Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 51: Nhảy núi

Chương 51: Nhảy núi
Con Trường Tí Hầu nhị giai kia tốc độ đuổi theo rất nhanh, nhưng dù sao cũng bị trọng thương, lại chiến đấu lâu như vậy, tốc độ vẫn cứ chậm dần. Vương Hạo và Vương Diên Phong đuổi một khắc đồng hồ, lần lượt thúc giục Thổ Hồn Ấn, Liệt Phong kiếm cùng mấy kiện pháp khí quấy rối, nhưng yêu thú nhị giai da dày thịt béo, không thể nào gây cho nó một kích chí mạng, nhưng lại khiến nó máu chảy càng ngày càng nhiều, trở nên càng suy yếu.
Ước chừng đuổi hai trăm dặm đường, trên người Trường Tí Hầu lại thêm mấy lỗ lớn, nhưng lúc này đã thoát khỏi phạm vi Nhược Quân sơn, đến dãy núi Đoạn Nguyên Sơn, nó ý chí cầu sinh rất mạnh, cũng biết Vương Hạo cùng đám người loài người không dám xâm nhập Đoạn Nguyên Sơn Mạch, cho nên vẫn đang liều mạng chạy trốn.
Lại đuổi mấy canh giờ, đã xâm nhập Đoạn Nguyên Sơn Mạch ngàn dặm hơn, Vương Hạo đã gần như muốn từ bỏ.
Vương Diên Phong nói: "Cái vảy này chưa trừ diệt, nhất định sẽ trở thành tai họa của Vương gia ta," yêu thú nhị giai đã có trí tuệ, lại vô cùng mang thù, Vương gia chiếm lãnh địa của nó, giết tộc đàn của nó, đợi nó vết thương lành lại, không báo thù người Vương gia mới lạ, nếu không nhân lúc nó bị thương giết chết, đợi ngày sau e là phải trả cái giá gấp mấy trăm thậm chí mấy chục lần!
Mà lúc này, con Trường Tí Hầu kia cũng nhanh dầu hết đèn cạn, thấy Vương Hạo hai người đuổi theo không bỏ, bi thiết một tiếng, dừng chân lại, dường như muốn liều mạng với bọn họ.
Bất quá Vương Hạo và Vương Diên Phong cũng không có liều mạng với nó, hắn biết rõ tình cảnh hiện tại bất quá chỉ là ngoan cố chống cự mà thôi. Hai người đổi sang lối đánh du kích, vừa không để nó chạy thoát, cũng sẽ không dễ dàng bị nó cận thân.
Trong chốc lát, Trường Tí Hầu chỉ có thể ở thế bị động bị đánh. Cứ thế lại đánh đủ nửa khắc đồng hồ, thấy Trường Tí Hầu động tác càng ngày càng chậm, Vương Hạo thầm nghĩ thời cơ sắp đến, thế là ra hiệu Vương Diên Phong thu hẹp vòng vây.
Trường Tí Hầu thấy Vương Hạo tới gần, trong mắt mang theo hận ý, duỗi ra cánh tay dài bắt lấy cành cây rung lên, bay thẳng về phía Vương Hạo.
"Tới đúng lúc," ánh mắt Vương Hạo hiện lên một tia sắc bén, hắn đã sớm đề phòng chiêu này, đang muốn thử xem cường độ thân thể của mình.
Cũng không né tránh, chỉ kích phát hai đạo phòng Ngự Linh Phù, liền mạnh mẽ va vào Trường Tí Hầu một phát.
Vương Hạo lui về sau hai bước dừng thân hình, mà con Trường Tí Hầu kia lại bị đụng bay ra ngoài, nằm trên mặt đất, mấy lần cố gắng đứng dậy nhưng đều thất bại.
"Dừng ở đây rồi," Vương Hạo điều khiển Liệt Phong kiếm bắn thẳng vào mặt Trường Tí Hầu, nhưng Trường Tí Hầu lúc này đang giãy giụa đứng dậy, Liệt Phong kiếm lại một chút quấn tới ngực hắn.
“Ô ô ô!” Ngay tại lúc này, từ phía xa bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu của vượn.
Trên mặt đất, Trường Tí Hầu tinh thần chấn động mạnh mẽ, không màng đến vết thương cố gào lên đáp lại, Vương Hạo và Vương Diên Phong dù cho nhanh chóng diệt sát nó, vẫn bị con Trường Tí Hầu ở xa phát hiện tung tích.
"Không ổn, tại sao lại có Trường Tí Hầu khác tới trợ giúp?" Vương Diên Phong hỏi.
Vương Hạo lắc đầu: "Ta làm sao biết được, chẳng lẽ Nhược Quân Sơn bên kia xảy ra vấn đề sao? Không thể nào, ở bên đó có tận bốn tu sĩ Trúc Cơ tồn tại cơ mà!"
Hắn thật sự đoán trúng rồi, kẻ đuổi theo cái này chính là thủ lĩnh Trường Tí Hầu.
Thì ra, sau khi Vương Hạo rời đi, thiếu một con Trường Tí Hầu nhị giai, cán cân thắng lợi liền nghiêng về phía Vương gia, đầu tiên là Vương Long Hữu chém giết đối phương Trường Tí Hầu nhị giai trung phẩm, sau đó lần lượt trợ giúp Vương Diên Chiêu, Lý Diệu Tổ chém giết đối thủ, con thủ lĩnh Trường Tí Hầu thấy tình thế không ổn, liền bỏ mặc tộc đàn chạy trốn.
Mà phương hướng bỏ chạy lại chính là vị trí của Vương Hạo và Vương Diên Phong, ngược lại không phải bởi vì hai người, mà là nơi này là con đường xâm nhập Đoạn Nguyên Sơn, thủ lĩnh Trường Tí Hầu căn bản sẽ không chọn những hướng khác.
Vương Diên Phong nói rằng: "Yêu thú nhị giai thượng phẩm, chúng ta không phải đối thủ, trước trốn đã, đợi gia tộc tới trợ giúp a!"
Vương Hạo gật đầu, bọn họ đuổi một đường, linh lực hao đi hơn một nửa, chỉ sợ vừa đối mặt liền sẽ bị con thủ lĩnh Trường Tí Hầu xé nát!
Nhưng cũng không biết con vượn tay dài đã chết kia để lại tin tức gì, con thủ lĩnh kia lại đuổi theo hai người không buông, khiến Vương Hạo vô cùng phiền muộn, cũng may thủ lĩnh Trường Tí Hầu dường như cũng bị thương, tốc độ nhanh hơn bọn họ không nhiều, điều này mới khiến bọn hắn một đường đào thoát.
Một đuổi một chạy, thời gian đã qua một ngày, Vương Diên Phong chỉ cảm thấy hai chân nặng nề như đeo chì, hai người không thiếu linh đan, vẫn có thể duy trì linh lực không cạn kiệt, nhưng mệt mỏi về thể xác lại không thể tránh né. Vương Hạo còn đỡ hơn một chút, đi phía trước vừa mở đường, vừa chú ý đến tình huống yêu thú trên bản đồ, tránh né những nơi ổ yêu thú.
Nhưng phạm vi hiển thị của bản đồ có hạn, lựa chọn của hắn cũng không hoàn toàn chính xác.
Con đường phía trước trở nên gập ghềnh khó đi, lại chạy trốn thêm mười dặm, Vương Hạo đau buồn phát hiện, phía trước không có đường.
"Bát thúc à, ngươi đúng là quá đen đủi a," Vương Hạo lần này thật sự muốn tách ra khỏi Vương Diên Phong đơn độc hành động, lần trước cùng hắn đi thám hiểm thì gặp phải tán tu giết người đoạt bảo, sau lại gặp phải yêu thú nhị giai, vận khí quá kém.
Vương Diên Phong cũng rất phiền muộn: "Chuyện này trách ta được à, còn tốt là yêu thú không cùng lên đây! Không thì chúng ta chỉ có thể nhảy núi!"
“Rống!!!” Phía sau lại truyền đến tiếng kêu của yêu thú.
Sắc mặt Vương Diên Phong lập tức mất tự nhiên: "Khụ khụ, cái này, cái này không thể trách ta... vấn đề là bây giờ làm sao bây giờ?"
"Làm sao bây giờ? Ngươi không phải đều nghĩ xong cả rồi sao," Vương Hạo chỉ vào vách núi phía trước: "Nhảy đi!"
"Ta chỉ nói một chút thôi mà, sao có thể thật sự nhảy!" Vương Diên Phong lúng túng nói: "Cái vực này không thấy đáy, nhảy xuống chẳng phải sẽ nát thịt!"
Trong lòng Vương Hạo vẫn đang nghĩ xem có đúng thật là có định luật nhảy núi bất tử hay không, còn có một nguyên nhân khác khiến hắn muốn thử, chính là hắn vừa mới bước về trước một bước, chính vì một bước này mà trên bản đồ đột nhiên xuất hiện biểu tượng căn nhà nhỏ, điều này khiến cho Vương Hạo hứng thú, nhỡ đâu thật sự có cơ duyên gì dưới đáy vực đang chờ đợi mình thì sao.
Yêu thú tới gần, đã có thể thấy thân hình, chính là con thủ lĩnh Trường Tí Hầu kia, trên người đầy máu, không biết là ai đã làm nó bị thương.
Dù sao đi nữa, nó lao thẳng đến phía Vương Hạo hai người, hiển nhiên là đã ghi hận hai người, trạng thái của hai người hiện tại, không có khả năng chiến thắng.
"Không nhảy thì chờ đến bị yêu thú ăn thịt, ta thà rằng ngã chết chứ không muốn bị yêu thú tiêu hóa hết!" Vương Hạo quay người nhảy xuống vách núi.
Vương Diên Phong dậm chân, cũng theo sát phía sau nhảy xuống!
Trong quá trình rơi xuống, Vương Hạo muốn sử dụng Khinh Thân thuật và Dẫn Dắt thuật bắt lấy vách đá, đáng tiếc vách đá trơn nhẵn, đừng nói cây cối, ngay cả cọng cỏ cũng không có, điều này khiến Vương Hạo cảm thấy tuyệt vọng, đến cái thế giới này đã sáu năm, hiện tại công pháp tu hành cùng Kim Tì Linh Hạnh đều đã chuẩn bị xong, chẳng lẽ như vậy mà chết sao?
Ngay khi Vương Hạo tuyệt vọng, Linh Thú Đại đột nhiên rung một cái, hóa ra là Kim Nhãn Áp cảm nhận được tâm tình của Vương Hạo, tỉnh lại.
Vẻ mặt Vương Hạo vui mừng, thầm nghĩ không uổng công nuôi ngươi cái tên này, chính mình không biết bay, Kim Nhãn Áp lại có cánh, tuy rằng Nha Nha hiện tại còn không thể mang Vương Hạo bay lâu được, nhưng vấn đề hạ cánh an toàn cũng không lớn.
Nói rồi thả Kim Nhãn Áp ra, Kim Nhãn Áp “cạc cạc” kêu hai tiếng, hình thể bỗng nhiên to lên gần một trượng, hai cánh đột ngột dang ra, bay đến dưới thân Vương Hạo, đón lấy Vương Hạo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận