Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 909: Thượng Giới văn tự

Chương 909: Văn tự Thượng Giới
Vương Hạo liền tranh thủ một cái ngọc giản trống không đưa cho đối phương, Thiên Thành Tử chỉ tay một cái, lại trả lại cho Vương Hạo, tức giận nói: “Đây là giải thích cặn kẽ về ngân phù văn và kim phù văn, nếu ngươi muốn tiến xa hơn trên trận đạo, nhất định phải nắm vững hai loại phương pháp vẽ phù văn này!”
Vương Hạo nghe vậy mừng rỡ, không kịp chờ đợi bắt đầu xem xét ngọc giản!
Kỳ thực hai loại văn tự này hắn đã nắm bắt được một chút, tứ giai Linh Phù, Trận pháp, Luyện Khí, luyện đan, thậm chí cả tu luyện đều cần hai loại phù văn phối hợp.
Ví như Luyện Thể thuật của hắn, liền cần dùng tinh huyết vẽ loại phù văn này lên xương cốt và một số vị trí trên cơ thể, để tăng cường cường độ thân thể!
Thiên Thành Tử cho hắn càng thêm chi tiết, còn toàn diện hơn cả những gì Chu Tước Tông trân tàng mấy lần, phải biết Chu Tước Tông cũng là một đại phái có truyền thừa mấy vạn năm, Thiên Thành Tử lại là tu sĩ từ Thượng Giới xuống, cho dù là tán tu, những thứ nắm giữ cũng không phải giới này có thể so sánh được!
Chỉ cần lộ ra một chút, liền đủ để Vương Hạo tiêu hóa trong một khoảng thời gian!
Bất quá hắn có chút không biết đủ, nhớ đến văn tự trên Thiên Thư ở vực ngoại, bèn hỏi: “Tiền bối, ta nghe nói Linh Phù từ Ngũ Giai trở lên phải dùng một loại văn tự khác, gọi là kim 犐 văn và ngân 犐 văn, không biết tiền bối có thể chỉ dạy được không?”
“Văn tự ở Thượng Giới rất nhiều, ngoài kim 犐 văn, ngân 犐 văn mà ngươi nói, còn có kim tia hoa văn, mây chữ triện, Ngọc đỉnh văn, bất quá...” Hắn bật cười một tiếng với Vương Hạo: “Tiểu tử, ngươi đừng mơ có được nửa điểm tin tức từ lão phu mà không đưa ra một khối lớn Dưỡng Hồn Mộc mười vạn năm tuổi! Tiểu tử ngươi cứ hài lòng đi, lão phu cho ngươi hiểu cặn kẽ về phù văn bạc vàng đã là trọn bộ, sau khi nắm vững, ngươi có thể vẽ được Linh Phù Ngũ Giai, luyện chế đại trận Ngũ Giai, đủ cho ngươi hưởng thụ mấy trăm năm!”
Vốn Vương Hạo chỉ thuận miệng hỏi một chút, coi như Thiên Thành Tử cho hắn, hắn cũng không có nhiều thời gian lĩnh hội đến vậy, cũng không xoắn xuýt nhiều, đưa một phần Trận Đồ đại trận cao áp cho Thiên Thành Tử, đơn giản sửa sang lại một chút vết tích tại hiện trường, liền lên đường quay trở về Lương gia!
Lại không ngờ rằng, hắn vừa về đến, liền có mấy người trẻ tuổi tới cửa.
“Ngươi chính là người được Thiền tỷ tỷ mời đến giúp đỡ? Một gã tán tu? Ngươi có bản lĩnh gì? Ngũ Long Bí Cảnh không phải chỗ mà a miêu a cẩu nào cũng có thể vào, ngươi mất mạng không quan trọng, cũng đừng có hại Lương gia ta!”
Một gã thanh niên khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi liên tục hỏi, mặt đầy vẻ kiêu ngạo, đồng thời rung động hai tay, lộ ra hai cánh tay tráng kiện, đúng là một vị Luyện Thể tu sĩ!
“Đây là tu sĩ bối chữ Mộc mạnh nhất Lương gia chúng ta, Lương Mộc Thành, Vương Hạo, nếu như ngươi có thể đánh bại hắn, chúng ta liền tin ngươi, nếu không dám thì sớm cút đi, như thế tốt cho mọi người!”
Một tên tử đệ Lương gia khác la lối nói.
Vương Hạo nhướng mày, hắn đã là tu sĩ Nguyên Anh, đâu muốn dây dưa với mấy tu sĩ Luyện Khí này, không phải vấn đề thân phận, mà là lãng phí thời gian!
Có điều những người này nếu không rời đi, hắn cũng chẳng còn cách nào, không thể cứ động tay, dù sao đây là Lương gia, hắn muốn thuận lợi tiến vào Ngũ Long Bí Cảnh thì không thể chọc giận Lương gia!
“Các ngươi làm gì vậy? Vương tiểu hữu là khách nhân của Lương gia ta, đây là cách các ngươi đối đãi khách nhân sao?” Ngay lúc Vương Hạo đang suy nghĩ đối sách, một đám người đột nhiên chạy đến, người dẫn đầu chính là Lương Chiêu Nguyên, Lương Mộc Thiền cũng ở trong đó!
“Lão tổ!”
Lương Mộc Thành bọn người vừa thấy Lương Chiêu Nguyên, trong lòng liền rùng mình, vội vàng hành lễ nói.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn lên, Lương Chiêu Nguyên râu tóc bạc trắng, vẻ mặt chính khí, có tu vi Kim Đan tầng ba, có thể tu luyện tới cảnh giới như thế trên linh mạch bị tàn phá cũng coi là thiên tài!
“Ngươi là Vương Hạo?”
Lương Chiêu Nguyên không có khách sáo nhiều, đi đến trước mặt Vương Hạo, rất có uy thế hỏi.
“Chính là tại hạ!”
Vương Hạo đương nhiên sẽ không bị một tu sĩ Kim Đan làm cho sợ, mặt không đổi sắc trả lời.
“Ừm, không kiêu ngạo không tự ti, tuổi còn trẻ, tu vi cũng được coi là người nổi bật trong thế hệ này, không tệ!”
Lương Chiêu Nguyên đánh giá Vương Hạo một hồi, trước tiên là khen ngợi một tiếng, sau đó nói thẳng: “Lão phu nghe Mộc Thiền nói, lần này ngươi muốn tham quan Tàng Kinh Các của Lương gia ta?”
“Đúng vậy, tán tu gian nan, vãn bối thiếu công pháp kế tiếp, lại không có Trúc Cơ Đan, khó mà Trúc Cơ, vì con đường dài, chỉ có thể liều mình đánh cược, xin tiền bối chấp nhận!”
“Rất tốt, chắc hẳn Mộc Thiền cũng đã nói với ngươi, Tàng Kinh Các của Lương gia ta không mở cửa với người ngoài, ngươi muốn đi vào thì nhất định phải gia nhập Lương gia ta, biện pháp tốt nhất chính là ở rể, lão phu có thể làm chủ, sau này ngươi chính là tu sĩ hạch tâm của Lương gia, được hưởng đãi ngộ cao nhất, đồng thời gả Tâm Nhị nha đầu này cho ngươi, ngươi có bằng lòng không?”
Lời vừa nói ra, những người ở chỗ này ai nấy đều kinh hãi, đặc biệt là đám người trẻ tuổi của Lương gia, những người này, ngoại trừ Lương Mộc Thành, có lẽ không ai có thể được hưởng đãi ngộ cao nhất!
Bất quá bọn họ chợt hiểu ra, cái Vương Hạo này e là có bản lĩnh thật, nếu không không đáng để Lão tổ nhà mình làm vậy, ánh mắt của tu sĩ Kim Đan có thể mạnh hơn bọn họ rất nhiều!
Nhìn lại Vương Hạo kia, tướng mạo đường hoàng, tu vi Luyện Khí viên mãn, cũng đã bỏ xa đa số bọn họ, người ta còn là tán tu, công pháp và tài nguyên cũng không bằng bọn họ!
Đây cũng là phương pháp xử lý nhanh chóng gia tăng thực lực gia tộc, nếu Vương Hạo đồng ý ở rể, sẽ là người Lương gia, nếu có thể nhanh chóng sinh dòng dõi, có thể hoàn toàn trói buộc được hắn.
Bất quá bọn họ rất kỳ lạ, tại sao người thông gia lại là một nha hoàn, phải biết trong bối chữ Mộc vẫn còn rất nhiều nữ tử tuổi tác không tệ, lẽ nào một nha hoàn lại thành ý hơn?
Dường như nhận ra sự nghi hoặc của mọi người, Lương Chiêu Nguyên chủ động giải thích: “Hai người bọn họ lưỡng tình tương duyệt, lão phu liền giúp người thành toàn, Tâm Nhị đã vào gia phả, sau này các ngươi sẽ là quan hệ huynh muội, đồng thời sẽ đưa một viên Trúc Cơ Đan làm của hồi môn của Tâm Nhị.”
Ra là như thế à? Mọi người giải tỏa được nghi hoặc, nhìn Vương Hạo, rồi nhìn sang Tống Tâm Nhị, thầm nghĩ quả nhiên là tán tu, ánh mắt cũng quá thấp, dù có nhập gia phả, có thể làm nha hoàn hơn hai mươi năm thì tự nhiên thấp hơn một bậc so với tộc nhân bình thường!
Còn về Tống Tâm Nhị, một trong những người trong cuộc, thấy ánh mắt mọi người không ngừng nhìn tới, liền ngượng ngùng đỏ mặt, cúi đầu nắm góc áo, vụng trộm truyền âm cho Lương Mộc Thiền: “Tiểu thư, ngài chưa thương lượng gì với Vương công tử cả, nếu như hắn không đồng ý thì chẳng phải con sẽ ngượng chết người!”
“Ngươi yên tâm đi, đãi ngộ của đệ tử hạch tâm Lương gia ta thực sự rất hấp dẫn, chưa kể còn có Trúc Cơ Đan làm đồ cưới, hắn nhất định sẽ bằng lòng, với lại ngươi đã vào gia phả, sau này cứ gọi ta là tỷ tỷ là được, đừng xưng là nha hoàn nữa!”
Lương Mộc Thiền truyền âm an ủi, tràn đầy tự tin.
Vương Hạo có chút mộng mị, mấy lần trước Lương Mộc Thiền nhắc đến đều bị hắn hóa giải rồi, sao còn nữa? Lúc trước hắn tỏ vẻ có ý lưỡng tình tương duyệt với tiểu nha đầu này khi nào?
Mấu chốt là hắn đã hơn ba trăm tuổi, người ta mới hai mươi, điều này phù hợp sao?
Từ trước tới giờ hắn chỉ coi nàng là tiểu đồ đệ dự bị!
Vương Hạo quay đầu nhếch môi, vừa vặn nghe được Lương Mộc Thiền truyền âm giữa hai người, lúc này hiểu ra, hóa ra là thân phận tán tu hại hắn, tán tu bình thường gặp phải điều kiện như vậy thì thực sự rất cảm động biết ơn!
Nếu bây giờ cự tuyệt, sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo chưa nói, còn có thể khiến tiểu đồ đệ này trong lòng sinh ra ngăn cách!
Cũng được, cứ nhận lời trước, lát nữa nói rõ với nàng sau là tốt, có một tu sĩ Nguyên Anh thu làm đồ đệ, tiểu nha đầu này hẳn là sẽ không cự tuyệt!
“Vậy Vương mỗ xin đa tạ Lương tiền bối nâng đỡ!”
Người ở chỗ này, ngoài Tống Tâm Nhị ra, những người khác đều nở nụ cười, theo họ nghĩ, Vương Hạo nên thức thời như vậy!
Bạn cần đăng nhập để bình luận