Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2504: Gặp lại Hoa Anh

“Không tệ, tốt nhất đừng đối đầu với người này, hai ta lần trước cùng hắn giao thủ, tu vi rõ ràng cao hơn hắn, nhưng mỗi lần đều chịu thiệt,” nói đến đây, sắc mặt của Hoa Anh có chút mất tự nhiên, mang theo một ít xấu hổ. Lần trước đụng phải Vương Hạo, nàng thật sự bị ức hiếp một phen, đáng hận hơn chính là, lại còn khinh bạc nàng về sau, đối phương vẻ mặt thất vọng, cứ nhắc đi nhắc lại “hạt giống” gì đó, thật đáng hận!
“Ân? Người này đáng sợ như thế sao? Bất quá ngươi nói cũng đúng, tình hình trước mắt phức tạp, Kim Linh Tộc sớm có mai phục, Dạ Xoa tộc không thể tin, chúng ta quả thực không thích hợp đối đầu với Nhân Tộc, đã ngươi và tên Vương Hạo kia có chút giao tình, không bằng thăm dò một chút, xem hai ta có thể hợp tác hay không!” Thương Ngô mặc dù không tin Vương Hạo mạnh đến vậy, nhưng đối mặt tình hình phức tạp, rõ ràng cũng không muốn có thêm vài kẻ địch. Hắn không hiểu rõ Vương Hạo, nhưng hiểu rõ Hoa Anh, có thể khiến Hoa Anh thận trọng như thế, đối phương tất nhiên có mấy phần bản lĩnh.
“Kim Xuyên, không ngờ ngươi lại mai phục ở nơi này, ta thấy Kim Linh Tộc các ngươi hết người rồi sao, mà đến ngươi cũng bị điều động ra đây!” Một gã đại hán mặt xanh nanh vàng lạnh giọng nói, trên mặt vẻ khinh thường. Hắc Túm, tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ của Dạ Xoa tộc, là thủ lĩnh tiểu đội ba người này.
“Ha ha, bản tọa tại sao không đến, ta là không ngờ các ngươi tam tộc có thể liên hợp cùng nhau, thật sự là mở mang tầm mắt,” Kim Xuyên lạnh giọng đáp lại. Kim Linh Tộc bị tập kích khiến cho vô cùng phiền phức, tổ chức nhiều đội ngũ vây quét, lần này bọn hắn năm vị tu sĩ Hợp Thể ngồi chờ tại Kim Phong Lĩnh, nhưng không ngờ lại đón ba lượt khách. Nhân Tộc, Dạ Xoa tộc, Mộc Tộc, cộng lại có chín vị tu sĩ Hợp Thể, sắp gấp ba bọn hắn, không phân hóa thì bọn hắn không có khả năng thắng!
Hắc Túm liếc mắt nhìn Vương Hạo bọn người, trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường, “Nhân Tộc vậy mà chỉ có bốn vị tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ, thật là thêm phiền!” Hợp Thể sơ kỳ và Hợp Thể hậu kỳ chênh lệch rất lớn, trong mắt hắn, tùy tiện có thể diệt được bốn người Nhân Tộc.
Vương Hạo thờ ơ lạnh nhạt, không hề đáp lại, hắn ở Kim Linh Tộc hoạt động lâu như vậy, tu vi Hợp Thể trung kỳ đã bại lộ, nhưng rõ ràng người của Dạ Xoa tộc không biết. Vương Hạo không có hảo cảm với người của Dạ Xoa tộc, Dạ Xoa tộc tàn nhẫn khát máu, gần mấy chục vạn năm không ngừng bành trướng, diệt sát chiếm đoạt rất nhiều tiểu chủng tộc, sắp phải giáp giới với Nhân Tộc, sau này xung đột sẽ không ít! Nếu có thể nhân cơ hội diệt ba người này, suy yếu thực lực của Dạ Xoa tộc, hắn rất muốn thúc đẩy việc này.
“Nhân Tộc, lát nữa các ngươi cuốn lấy Kim Lộ, bảo vật nơi này các ngươi có thể cầm một thành,” Hắc Túm dặn dò bốn người Vương Hạo, giống như ra lệnh cho thuộc hạ. Vương Hạo cười lạnh, “các ngươi tùy tiện đánh, Vương mỗ xem là được.” “Hừ, không biết điều,” ánh mắt Hắc Túm lạnh lẽo, bất quá cũng không quá tức giận Vương Hạo, hắn là ngạo mạn nhưng không ngu ngốc, đẩy Nhân Tộc về phe đối lập thì không có lợi cho bọn hắn.
“Đã muốn nhìn thì hảo hảo nhìn đi, nhận rõ vị trí của mình,” Hắc Túm nửa mang uy hiếp nói, theo thực lực trên giấy mà nói, Nhân Tộc là bên yếu nhất, có thêm vào cũng không là gì, Nhân Tộc cũng không có khả năng giúp Kim Linh Tộc.
“Vương đạo hữu, lại gặp mặt rồi, bản tính Dạ Xoa tộc ngươi cũng thấy đấy, không bằng hợp tác với chúng ta, chiếm lấy Kim Phong Lĩnh, ngươi ta chia ba bảy.” Đồng thời, giọng của Hoa Anh vang lên bên tai Vương Hạo.
“À, hợp tác có thể, nhưng đạo hữu cần phải cho ra chút thành ý,” Vương Hạo bình tĩnh đáp lại.
“Thành ý gì? Không hợp tác với chúng ta, ngươi chẳng lẽ lại nghe lệnh Dạ Xoa tộc hay sao? Hay là ngươi muốn liên thủ với người Kim Linh Tộc?” Hoa Anh kinh ngạc hỏi.
“Ha ha, thì ra trong lòng Hoa đạo hữu, Vương mỗ không đáng chú ý như vậy, đã thế thì mỗi người tự chiến thôi.” Vương Hạo lạnh giọng cự tuyệt. Hợp tác? Tất cả đều mang tâm tư, hợp tác cái rắm, ngoài miệng thì nói hợp tác, không chừng thời khắc mấu chốt lại đâm sau lưng, lúc này ai cũng không thể tin được.
“Hừ, Vương Hạo, ngươi nên suy nghĩ kỹ đi, Hắc Túm có tu vi Hợp Thể hậu kỳ, sau khi phát động bí thuật Dạ Xoa tộc thì có thể tạm thời đạt đến thực lực tương đương Hợp Thể viên mãn, người này lại hẹp hòi, vừa rồi ngươi từ chối hắn, tất nhiên bị hắn ghi hận, đợi đến khi trừ khử người của Kim Linh Tộc, ngươi nghĩ hắn sẽ bỏ qua cho ngươi sao?” Hoa Anh truyền âm nhắc nhở.
“Đạo hữu vẫn nên lo cho tình cảnh của mình đi, Hắc Túm có ghi hận Vương mỗ hay không thì khó nói, nhưng ánh mắt hắn nhìn đạo hữu có vẻ không bình thường, nói thật, ánh mắt tên Hắc Túm này cũng tệ, vậy mà lại có thể động lòng trước một gốc cây gỗ khô Vạn Năm!” “Ngươi… Nói bậy bạ,” ngực Hoa Anh phập phồng, tức giận không nhẹ, nàng liếc Hắc Túm, quả nhiên thấy đối phương đang nhìn mình, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ chán ghét.
“Muốn hợp tác thì lấy ra chút thành ý đi, chứ không phải xảo ngôn lệnh sắc, lại còn uy hiếp, ngươi nghĩ Vương mỗ là loại người dễ bị uy hiếp sao?” Vương Hạo lạnh giọng hỏi lại.
“Vậy ngươi muốn thế nào, Kim Linh Tộc có hai vị tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ ở đây, với thực lực của các ngươi, có thể lấy ba thành cũng không tệ rồi,” Hoa Anh nhíu mày nói.
“Ha ha, bất kể là Kim Linh Tộc hay Dạ Xoa tộc, thực lực đều mạnh hơn Mộc Tộc các ngươi, đạo hữu nói như vậy chẳng khác nào xem hai bên chắc chắn phải thua vậy.” Vương Hạo căn bản không mắc mưu, hắn bất động thì tất cả các bên đều muốn lôi kéo hắn, nhưng nếu hắn đã đưa ra lựa chọn, nhất định sẽ có người nhắm vào hắn.
“Ha ha, xem ra các ngươi cũng không hòa thuận lắm,” Kim Xuyên thấy ba bên án binh bất động, đặc biệt là mấy người Dạ Xoa tộc, sắc mặt khó coi, hiển nhiên là nội bộ không thống nhất được ý kiến.
“Đừng nói nhảm với bọn hắn, giết sạch bọn chúng, dám đến Kim Linh Tộc ta gây sự, hôm nay là ngày giỗ của chúng!” Đây là địa bàn của Kim Linh Tộc, người của bọn họ sẽ đến tiếp viện sau đó, dù ít người hơn cũng không sợ. Kim Lộ bấm pháp quyết, bầu trời đều biến thành màu vàng, từng đạo điện quang màu vàng xé toạc không trung, nhưng lại không nhắm vào ba người Dạ Xoa tộc mà lại là Hoa Anh và Thương Ngô.
“Đáng chết,” Hoa Anh mắng một tiếng, vội vàng thi pháp ngăn cản, nhất thời trời đất rung chuyển, khí lãng như thủy triều.
Vương Hạo, Uông Như Hải bốn người nhíu mày, Trịnh Dung hoảng sợ nói: “Không ổn rồi, người Dạ Xoa tộc sợ là liên thủ với người của Kim Linh Tộc!” “Không phải liên thủ, chỉ sợ là muốn ra tay trước quét dọn đám ‘ruồi nhặng’ chúng ta thôi.” Vương Hạo lắc đầu nói, đây là cách xử lý tốt nhất, nhưng cũng là điều mà Nhân Tộc và Mộc Tộc không muốn thấy nhất. Dạ Xoa tộc và Mộc Tộc cùng Nhân Tộc đều là kẻ thù, mối thù của ba tộc rất lớn, cùng tấn công Ngũ Hành Linh Tộc là vì lợi ích, không thể xem là đồng minh được.
“Ha ha, cũng thông minh đấy, nhưng thông minh thì có ích gì, giết bọn chúng, một tên cũng không để lại!” Hắc Túm ánh mắt lạnh lẽo, tế ra một cái Bảo Tháp màu đen, chụp về phía Vương Hạo. Kim Xuyên đề nghị Kim Linh Tộc đối phó Mộc Tộc, còn bọn Dạ Xoa tộc thì đối phó Nhân Tộc, hắn đồng ý, bất quá không có nghĩa là hắn sẽ cùng Kim Linh Tộc hợp tác đến cùng. Theo hắn, chỉ cần trong khoảnh khắc diệt Nhân Tộc, liền có thể liên thủ với Mộc Tộc, diệt Kim Linh Tộc, nếu lại thao túng thêm thì có khi diệt được hai người Mộc Tộc cũng nên. Tóm lại, bên thắng cuối cùng khẳng định là bọn Dạ Xoa tộc.
“Các ngươi ngăn hai người còn lại là được,” Vương Hạo quay đầu phân phó, hóa thành một đạo lôi quang bay ra ngoài, vô số lôi quang tuôn trào ra, hình thành một vùng lôi hải, trong đó có một đạo Lôi Đình phóng lên trời, đánh ra một lỗ thủng lớn trên Bảo Tháp màu đen! Sau một khắc, ầm một tiếng vang lên, Bảo Tháp màu đen vỡ thành năm mảnh!
Bạn cần đăng nhập để bình luận