Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 16: Gia Tộc người tới

Chương 16: Người của Gia Tộc tới
Thời gian ba năm trôi qua nhanh chóng, Vương Hạo hai mươi ba tuổi càng thêm tuấn tú, khí chất cũng trở nên điềm tĩnh và vững vàng hơn.
“Mở bảng ra!”
Tên: Vương Hạo.
Tuổi: 23 tuổi.
Tu vi: Luyện Khí tầng sáu 299/380.
Công pháp: Hồng Liên Huyễn Mộc Tâm kinh tầng thứ hai.
Pháp lực: 298/298.
Kỹ năng:
Luyện đan: Nhất giai Thượng Phẩm luyện đan thuật.
Chế phù: Nhất giai Hạ Phẩm chế phù thuật.
Pháp thuật: Hỏa Cầu thuật (cấp đại sư), Triền Nhiễu thuật (cấp đại sư), Mộc Thuẫn thuật (cấp đại sư), Dẫn dắt thuật (cấp đại sư), Khinh Thân thuật (cấp đại sư).
Thần thông: Ngươi vẫn chưa nắm giữ thần thông.
Ba năm qua, thực lực của hắn đã tiến bộ một bước vững chắc. Vì thường xuyên luyện tập pháp thuật, pháp lực trở nên tinh thuần hơn, việc đột phá so với khi ở Luyện Khí tầng năm còn dễ dàng hơn. Sáu môn pháp thuật đều đạt đại thành, đồng thời hắn đã nâng luyện đan thuật lên đến nhất giai thượng phẩm, bây giờ đã có thể luyện chế Hoàng Long Đan.
Ngoài ra, đạo chế phù đã nhập môn, nhưng chỉ có thể vẽ một vài phù trừ tà, phù giữ thanh sạch. Muốn kiếm tiền thì ít nhất phải tiến giai nhất giai trung phẩm, vẽ được hỏa cầu phù các loại phù công kích phòng ngự mới được!
Về nông trường, bây giờ đã khai khẩn được mười sáu ô đất, đã hơn một nửa rồi, khu đất đỏ cũng đã thăng cấp tám ô. Nếu hắn dùng nông trường toàn lực để đổi tiền, dù chỉ trồng linh mễ thôi thì mỗi tháng cũng có thể thu hoạch được 7200 cân, tức là 720 khối hạ phẩm linh thạch. Nếu đổi thành trồng linh phù thảo có hiệu quả kinh tế cao hơn thì con số này sẽ còn gấp bội. Nếu trồng linh thực nhị giai trên khu đất đỏ thì giá trị lại càng cao hơn! Đáng tiếc là Thanh Ngưu Phường thị không thể tiêu thụ hết được nhiều linh phù thảo như vậy. Mặt khác, Vương Hạo cũng không có ý định làm như vậy, vì tám phần sản lượng nông trường còn dùng để tiếp tục nâng cấp, một phần rưỡi dùng để luyện đan vẽ phù, còn lại nửa phần Vương Hạo mới đem đi đổi lấy linh thạch. Dù là vậy, mỗi tháng Vương Hạo cũng có gần một trăm khối linh thạch thu nhập.
Một phần linh thạch dùng để duy trì tụ linh trận hoạt động, một phần dùng để mua phù triện chuẩn bị cho việc đi lại, còn lại thì toàn bộ bị linh thú của hắn ăn hết!
Hai năm trước, hắn ấp thành công quả trứng linh thú kia. Quả nhiên nó không làm Vương Hạo thất vọng, đó là một con Kim Nhãn Áp tử, một con vịt con có cánh biết bay. Vương Hạo kiến thức có hạn, không nhận ra giống loài, cũng không biết nó có thể trưởng thành đến nhị giai không. Dù chỉ là một linh thú phi hành nhất giai, giá trị của nó cũng đã vượt qua một trăm hai mươi linh thạch. Tu sĩ luyện khí không thể bay, mà linh thú phi hành có thể thay cho việc đi bộ, lúc mấu chốt cũng có thể cứu mạng!
Kim Nhãn Áp không giống Hàn lão ma ngủ triền miên khó nuôi, chỉ là lượng cơm ăn có vẻ hơi nhiều, mỗi sáng sớm đều sẽ gõ vào thau cơm gọi Vương Hạo rời giường. Tiếng kêu “cạc cạc” rất là khó ưa. Sau này Vương Hạo mua linh thú đại, bình thường sẽ chứa nó vào trong, mới không bị ảnh hưởng đến giấc ngủ.
Hơn nữa nó còn kén ăn, linh mễ thì không thèm ăn, nó lại thích ăn thịt và linh quả. Một con vịt mà lại thích ăn thịt, cũng khiến Vương Hạo thấy thật kỳ lạ. Thịt yêu thú ở Thanh Ngưu Phường thị không hề thiếu, nhưng giá cả lại đắt hơn linh mễ gấp đôi trở lên. Kim Nhãn Áp cứ ba bốn ngày lại ăn một lần, mỗi lần ít nhất hai mươi cân, một tháng đã mất tới bốn mươi khối linh thạch, người bình thường thật không kham nổi.
Lại đến giờ cho ăn, Vương Hạo thả Kim Nhãn Áp ra khỏi linh thú đại.
Một con vịt toàn thân màu đen, chỉ có mắt là màu vàng kim, cao gần năm thước xuất hiện trước mắt, nhìn thấy Vương Hạo liền “cạc cạc” hai tiếng, thân mật dùng đầu cọ vào người Vương Hạo. Linh thú do chính tay mình ấp ra, trời sinh đã thân cận chủ nhân. Còn những linh thú bị bắt giữ giữa đường, chúng chỉ là do cấm chế mà phục tùng tu tiên giả. Một khi đẳng cấp cao hơn chủ nhân, chúng sẽ có nguy cơ cắn nuốt chủ. Còn nếu ấp nở từ nhỏ thì tỷ lệ cắn nuốt chủ sẽ thấp hơn rất nhiều. Nếu không có hạn chế này thì những yêu thú cao giai đã sớm bị các môn phái lớn thu làm hộ sơn linh thú. Tuổi thọ của linh thú cao hơn nhiều so với tu tiên giả, chỉ cần nhất giai thôi cũng có thể sống bốn năm trăm năm, nhị giai thì ngàn năm, đi kèm với đó là quá trình trưởng thành cũng cực kỳ chậm.
Kim Nhãn Áp được Vương Hạo dùng thịt yêu thú nuôi hai năm, ngoại trừ hình thể lớn hơn thì nó vẫn chỉ là nhất giai hạ phẩm, không hề có dấu hiệu tiến giai. Linh thú phi hành nhất giai hạ phẩm này thì chở người không nổi, không thể làm tọa kỵ, trước mắt đối với Vương Hạo cũng không có ích lợi gì, nhưng Vương Hạo tin rằng sẽ có một ngày Kim Nhãn Áp tiến giai.
Vương Hạo lấy ra một khối thịt yêu thú lớn, Kim Nhãn Áp lập tức hưng phấn vỗ cánh kêu lên.
“Đồ háu ăn, hy vọng tương lai ngươi sẽ có tác dụng lớn đấy!”
“Cạc cạc” tựa hồ đáp lời Vương Hạo, Kim Nhãn Áp lại kêu lên hai tiếng.
Vương Hạo cho nó thịt yêu thú, sau khi ăn uống no đủ thì nó lại chạy nhảy xung quanh sân, đùa giỡn.
Vương Hạo để nó quậy phá một chút rồi mới thu lại vào trong linh thú đại.
Lúc này, Vương Hạo phát hiện cấm chế ngoài cửa bị kích động, mở cửa ra thì thấy hai người trẻ tuổi mặc pháp bào của Vương Gia. Một nam một nữ, tuổi chừng hai mươi, nam thì mày rậm mắt to, thân hình cường tráng, trông giống như một tu sĩ luyện thể. Còn nữ thì dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, mặt tròn mắt to, chớp chớp mắt trông rất đáng yêu.
“Hai vị tìm Vương mỗ có chuyện gì?” Vương Hạo hỏi.
Tên tu sĩ nam vẻ mặt có chút gượng gạo, mấp máy môi nửa ngày mà không nói nên lời. Cuối cùng thì thiếu nữ lên tiếng trước: “Ngũ ca, chúng ta đều là tu sĩ của gia tộc. Ta tên Vương Văn Mai, thứ chín trong nhà, ngũ ca cứ gọi ta là cửu muội”, rồi chỉ tay vào người đại hán kia: “Đây là thất ca Vương Văn Trí!”
Thấy Vương Văn Mai mở miệng, Vương Văn Trí cũng cúi đầu hành lễ: “Gặp qua ngũ ca!”
“Ngũ ca?” Vương Hạo tràn đầy nghi hoặc. Trước kia nguyên thân không được Vương Gia yêu thích, từ khi hắn tới đây cũng rất ít khi liên hệ với Vương Gia. Ngoài Vương Diên Phong ra thì cũng không có ai chủ động liên lạc với Vương Hạo cả. Hôm nay chuyện gì thế này?
“Ngũ ca là thứ năm trong chữ ‘Văn’ của gia tộc, tự nhiên là ngũ ca của chúng ta!” Vương Văn Mai giải thích.
Đưa tay không đánh người mặt tươi cười, người ta hai người đều gọi hắn là ngũ ca, Vương Hạo cũng không muốn cho họ sắc mặt khó coi. Ân oán là do những người cầm quyền của Vương Gia gây ra trước đó, không liên quan gì tới đám tiểu bối này. Có điều vì người ta gọi hắn một tiếng ca mà coi hắn là người của Vương Gia thì Vương Hạo cũng không hề muốn. Thế là hắn nhàn nhạt hỏi: “Hai vị tìm Vương mỗ có việc gì?”
Hai người dường như đã được dặn dò từ trước, thấy Vương Hạo ngữ khí lạnh lùng cũng không hề gây sự, mà chắp tay nói: “Ngũ ca, nhị thúc giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ rồi, tháng sau sẽ cử hành đại điển Trúc Cơ, chúng ta đến mời ngươi tham dự!”
“Đại điển Trúc Cơ?” Lão Vương quả nhiên đã Trúc Cơ, trong lòng Vương Hạo bắt đầu tính toán. Hắn đã là Luyện Khí tầng sáu, mà Hồng Liên Huyễn Mộc Tâm Kinh chỉ có hai tầng đầu, tìm kiếm công pháp tiếp theo là một việc vô cùng cấp bách. Nhất định phải đi gặp Lão Vương một chuyến, lần này đúng là một cơ hội tốt. Tuy vậy vẫn còn một số việc phải hỏi cho rõ, để tránh bị người khác lợi dụng.
“Mời ta tham gia là ý của Lão Vương?” “Lão Vương là ai?” “Chính là Vương Diên Chiêu!” Vương Hạo giải thích.
Hai người giật mình kinh hãi, gọi cha mình là Lão Vương, đúng là họ chưa từng nghe thấy bao giờ. Phải một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại: “À, chính là Nhị thúc bảo chúng ta đến mời ngũ ca. Mười ngày sau tu sĩ đóng giữ Phường thị sẽ về núi thay phiên, ngũ ca đi cùng bọn họ là được!” “Bát thúc cũng sẽ về núi chứ?” “Dạ có, Bát thúc từ nhỏ đã rất thân với Nhị thúc, tự nhiên cũng sẽ về núi chúc mừng.” “Được, ta hiểu rồi, mười ngày sau ta sẽ đến cửa hàng đan dược cùng Bát thúc lên đường, nhà ta hơi bề bộn nên không tiện tiếp đãi hai vị, hai vị cứ tự nhiên.” Nói xong, Vương Hạo đóng cửa lại.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, Vương Văn Mai cười ngượng ngùng: “Vị ngũ ca này thật không giống người thường a!”
Vương Văn Trí thì lại tức giận: “Hừ, chúng ta đã ăn nói ngọt nhạt như vậy mà thái độ của hắn như thế kia, thật là khiến người ta…”
“Thất ca cẩn thận lời nói, nhị thúc bây giờ là tu sĩ Trúc Cơ, hắn lại còn vô cùng yêu thương vị ngũ ca này nữa!” “Ta nào có nói gì đâu, là do thái độ của hắn không tốt…” Vương Văn Trí lẩm bẩm, cuối cùng cũng không dám nói ra những lời khó nghe.
Vương Văn Mai thở dài một tiếng, khuyên nhủ: “Thất ca, ngươi thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà nghĩ xem, nếu như ngươi là ngũ ca, từ nhỏ đã bị gia tộc bỏ rơi, một mình sống ở phường thị này hơn hai mươi năm, trong lòng ngươi sẽ không có oán khí sao?”
“Haizz, ta nào có không biết? Chỉ là hai chúng ta có chọc giận gì hắn đâu?” “Chúng ta là tu sĩ của Vương Gia, từ nhỏ đã có gia tộc nuôi dưỡng, tu luyện có trưởng bối chỉ đạo. Ngươi xem ngũ ca thì có cái gì? Đến cả một bộ đạo bào ra hồn cũng không có, vậy thì làm sao có hảo cảm với hai chúng ta được? Không nói ra những lời ác ý đã là có lòng dạ rộng lớn lắm rồi!” Vương Văn Mai nhớ tới bộ đạo bào rách rưới của Vương Hạo vừa rồi, khe khẽ nói!
Vương Văn Trí lập tức cũng trầm mặc xuống: “Đúng vậy, nghe nói ngũ ca vẫn là ngũ linh căn, mà vừa nãy ta nhìn khí tức của hắn thì rõ ràng đã là luyện khí tầng sáu, nghĩ chắc ngày thường tu hành rất là gian khổ.” Hai người vừa đau lòng vừa khâm phục! Đồng thời cũng vì điều kiện của mình tốt hơn nhưng lại không biết khắc khổ tu luyện mà cảm thấy xấu hổ!
Bạn cần đăng nhập để bình luận