể giết người, nàng ta sẽ đi chịu chết à? Từ Lâm Thiên, ngươi có biết gì không? Bây giờ vẫn không nói sao?” Bạch Mặc chất vấn. Ánh mắt Từ Lâm Thiên dao động, nhìn về phía Đỗ Khiếu Tiên, nói: “Đỗ đạo hữu có biết gì, sao không nói với mọi người?” Ánh mắt Đỗ Khiếu Tiên khẽ động, mặt mỉm cười lạnh nhạt, nói: “Từ đạo hữu, những gì mà lão phu biết đã nói hết với mọi người rồi, chỉ có một điểm, chính là liên quan đến U Minh Hồn Đăng, cái mà chúng ta đang thấy, rất có thể là mô phỏng!” Trước mắt Bạch Mặc sáng lên, nói: “Mô phỏng, nói như vậy, một phần thần thông của U Minh Hồn Đăng có thể tồn tại sai sót, lục quang kia căn bản không giết được người, đúng không?” “Rất có thể, nhưng cũng chỉ là có khả năng, thôi, dù thế nào đi nữa, chúng ta vẫn nên diệt hết những quỷ vật này trước đã, không có bọn chúng thì chúng ta không có cách nào tập trung tìm bảo vật!” Từ Lâm Thiên không thừa nhận cũng không phủ nhận, cũng có thể là hắn căn bản cũng không biết!
Bạn cần đăng nhập để bình luận