Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 319: Xuyên Giáp Thú

Vương Hạo nghe xong bọn họ nói chuyện, trong lòng lập tức dậy sóng kinh hoàng, tu sĩ Kim Đan nói chết là chết sao? Vậy bản lĩnh của Lâm Tâm Nhược lớn đến thế à? Nhớ tới khi đó Lâm Tâm Nhược còn liếc nhìn mình một cái, cũng đừng liên lụy đến mình, Vô Ưu môn là thế lực bá chủ có chín vị tu sĩ Kim Đan, cho dù chết một người cũng còn có tám vị tu sĩ Kim Đan, Vương Gia tuyệt đối không chọc nổi! Mình cũng tuyệt đối khó mà sống rời khỏi nơi này! Bất quá Vương Hạo nghĩ lại, lúc ấy bên cạnh mình còn có không ít người, ngoại trừ bản thân mình biết, chỉ sợ không ai có thể xác định Lâm Tâm Nhược thấy là mình, Vô Ưu môn bắt tất cả mọi người tới, chỉ sợ là muốn kiểm tra túi trữ vật của bọn họ, xem có đồ vật của Nghiêm Lâm hai người hay không. Hoặc là điều tra một chút tin tức liên quan đến Lâm Tâm Nhược! Vô Ưu môn có bá đạo đến mấy cũng không dám giết nhiều tu sĩ Trúc Cơ như vậy. Nghĩ đến đây, Vương Hạo lại có chút yên tâm! Dù sao cũng không có việc gì, lại chẳng có ai nói chuyện, tu luyện còn bị bình cảnh kìm kẹp, Vương Hạo chỉ có thể nằm trên giường ngẩn người! Đến nửa đêm, Vương Hạo bỗng nhiên nghe thấy một hồi tiếng gặm cắn rất nhỏ, hơn nữa âm thanh này rất gần hắn. Vương Hạo lập tức ngồi dậy, nhìn xung quanh, giống như cũng không có gì dị thường: “Nơi này ở sâu dưới lòng đất, xung quanh còn có Trận pháp phòng hộ, chắc là ta mất ngủ nghe nhầm rồi?” “Mở trò đùa quốc tế gì vậy, đây chính là Tu Tiên Thế Giới!” Nhưng khi Vương Hạo nằm xuống sau, lại nghe thấy âm thanh gặm cắn vừa rồi! Một lát sau, một mảng tường gần giường đá bỗng nhiên nhô ra một khối gạch vuông. Vương Hạo đang muốn nhìn thử thì viên gạch bị đẩy vào! Một cái đầu màu lục chui ra từ đó! “Thứ gì!” Vương Hạo kinh hô lên tiếng! “Suỵt, nhỏ tiếng một chút, ngươi muốn gọi tu sĩ Vô Ưu môn tới à?” Cái đầu màu lục há cái miệng dài ra, vậy mà có thể nói tiếng người! Vương Hạo ngây người, nhìn kỹ lại, mới phát hiện kẻ đến tựa hồ là một loại Yêu Thú nào đó, bất quá đối phương dường như không có ác ý, thế là nhỏ giọng hỏi: “Ngươi là thứ quỷ gì!” Đầu màu lục theo vách tường chui hoàn toàn vào trong, đúng là một con xuyên sơn thú toàn thân giáp lục! Xuyên sơn thú vừa vào đến, từ trong miệng phun ra một viên cầu, viên cầu phát ra một màn ánh sáng, bao trùm cả thạch thất, sau đó xuyên sơn thú đứng thẳng lên, chỉ vào mũi Vương Hạo mắng: “Bản cô nương không phải là thứ gì, à phi, ngươi mới là thứ gì!” “……?” Vương Hạo vẻ mặt khó hiểu, “Cô nãi nãi, cô nhỏ tiếng chút! Vừa nãy cô còn bảo ta nhỏ tiếng, cô còn mắng nữa, không sợ người của môn phái kia tới, ta sẽ bị cô hại chết đấy!” Xuyên sơn thú hai mắt nhỏ đảo lên, trợn mắt nhìn Vương Hạo một cái: “Mắt ngươi mù hả, không nhìn thấy ta thả trận cách âm sao, ngươi có kêu rách cổ họng thì người khác cũng không phát hiện được!” “Ách, thật xin lỗi, xin hỏi cô nương rốt cuộc là ai? Đến đây lại là vì sao?” Vương Hạo vô cùng im lặng, lại bị một con súc sinh mắng! Xuyên sơn thú vắt vẻo ngồi lên giường, bắt chéo chân nói: “Bản cô nương đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Lâm Tâm Nhược chính là ta, tới đây mục đích á,” xuyên sơn thú đảo mắt hai vòng: “Đương nhiên là tới cứu ngươi đi ra, chỉ cần ngươi cầu ta, đồng thời ưng thuận với ta ba cái yêu cầu, bản cô nương lập tức có thể dẫn ngươi đi!” “Lâm Tâm Nhược? Thảo nào giọng có hơi quen,” Vương Hạo lập tức nhớ tới bóng dáng Lâm Tâm Nhược trong buổi đấu giá, con xuyên sơn thú này ngữ khí cũng giống hệt nàng! Con xuyên giáp thú này e là tu luyện loại thần thông nào đó, có thể thay chủ nhân nói chuyện! Nhưng thần thái đều học giống vậy thì khiến Vương Hạo có chút không hiểu, lẽ nào là có chủ nào thì có thú đấy sao? Lời của Xuyên Giáp Thú nghe thì hay đấy, nhưng ngàn vạn lần không thể tin là thật, hiện tại hắn còn tránh nàng không kịp, mà cùng nàng đi thì đúng là hành vi tìm đường chết, hắn có thể chạy, gia tộc của hắn thì sao? Không nói tình cảm, Vương Gia thật sự là hắn từng bước một gây dựng lên, bỏ đi như vậy sao? Hơn nữa, có thể tiện tay diệt sát tu sĩ Kim Đan Lâm Tâm Nhược là người dễ đối phó vậy sao? So với việc tin vào một kẻ không biết gì và nguy hiểm, Vương Hạo vẫn tình nguyện bị giam ở đây! Đừng nói chi là còn có ba yêu cầu. Vương Hạo lắc đầu: “Cô nương có lòng ta xin cảm tạ, nhưng tại hạ không biết cô nương, cũng không muốn biết mục đích của cô nương là gì, mời cô nương trở về đi!” “Ta nếu không đi thì sao?” Xuyên Giáp Thú đứng thẳng dậy, thân cao chỉ tới cằm Vương Hạo, ngẩng đầu nhìn dáng vẻ của Vương Hạo đặc biệt buồn cười, Vương Hạo suýt nữa thì bật cười thành tiếng! Ho một tiếng mới ngăn lại ý cười, nghiêm túc nói: “Cô nương nếu không đi, tại hạ cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể đánh!” Trước mắt xuyên Giáp Thú bất quá chỉ nhị giai Hạ Phẩm, Vương Hạo vẫn có lòng tin chế trụ nó. Còn việc báo cho Vô Ưu môn, Vương Hạo không dám, thực lực không cân sức, không thể phân rõ đúng sai, nếu Vương Hạo đem xuyên Giáp Thú giao ra, chỉ sợ chỉ sẽ chết sớm một chút, chứ không được thưởng gì cả! Lâm Tâm Nhược có vẻ như có lai lịch lớn, cũng không thể đắc tội, nhất thời Vương Hạo có chút đau đầu! “Hừ hừ, ngươi sợ rồi sao!” Xuyên Giáp Thú thấy Vương Hạo đứng tại chỗ, vẻ mặt thay đổi, liền mở miệng giễu cợt! Vương Hạo nói: “Ta sợ Vô Ưu môn, sợ Lâm Tâm Nhược, chẳng lẽ còn sợ ngươi một con súc sinh sao?” Nói xong liền vén tay áo lên đi tới! “Hỗn đản, dám mắng ta là súc sinh, ngươi muốn làm gì?” Xuyên Giáp Thú thấy Vương Hạo từng bước một hướng nó đi tới, lộ vẻ mặt sợ hãi! “Làm gì? Ngươi chẳng lẽ đoán không ra sao?” Vương Hạo cười dữ tợn một tiếng, nhào tới! “A a a!” “Ngươi kêu loạn cái gì?” “A a a. Ngươi đừng chạm vào ta!” “Ta thật cạn lời!” Vương Hạo im lặng đến cực điểm, không muốn nói nhảm với nàng nữa, mặc cho nó la hét, bắt tứ chi Xuyên Giáp Thú, trói chặt lại, nhét vào theo cửa hang. “Vương Hạo, ta không để yên cho ngươi, ngươi chờ đó!” Cài gạch lên, Vương Hạo mới nhẹ nhàng thở ra! “Cái này còn phải đa tạ trận cách âm của ngươi a!” Vương Hạo nhìn hạt châu trong suốt trên mặt đất, đi qua vài bước, nhặt lên! Có thể chứa đựng trận pháp trong một hạt châu nhỏ như vậy, Vương Hạo vẫn là lần đầu tiên thấy! Hạt châu này thao tác rất đơn giản, Vương Hạo linh lực chạm vào liền đóng trận pháp, sau khi rót vào lại mở ra thành công! “Thứ này cũng dùng được, coi như đêm nay bù vào tiền tổn thất tinh thần đi!” Một lát sau, trong một tòa lầu các tinh mỹ, một con thú nhỏ màu lục nhanh chóng bò lên lầu! Sau đó, một bóng mờ từ trên người xuyên Giáp Thú bay ra, nhập vào thân thể trong bóng hình đang nằm trên giường. Đang nằm trên giường, Lâm Tâm Nhược đột nhiên tỉnh giấc, hai tay mò mẫm trên người, mặt một mảnh đỏ bừng! “Đáng ghét, cũng dám ức hiếp bản cô nương, nếu không dạy dỗ ngươi thì bản cô nương không mang họ Lâm!” Lâm Tâm Nhược vừa rồi thi triển phụ linh đại pháp, phương pháp này có thể khiến thần hồn của mình phụ thân lên linh thú, nhờ vào đó rèn luyện thần thức, tăng độ thân mật với linh thú, loại bí pháp này ở cấp thấp thì tác dụng không lớn, nhưng đến Kim Đan kỳ, lại có thể dưới sự trợ giúp của tan Linh Phù mà hợp thể cùng linh thú, khiến thực lực của mình tăng lên nhanh chóng vài lần. Có thể nói vừa rồi nàng chính là xuyên Giáp Thú, xuyên Giáp Thú chính là nàng! Nếu Vương Hạo biết điều này, tự nhiên cũng sẽ không đối đãi thô lỗ như vậy, đáng tiếc nàng không nói, Vương Hạo nghĩ người đang nói chuyện với hắn bất quá chỉ là một con xuyên giáp thú biết nói tiếng người thôi! Xuyên Giáp Thú sau khi lần nữa giành được quyền khống chế thân thể thì đảo mắt, dường như nhớ tới chuyện vừa phát sinh, lại nức nở khóc òa lên!
Bạn cần đăng nhập để bình luận