Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 361: Bằng hữu cũ

Chương 361: Bằng hữu cũ, pháp lực của hắn là tu sĩ tầm thường gấp năm lần, vì thế tu luyện tiêu hao đan dược cũng gấp năm lần, thậm chí còn có thể nhiều hơn một chút! Điểm này hắn đã lường trước khi bắt đầu công kích, nhưng vẫn luyện chế thiếu. Đương nhiên, cũng là do lúc trước thời gian quá gấp, hắn tương đối vội vàng bắt đầu công kích trùng tu nguyên nhân! Ngoài ra, hắn còn cần hai bộ trận pháp, trước khi công kích hắn đã luyện chế ra một bộ phòng ngự trận pháp, hiện tại còn cần một bộ Tụ Linh Trận để dùng khi đột phá Trúc Cơ! Pháp lực của hắn quá nhiều, theo công pháp miêu tả, lúc đột phá đại cảnh giới sẽ gây ra động tĩnh lớn, ở bên trong phường thị rất dễ dàng khiến người khác chú ý! Để an toàn, lúc Trúc Cơ hắn cần rời khỏi Hối Thông Phường, tìm một nơi vắng vẻ để đột phá. Trên tay hắn có Linh Nhãn Chi Ngọc, linh khí rất dồi dào, theo lý thuyết thậm chí không cần Linh Mạch cũng đủ cho Trúc Cơ sử dụng, nhưng vẫn là vấn đề đó, Linh Nhãn Chi Ngọc cao tới tứ giai, một khi bại lộ, tu vi và thực lực hiện tại của hắn, cũng sẽ nguy hiểm! Cho nên hắn dự định tìm một hoang đảo có nhị giai Linh Mạch, dùng Tụ Linh Trận tăng lên nồng độ linh khí. Phòng ngự trận pháp tự nhiên là để tránh tu sĩ khác và yêu thú quấy rầy! Vương Hạo đứng dậy, trước mắt nhìn Linh Thú Linh Trùng, Băng Hỏa mãng chết trong bí cảnh, nói cho cùng là thực lực không đủ. Nếu băng hỏa mãng cũng là nhị giai thượng phẩm, có lẽ đã không bị miểu sát trong một chiêu! Hắn hiện tại càng mong Nha Nha và những con khác có thể sớm ngày tiến giai! Đều là Linh Thú hắn nuôi lớn từ nhỏ, cũng không cần lo lắng bọn chúng phản phệ! Đáng tiếc, Linh Thú tam giai không dễ dàng bồi dưỡng như vậy, bọn chúng cần linh vật cao cấp hơn để nuôi nấng! Mấy loại Linh Quả Linh Dược cao giai trong tay Vương Hạo không có hiệu quả lớn với bọn chúng, huyền bí trái cây thì chỉ kích phát huyết mạch, cũng không giúp ích nhiều cho việc đột phá. Thải Phượng Linh Tằm vẫn ở trạng thái tằm non, trong Tụ Linh Trận có đầy đủ linh lực, thêm việc Vương Hạo không tiếc tiền cho ăn, nó đã phát triển đến nhị giai trung phẩm! Phệ Hồn Kim Thiền cũng đã phát triển đến nhị giai hạ phẩm. Điều làm Vương Hạo hài lòng nhất chính là Ngân Sí Ong, bây giờ đã có hơn 200 con linh ong nhất giai trung phẩm, ong chúa thì đã phát triển đến nhất giai thượng phẩm, nhìn khí tức, ong chúa hẳn có thể đột phá tới nhị giai trước khi hắn Trúc Cơ. Về phần Thạch Đầu Nhân, nó không cần Linh Quả Linh Dược nuôi nấng, chỉ ăn khoáng thạch, hơn nữa Thạch Đầu Nhân là Vương Hạo thu phục giữa đường, không có nhiều tình cảm. Trong tay Vương Hạo có khoáng thạch cao giai, nhưng không dám để nó tiến giai vào lúc này, nhỡ nó lên tới nhị giai thượng phẩm, những cấm chế kia không giữ nổi nó thì sẽ phiền toái! Mặc dù Thạch Đầu Nhân tạm thời không dám sử dụng, nhưng có Nha Nha và bọn chúng, sự an toàn của hắn cũng được đảm bảo, nếu không phải tu sĩ Kim Đan đến, chỉ cần đám Linh Thú này cũng đủ đối phó với bốn năm tên tu sĩ Trúc Cơ! Sau khi cho Linh Thú ăn xong, Vương Hạo đi ra khỏi lầu các. Trong tiểu viện các cửa phòng khác đều đóng, trong sân rơi xuống không ít tro bụi. Tiện tay vung ra một đạo kình phong, thổi tan tro bụi, Vương Hạo bước chân đi về hướng phường thị. Khu vực của Tứ Hải Thương Minh cũng không khác gì chính đạo, cũng có tông môn và gia tộc, tu tiên giả cũng không ít, phường thị rất náo nhiệt. Vì lần này muốn mua một chút vật liệu luyện chế Trận Kỳ và trận bàn, Vương Hạo không đến Tiên Thảo Các lần trước mà đi thẳng đến cửa hàng của Tứ Hải Thương Minh. Lò luyện đan nhất giai trước kia hắn đã cho Vương Văn Tiên rồi, cũng cần phải mua một cái khác, còn lò luyện đan tam giai thì bây giờ hắn không dùng được! Cửa hàng của Tứ Hải Thương Minh rất lớn, gần như tất cả các cửa hàng ở ngã tư đường trung tâm phường thị đều là của bọn họ. Thương minh, thương minh, đương nhiên không phải chỉ có một nhà, mặc dù tất cả đều treo biển hiệu Tứ Hải Thương Minh, nhưng thực tế lại cạnh tranh với nhau. Bất quá thương minh sẽ thống nhất định giá để tránh cạnh tranh ác ý, một khu vực thường sẽ không có quá nhiều cửa hàng cùng loại. Bọn họ chỉ liên kết lại khi ra bên ngoài, còn trong địa bàn của mình thì không như vậy! Vương Hạo đi thẳng đến một nhà lớn nhất, phía dưới biển hiệu to lớn của Tứ Hải Thương Minh, còn có một bảng hiệu nhỏ màu vàng, Thôi Gia Thái Hòa Lâu! Sau khi vào cửa, Vương Hạo nói thẳng yêu cầu của mình, vì mua số lượng lớn, tu sĩ chào đón mời Vương Hạo ngồi tạm, nói sẽ mời quản sự Trúc Cơ tới. Vị quản sự vừa tới, Vương Hạo lập tức ngây người! “Vương hiền đệ, là ngươi sao?” Người đến chính là Thôi Nguyên từng làm nhiệm vụ ở Thanh Ngưu Phường, hắn bây giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn trung kỳ, đột nhiên thấy Vương Hạo, vẻ mặt không thể tin. Vương Hạo cũng rất cạn lời, sớm biết vậy hắn đã dịch dung rồi, hắn tưởng nơi này không có ai biết mình, mới lấy chân dung gặp người. Dù nhờ Định Nhan Đan mà mặt hắn vẫn như hơn hai mươi tuổi, nhưng tóc và da dẻ đã có vẻ hơi già rồi! Nhưng vẫn bị nhận ra! Đứng dậy chắp tay nói: “Không ngờ ở đây lại gặp Thôi đại ca, từ biệt mấy năm, Thôi đại ca vẫn khỏe chứ?” Thôi Nguyên vội kéo Vương Hạo ngồi xuống, hướng bên ngoài quát to một tiếng: “Đãi khách kiểu gì vậy, mau dâng trà, trà ngon nhất!” Sau đó thân thiện hỏi han tình hình của Vương Hạo. Thấy thái độ của hắn thành khẩn, Vương Hạo cũng chỉ có thể... bịa vài lời nói dối lừa hắn! “Thôi đại ca, ta bị trọng thương, cảnh giới rơi xuống, bây giờ bị kẹt ở Hối Thông Phường, còn nguyên nhân cụ thể thì liên quan đến bí ẩn của gia tộc nên không thể kể!” Thôi Nguyên lộ vẻ thấu hiểu, an ủi: “Hiền đệ đừng nản chí, an tâm nghỉ ngơi chữa thương, tương lai khôi phục cảnh giới không phải chuyện khó. Nếu cần gì cứ đến tìm ta!” Vương Hạo tỏ vẻ cảm kích: “Thương thế đã ổn rồi, có điều tu vi thì cần phải tu luyện lại từ đầu, Thôi đại ca, ta đến đây lần này là muốn mua một cái lò luyện đan và một chút linh dược để luyện đan. Anh cũng biết đấy, ta xuất thân từ gia tộc nhỏ, tiết kiệm được chút nào hay chút đó!” “Hiền đệ cần đồ gì trong cửa hàng đều có, cứ từ từ, nơi này cách Thanh Ngưu Phường không gần, tu vi của hiền đệ bây giờ, chỉ sợ không về được đúng không?” “Thực không dám giấu giếm, ta cũng tình cờ mới tới được phường thị, cũng không rõ những chuyện này, Thôi đại ca có thể nói rõ một chút không?” Thôi Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói: “Hối Thông Phường coi như phường thị ở khu vực Tứ Hải Thương Minh, vị trí không tính là xa xôi, nhưng nơi này cách khu vực chính đạo gần nhất cũng có cả ngàn vạn dặm, cách Lôi Châu Bán Đảo thì hơn hai ngàn vạn dặm, đừng nói là tu sĩ Trúc Cơ, cho dù là tu sĩ Kim Đan mà một mình đi cũng không dễ dàng vượt qua được, vì một số khu vực nguy hiểm có cả yêu thú tam giai!” “Bây giờ ta muốn hỏi một câu, hiền đệ có muốn gia nhập thương minh hoặc là Thôi gia không? Hiền đệ cứ yên tâm, ta sẽ cho ngươi thân phận khách khanh luyện đan sư, ngươi chỉ cần luyện đan cho cửa hàng, tích góp cống hiến, không mất mấy năm có thể ngồi thuyền biển của thương minh quay về Lôi Châu Bán Đảo!” Thôi Nguyên từ tốn nói. Hắn có thể nhớ mãi không quên về Vương Hạo những năm này, giờ thấy Vương Hạo thất thế, chính là cơ hội tốt để lôi kéo! Vương Hạo nghĩ ngợi, nơi này cho dù là cách Lôi Châu Bán Đảo hay Cự Ngao Đảo cũng rất xa, cho dù hắn có Trúc Cơ, vượt qua khoảng cách xa như vậy cũng nguy hiểm, có thể ngồi thuyền biển của Tứ Hải Thương Minh xem ra là một lựa chọn tốt! “Hiền đệ sau khi gia nhập thương minh, liền là người một nhà, mua linh dược hoặc các loại hàng hóa khác đều có thể được giảm giá, có thể tiết kiệm không ít tiền, hơn nữa bổng lộc cũng không thấp, hàng năm cũng chỉ cần hoàn thành hai mươi lò đan dược nhất giai. Hiền đệ có thể suy nghĩ xem.” Thôi Nguyên thấy Vương Hạo có vẻ đã động lòng, tiếp tục mở lời dụ dỗ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận