Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 71: Tuyển tộc trưởng

Chương 71: Tuyển tộc trưởng
Vừa vào đến đỉnh núi, ngay trước mặt Vương Diên Chiêu bày ra ba kiện Linh khí, bảy kiện Pháp Khí nhất giai lập tức khiến hắn kinh ngạc một phen, nhưng rất nhanh lại nhíu mày: “Những thứ này phẩm chất cũng không tệ, e là có giá trị không nhỏ a!”
“Cũng chỉ không đến ba ngàn Linh Thạch, ta theo bên trong Thanh Nguyên Môn trực tiếp cùng Luyện Khí sư giao dịch, giá cả so trên thị trường thấp hai thành!” Vương Hạo giải thích: “Đây cũng không phải là tiêu tiền bừa bãi, bỏ lỡ cơ hội này sao có thể mua được Pháp Khí dễ dàng như vậy? Người ta còn cho mấy món Pháp Khí nhất giai Trung Phẩm.”
Vương Diên Chiêu cũng đồng ý, hài lòng sờ lấy thanh hồn giáp Linh khí trung phẩm, nói đến hắn đường đường một cái Luyện Đan Sư, theo đạo lý so với những người Trúc Cơ khác phải có của ăn của để nhiều hơn, ai có thể nghĩ tới đến bây giờ ngay cả một cái Linh khí trung phẩm đều không có? Đàn ông nuôi gia đình, khó khăn a!
“Ngươi về tới thật đúng lúc, Bát thúc của ngươi trong khoảng thời gian này tu vi cũng củng cố gần xong, chúng ta cùng nhau về một chuyến Vương Gia Lĩnh, Gia Tộc thêm hai người Trúc Cơ, cũng nên để Lão Tổ cao hứng một chút!” Để Lão Tổ cao hứng là giả, thương nghị đối sách mới là thật, Vương Gia bỗng nhiên tăng thêm hai người Trúc Cơ, quá chói mắt, còn tốt Vương Diên Phong không gây ra động tĩnh lớn, hiện tại tộc nhân còn chưa biết hắn Trúc Cơ, nhưng thời gian lâu dài, sẽ không giấu được, cần sớm làm tốt ứng phó.
Vương Hạo đi theo Vương Diên Chiêu, Vương Diên Phong hai người vừa về tới Vương Gia Lĩnh, tộc trưởng Vương Quang An liền đem tất cả các Trưởng Lão ở lại Vương Gia Lĩnh, toàn bộ triệu tập đến Nghị Sự Điện.
Vương Quang An thấy mọi người đến đông đủ liền nói: “Người đều đến rồi, vậy thì bắt đầu nghị sự thôi, lần này liên quan đến bước đi tiếp theo của Vương Gia, hưng suy, còn có sắp xếp ứng phó thú triều, nhất định phải cẩn trọng, hơn nữa, lần này cũng là ta lấy thân phận tộc trưởng triệu tập các vị nghị sự!”
Mọi người lo lắng, tộc trưởng bị thương bọn họ đều biết, nhưng không phải đã khỏi rồi sao? Lần trước ở Nhược Quân sơn cũng đâu có thấy bị thương, chuyện này là sao? Nhao nhao lên tiếng khuyên can,
Vương Quang An giải thích: “Các ngươi không cần phải lo lắng, vết thương của ta trước kia đã lành, nhưng dù sao cũng đã hai trăm mười tuổi rồi, không còn nhiều năm để sống, bây giờ lớp trẻ trong Gia Tộc đều đã trưởng thành, cũng đến lúc nên thoái vị rồi.”
Nói xong nhìn về phía Vương Hạo bọn người, cười nói: “Ta nhường chức tộc trưởng, cũng không phải chuyện gì xấu, lão phu mặc dù trước kia bị thương nặng, tu vi đình trệ gần trăm năm, nhưng vẫn còn một quả đạo tâm hướng về phía trước, dự định tiếp theo lấy tu luyện làm chủ, tranh thủ lúc còn sống xung kích một chút Kim Đan!”
Kim Đan không phải dễ dàng kết như vậy, nhưng Vương Quang An kỳ tài ngút trời, thật đúng là không nhất định, Vương Hạo cũng chỉ có thể chúc phúc hắn, thành thì đương nhiên tốt, không thành thì với tuổi của ông ấy, cũng không bảo hộ được Vương Gia mấy năm!
Mọi người nghe hắn nói như vậy, mới yên tâm, an tĩnh lại, kỳ thật những năm này người quản lý mọi việc vẫn luôn là Vương Long Hữu, tộc trưởng phần lớn cũng là do hắn tiếp nhận.
Vương Quang An tiếp tục nói: “Đã nói đến tộc trưởng, chúng ta trước hết tuyển tộc trưởng, sau đó để tộc trưởng mới sắp xếp những chuyện tiếp theo!”
“Thích hợp làm tộc trưởng hết thảy có ba vị, Vương Long Hữu, Vương Diên Chiêu, Vương Văn Hạo!”
“Long Hữu trong lúc ta bị thương, lo liệu việc nhà mấy trăm năm, năng lực các ngươi đều hiểu.”
“Diên Chiêu cũng là một bước một dấu chân đi đến hôm nay, thiên phú tu luyện rất tốt, trước kia ở phường thị lịch luyện, bây giờ lại trấn thủ Nhược Quân sơn, mọi việc đều quản lý đâu ra đấy!”
“Văn Hạo các ngươi có lẽ không hiểu rõ lắm, nhưng bất luận tính cách, năng lực và tu vi đều không kém, hắn một mình ở bên ngoài hơn ba mươi năm, lại có thể tự mình Trúc Cơ, còn là Luyện Đan Sư nhị giai Hạ Phẩm, thuộc về người đứng đầu Vương Gia gần trăm năm nay!”
“Phương diện cống hiến cũng không kém, lợi ích Thanh Ngưu phường thị, dưới sự lãnh đạo của hắn tăng lên trọn vẹn gấp mười lần, bây giờ Vương Gia đã là cửa hàng kiếm lợi nhiều nhất ngoại trừ Thanh Nguyên Các và Tứ Hải Thương Minh! Cửa hàng ở Thanh Nguyên phường thị cũng vì hắn thành công mà dần dần có lãi, không những không cần Gia Tộc phụ dưỡng, hai năm này còn nộp cho Gia Tộc mấy ngàn Linh Thạch lợi nhuận. Trong tộc có công pháp là do hắn cống hiến, Linh Thú Băng Tình Bạch Hổ của Gia Tộc cũng do hắn bắt được! Lúc khai thác Nhược Quân sơn cũng là hắn cứu viện chư vị tộc lão, đánh trọng thương Trường Tí Hầu nhị giai, đặt vững thắng lợi!”
“Những cống hiến khác trước mắt cần giữ bí mật, chỉ có mấy vị Trúc Cơ biết, nhưng ta nói thật là, những vị đang ngồi, cộng lại cũng không bằng cống hiến của hắn! Chính là vết thương của ta, cũng nhờ có Văn Hạo mới có thể chuyển biến tốt đẹp!”
Không đến mức như thế, tâng bốc thái quá, Vương Hạo đang ngồi ở dưới nghe như vậy có chút mộng mị, Vương Quang An muốn làm gì? Những năm này hắn ở Vương Gia Lĩnh mới về có hai lần, sao lại thành ra tranh cử tộc trưởng? Hắn thật không muốn làm tộc trưởng mà!
Vương Quang An lại vẫn dùng đủ loại lời ca tụng khen ngợi hắn: “Có thể nói sự giúp đỡ mà Gia Tộc dành cho hắn còn kém xa những cống hiến mà hắn đã cho Gia Tộc, nếu hắn dùng điểm cống hiến đổi tài nguyên, có thể chuyển trống hơn một nửa kho của tộc!”
“Ta nói những lời này, là hy vọng mọi người đừng vì hắn tuổi trẻ và lâu không ở Vương Gia Lĩnh mà bất công! Tốt, lời ta đã nói xong, mọi người có ý kiến gì, cũng có thể nói ra!”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, bọn họ thật sự không biết Vương Hạo lợi hại đến như vậy, nhưng cẩn thận hồi tưởng lại lời tộc trưởng nói, những chuyện này thật đúng là do Vương Hạo làm!
Bây giờ mọi người có thể giàu có như vậy, tiền lương không bị nợ, hằng năm còn tăng thêm mấy viên linh đan ban thưởng, đều là nhờ công lao của người ta Vương Hạo!
Như vậy thì còn có ý kiến gì được nữa? Cho dù có ý kiến, thì người ta hiện giờ đã là tu sĩ Trúc Cơ, còn có lão tử Trúc Cơ, có thể nói ngay cả không đủ tư cách làm tộc trưởng thì quyền lên tiếng cũng không thấp, lúc này bọn họ nói xấu chẳng khác nào đốt đèn lồng trong nhà xí, muốn chết à!
Vương Hạo thấy tình hình không ổn, cứ tiếp tục thế này thì chức tộc trưởng thật có khả năng đổ lên đầu mình, hắn không muốn bị chuyện thế tục quấn thân, làm ảnh hưởng đến tu vi.
Vội vàng nói: “Tộc trưởng, các vị Trưởng Lão, chức tộc trưởng này ta có lẽ không thích hợp, ta thấy vẫn nên để Lục thúc tổ thì tốt hơn! Ta dù có chút khôn vặt, về phương diện buôn bán thì còn có thể chỉ điểm một chút, nhưng lãnh đạo một cái Gia Tộc, năng lực còn thiếu nhiều, ngay như chư vị ở đây, rất nhiều ta còn chưa biết tên, không hiểu rõ, làm sao có thể trọng dụng nhân tài được? Nếu như đưa ra quyết định sai lầm thì cả Gia Tộc sẽ gặp xui xẻo!”
Mọi người thấy Vương Hạo từ chối, có mấy người không khỏi cười thầm, một tên tiểu bối làm tộc trưởng, bọn họ thật sự không tình nguyện lắm, nhưng lại không dám nói, bây giờ chính hắn không muốn làm, tự nhiên tất cả đều vui vẻ!
“Ngũ ca, lời này của huynh nói sai rồi, ban đầu ở Diệu Đan các, huynh cùng bọn ta cũng có quen biết ai đâu, chẳng phải cũng giúp Diệu Đan các đi vào nề nếp đó sao? Biết có vài người thôi, chẳng lẽ lại làm khó được Ngũ ca sao? Đã nói người tài thì nên dùng hết, ta nghĩ ta có quyền được lên tiếng nhất, người được Diệu Đan Các phái đi lúc trước đều là những con em trong tộc không có tư chất tốt lắm, mọi người cứ xem, có ai không có một vị trí phù hợp không? Họ cống hiến cho gia tộc còn hơn mấy tộc nhân ngồi không ở Vương Gia Lĩnh đấy thôi?” Vương Văn Mai ngồi ở hàng sau bỗng nhiên lên tiếng, mấy năm nay nàng theo Vương Hạo, chỉ riêng phần trăm đã được hơn ngàn Linh Thạch, cộng thêm do biết nịnh hót nên thỉnh thoảng Vương Hạo cho nàng mấy viên Hoàng Long Đan, tu vi đột nhiên tăng mạnh, bây giờ đã là trưởng lão Luyện Khí tầng chín trong gia tộc! Vương Hạo làm tộc trưởng, nàng ủng hộ hai tay hai chân luôn!
“Ấy, cô nương nhỏ này, lúc này con tiếp lời làm gì?” Trong lòng Vương Hạo cười khổ, vội vàng từ chối: “Tộc trưởng ta thật sự không thích hợp làm, mọi người cũng biết ta là Ngũ Linh Căn, có thể Trúc Cơ hoàn toàn nhờ chăm chỉ khổ luyện, ngay cả lúc ở Diệu Đan các, mọi việc cũng là do Văn Mai, Văn Yến bọn họ quản lý, mình thì trốn trong Động Phủ tu luyện, mọi người có thể chấp nhận một tộc trưởng không lo quản việc được sao?”
“Huống hồ, lúc trước ta có đề nghị với Gia Tộc là muốn phân ra một bộ phận tộc nhân ra ngoài phát triển, đợi thú triều qua đi, ta định tự mình dẫn đội đi ra ngoài, làm sao mà làm tộc trưởng được?” Vương Hạo cũng không quan tâm nơi đây có thể bí mật sẽ khó giữ nếu như nhiều người biết, ngoài năm người Trúc Cơ thì cũng chỉ có bảy tám trưởng lão, đều là người của Gia Tộc, bán đứng Gia Tộc là không có khả năng, trực tiếp lấy ra Phi Vân Chu: “Mọi người xem, ta đến cả phi thuyền cũng chuẩn bị xong rồi đây này!”
Vương Quang An suy tư thật lâu, nói: “Ta vốn tưởng rằng, con có thể dẫn dắt Gia Tộc đi đến phồn vinh, nhưng xem ra chí hướng của con không ở chỗ này, cái Thanh Ngưu phường tiểu thiên địa này cuối cùng không thể trói chân được con. Thôi bỏ đi.
Như vậy, dựa theo tộc quy, Gia Tộc không thể lấy không công sức của con được, sau này kho của Gia Tộc mở ra cho con toàn bộ, con muốn lấy cái gì thì lấy, không cần bất kỳ ai đồng ý!” Nói xong nhìn về phía Vương Long Hữu bọn người: “Các người không có ý kiến gì chứ?”
Chỉ riêng cây Ngưng Nguyên quả thụ thôi cũng có thể chống đỡ cả cái kho, bọn họ có ý kiến gì được chứ. Hơn nữa Vương Hạo nhiều năm như vậy có giống người nhúng tay vào kho của tộc đâu, sau này cũng có khi nào vét sạch tộc khố? Kho trong tộc thật sự không có mấy thứ mà người Trúc Cơ kỳ dùng được, nhao nhao lắc đầu.
Vương Quang An hài lòng gật đầu, nói: “Vậy thì cứ trong Vương Long Hữu và Vương Diên Chiêu chọn ra một người làm tộc trưởng nhé!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận