Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2213: Tiểu Thiên Kiếp tiến đến

Chương 2213: Tiểu thiên Kiếp tiến đến “Không có chuyện gì khác, Vương mỗ xin phép đi chuẩn bị, chờ đợi thiên Kiếp tiến đến, mong rằng tiền bối ra ngoài vạn dặm hộ pháp, để tránh bị thiên Đạo tác động đến!” “Dễ nói thôi, Vương đạo hữu cứ yên tâm, có lão phu ở đây, dù ai cũng không thể tới gần ngươi!” Khương Sâm hài lòng gật đầu, sau đó hướng về phía nơi xa chạy đi, nơi đó cũng tồn tại một tòa Tiểu đảo, đồng thời đã được Vương Hạo sớm bố trí một vài thủ đoạn!
Đương nhiên, nổi lên trước đó cần phải vượt qua thiên Kiếp, “cũng không biết Kim Diệu có đến hay không, đây cũng là một vị cáo già, cũng rất nguy hiểm!” So với Khương Sâm, Kim Diệu thực lực càng mạnh, đối phương nếu có lòng che giấu, Vương Hạo không chắc có thể phát hiện.
Vương Hạo cũng không mơ mộng, mọi việc đã được an bài, việc của hắn là kiên nhẫn chờ đợi, hắn bay đến một ngọn núi trên cao, bắt đầu vận chuyển ngưng thần, đem mình điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất.
Mỗi lần thiên Kiếp đều là một cơ hội tăng lên bản thân, Vương Hạo đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Hắn đã từng bắt giữ một đạo kiếp lôi, điều đó giúp hắn tăng lên không ít, lần này nếu có cơ hội, Vương Hạo cũng hy vọng thu được chút sức mạnh kiếp lôi.
Mấy ngày thời gian, thoáng cái đã trôi qua.
Ngày này, bầu trời trong xanh không một gợn mây bỗng nổi gió phun mây, từng đợt tiếng trầm đục từ trên cao truyền đến!
Ngay sau đó, một mảng lớn mây đen che kín bầu trời, hồ quang điện màu bạc dũng động, mang đến khí tức tịch diệt.
“Cuối cùng cũng đến, tuy là Tiểu thiên Kiếp, nhưng nhìn cường độ so Luyện Hư Lôi Kiếp còn mạnh hơn một chút!” Vương Hạo giọng điệu bình tĩnh, thông thường mà nói, trong ngàn năm, tu sĩ Luyện Hư không có tiến bộ quá nhiều, dù là người có thiên tư tuyệt đỉnh, có thể đột phá một cảnh giới nhỏ đã là rất giỏi rồi, còn Vương Hạo thì sao? Trực tiếp Luyện Hư đại viên mãn, vượt qua bốn năm cảnh giới nhỏ.
Thực lực như vậy mà nói thì vòng thứ năm, thứ sáu của đại thiên Kiếp đều có thể dễ dàng vượt qua, chỉ là Tiểu thiên Kiếp, lại càng không thành vấn đề.
Ầm ầm, mây đen cuồn cuộn, cả tòa Tiểu đảo nơi Vương Hạo ở đã một màu đen kịt, kiếp lôi còn chưa rơi, gió lốc đã gào thét không ngừng, cả hòn đảo nhỏ, toàn bộ hải vực một mảnh hỗn độn!
Xa xa trên một tòa Tiểu đảo khác, Khương Sâm cũng đang quan sát mây đen, sắc mặt ngưng trọng.
Hắn không dám đến quá gần, nếu không thiên Đạo sẽ khóa chặt hắn, khiến uy lực Lôi Kiếp tăng vọt gấp đôi.
Điều này gây hại không nhỏ đến Vương Hạo, mấu chốt là hắn cũng sẽ gặp xui xẻo, việc hắn có thể đột phá Hợp Thể cảnh giới cũng là do đã phải trả một cái giá nào đó, trong thời gian ngắn căn bản không thể tiếp nhận uy lực của thiên Kiếp.
Bỗng nhiên, bầu trời lóe lên, không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, một mảng kiếp lôi như mưa to rơi xuống đất, hướng về phía Vương Hạo đánh xuống!
Ầm ầm, âm thanh sau đó truyền đến, chói tai nhức óc, Khương Sâm ngưng thần nhìn lại, lại chỉ thấy một mảnh mờ tối.
Thiên Kiếp đã rơi xuống thì không thể trốn tránh, thông thường, tu sĩ hoặc là lựa chọn dùng nhục thân cứng đối cứng, hoặc là chọn các loại bảo vật hộ thân để ngăn cản, hoặc là dùng thần thông đánh tan kiếp lôi.
Tóm lại, ngươi nhất định phải tiêu hao hết luồng sức mạnh này, nếu không sức mạnh này sẽ luôn đuổi theo ngươi.
Vương Hạo đối phó rất đơn giản, hắn ngồi yên tại chỗ, bên ngoài thân chỉ có một tầng huỳnh quang ngũ sắc.
Hiển nhiên, hắn muốn nhờ vào kiếp lôi mà không dễ có được, để hoàn thành một lần tôi thể.
Kiếp lôi là một trong những sức mạnh tinh khiết nhất, có thể tẩy trừ những dị loại sức mạnh và tạp chất trong cơ thể tu sĩ.
Vương Hạo trải qua lột xác hồ, các loại độc tố trong thân thể đã ít đi rất nhiều, nhưng tác dụng của kiếp lôi không chỉ có vậy.
Cơ hội như vậy không có nhiều, uy lực của thiên Kiếp chịu ảnh hưởng khá nhiều bởi số lần chịu đựng, nhưng cũng chịu ảnh hưởng bởi tu vi của tu sĩ, tỷ như Vương Hạo một khi tiến vào Hợp Thể kỳ, dù là Tiểu thiên Kiếp hay đại thiên Kiếp, uy lực đều sẽ tăng lên tới cấp độ Hợp Thể kỳ.
Khi đó, sẽ không dễ dàng vượt qua như vậy.
Thiên Kiếp là vấn đề tu sĩ không thể nào tránh, nắm giữ thiên Kiếp là điều không thực tế, nhưng ít nhất Vương Hạo có thể làm được đó là thấu hiểu nó.
Vậy thì trực tiếp dùng nhục thân cảm nhận chính là biện pháp tốt nhất!
Ầm ầm, kiếp lôi như mưa rơi, dày đặc đánh lên người Vương Hạo.
Lập tức, một cảm giác nhói nhói ngắn ngủi rồi một cơn tê dại quét sạch toàn thân, trên da Vương Hạo xuất hiện nhiều chỗ đen cháy, bất quá chỉ cần hắn hơi vận công, chỗ đen cháy sẽ lập tức rút đi, mọc ra làn da mềm dai mạnh mẽ hơn.
Đây là phát hiện mới mà Vương Hạo có được trong điển tịch của Phi Linh Tộc, Độ Kiếp của Phi Linh Tộc không giống Nhân Tộc, bọn họ dựa nhiều hơn vào nhục thân, làm như vậy dù nguy hiểm nhưng có thể giúp nhục thân tăng lên một bước.
Đây cũng là một loại quy tắc của thiên Đạo, sức mạnh chí thuần để tôi thể, chỉ cần vượt qua thì sao không tăng lên được chứ? Nhưng hiển nhiên cũng không đơn giản như vậy, bên trong vẫn tồn tại một đạo lý mà Vương Hạo chưa biết.
“Dùng nhục thân cứng đối cứng? Tiểu tử này cũng có chút gan dạ,” Khương Sâm ở xa xa, ánh mắt âm trầm, nhíu mày nói nhỏ, nếu Vương Hạo độ kiếp bị thương nặng, hắn chắc chắn sẽ ra tay với Vương Hạo, khiến hắn nghe lời hơn.
Nhưng Vương Hạo tự tin như vậy, khiến hắn cảm thấy sự việc e rằng không dễ dàng như thế.
Trong khi suy nghĩ, Khương Sâm bỗng cảm thấy một luồng khí tức nguy hiểm, không chút nghĩ ngợi đưa tay tế ra một tấm vũ thuẫn, ngăn ở trước người.
Sau một khắc, một đạo lông vũ màu vàng phá không mà đến, đánh vào vũ thuẫn, phát ra một tiếng vang trầm.
Chỉ ngăn được trong chớp mắt, vũ thuẫn trong tay hắn liền không thể chống đỡ, linh quang tiêu tán, đầy trời lông vũ bay múa.
Lông vũ màu vàng lướt qua cổ của Khương Sâm, đánh tan thân hình Khương Sâm.
Thì ra, trước khi phát hiện nguy hiểm, Khương Sâm đã chui đến nơi ngàn trượng bên ngoài, cái còn giữ lại tại chỗ chẳng qua chỉ là một ảo ảnh.
“Đại trưởng lão, lại là ngươi sao? Vì sao muốn động thủ với Khương mỗ?” Khương Sâm lạnh giọng chất vấn, lông vũ màu vàng kia hắn rất quen thuộc, hơn nữa khí tức cũng không sai lệch được.
Kim Diệu cũng không hề giấu giếm, sau khi một kích không trúng, rất nhanh từ trong tầng mây hiện thân.
Bất quá nàng cũng không cùng Khương Sâm nói nhảm, thu hồi lông vũ rồi lập tức tung ra nhiều đạo pháp quyết, bắt đầu một vòng tấn công mới.
Cùng lúc đó, bốn phía mặt biển bỗng truyền đến một trận chấn động, từng cột nước dâng lên, nhanh chóng dệt thành một màn chắn màu xanh lam.
Thấy tình cảnh này, Khương Sâm sao có thể không biết là Vương Hạo đã tính kế hắn?
Kim Diệu cho dù mạnh, cũng không thể dưới mắt hắn mà ngầm bố trí trận pháp, đại trận này khẳng định là bố trí trước khi hắn tới, nếu không phải Vương Hạo thì còn có thể là ai?
“Khó trách lại đáp ứng dễ dàng như vậy, thì ra đây là một cái bẫy,” Khương Sâm lộ hung quang, quay đầu nhìn Vương Hạo đang Độ Kiếp!
Chửi thầm một tiếng xong, Khương Sâm không khỏi phải suy tính tình cảnh của bản thân, đối mặt với Kim Diệu đã thành danh nhiều năm, thêm cả sự phối hợp của Trận pháp, hắn chắc chắn không phải là đối thủ.
Thế là vừa chạy vừa nói với Kim Diệu: “Đại trưởng lão, có phải tiểu tử kia đã nói gì với ngươi không? Khương mỗ dám cam đoan, sự trợ giúp của Khương mỗ tuyệt đối còn nhiều hơn so với tiểu tử Nhân tộc kia!” Nghe xong lời này, Kim Diệu thoáng sững sờ, buồn cười hỏi: “Ngươi một kẻ phản bội tộc mình, ngay cả nơi hạch tâm của Hỏa Phượng Tộc còn không vào được, thì có thể giúp gì được cho bản tọa?” Vương Hạo nếu chỉ là Thánh tử, nàng có thể vẫn còn do dự, nhưng Vương Hạo sắp trở thành Thánh Chủ, nắm giữ quyền phát ngôn cực cao, thậm chí có thể ảnh hưởng đến quyết sách của Hỏa Phượng Tộc, chọn lựa như thế nào còn cần do dự sao?
Nàng đưa tay lên, sau lưng một bóng dáng chim bằng màu vàng lóe lên, ánh vàng vạn trượng quét ra, sức mạnh lớn khiến thiên địa đổi màu, ngay cả so sánh với thiên Kiếp ở xa xa cũng không kém bao nhiêu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận