Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2653: Thẩm Lập

Chương 2653: Thẩm Lập
"Chủ nhân, những người này không giết sao?" Lôi Thú trên mặt vẻ nghi hoặc, hắn còn chưa giết đã gì đâu!
Nhìn thấy thực lực mạnh mẽ như thế của Lôi Thú, nội tâm Thạch Bình rung động càng thêm sâu sắc, Vương Hạo chỉ có tu vi Hợp Thể kỳ, lại có một đầu Linh Thú Hợp Thể đỉnh phong, bối cảnh tất nhiên không hề đơn giản.
"Trước cứ giữ lại cho bọn chúng một mạng, diệu thạch tinh vốn dĩ hoang vắng, dù sao vẫn cần chút người giúp thu thập tài nguyên!" Vương Hạo giải thích một câu.
Đại lượng tu sĩ Thạch Tộc bị tập trung lại, không ít người đều dùng ánh mắt thù hận nhìn Vương Hạo.
Thạch Bình lớn tiếng quát lớn: "Mọi người đang làm gì đấy, vị này là đạo hữu Nhân Tộc, sau này là đồng bạn hợp tác của chúng ta, các ngươi không được càn rỡ, đều riêng ai về chỗ nấy đi, không nên quấy rầy chúng ta!"
Âm thanh của Thạch Bình không lớn, nhưng lại truyền khắp toàn bộ địa quật!
Các tu sĩ hai mặt nhìn nhau, giết bọn họ nhiều người như vậy, ngược lại thành đồng bạn hợp tác?
Một gã tu sĩ Thạch Tộc Luyện Hư kỳ có chút bất mãn, còn chưa mở miệng, liền bị Thạch Bình một chưởng đánh bay, "thế nào, lời ta nói bây giờ không có tác dụng à?"
Các tu sĩ trợn mắt há hốc mồm, không còn dám nhiều lời, nhao nhao lui xuống, chỉ để lại hai vị tu sĩ Hợp Thể kỳ cùng một ít cao tầng Thạch Tộc.
Đối với những người phía dưới, không cần thiết giải thích quá nhiều, nhưng đối với cao tầng Thạch Tộc mà nói, địa vị của Vương Hạo nhất định phải rõ ràng, những kẻ có ý đồ khác muốn nhanh chóng loại bỏ!
Một gã tu sĩ trung niên quần áo hoa lệ nheo mắt nhìn về phía Vương Hạo, nhíu mày lại.
Đơn thương độc mã xâm nhập hang ổ Thạch Tộc, giết nhiều người như vậy, còn bức Thạch Bình khuất phục, kiểu gì cũng có chút không hợp lý.
Ánh mắt Vương Hạo đảo qua, trầm giọng hỏi: "Thạch Bình, người này là ai?"
Hắn tự nhiên nhìn ra được, tu sĩ trung niên kia không phải là người Thạch Tộc.
"Thẩm Lập, đến từ Thủy Nguyệt Tộc," Thạch Bình giải thích, Thủy Nguyệt Tộc so với Thạch Tộc thì mạnh hơn, bọn hắn không thể không cùng Thủy Nguyệt Tộc làm ăn, bị ép đưa ra không ít đồ tốt giao dịch, bây giờ Vương Hạo tới, phiền toái của Thủy Nguyệt Tộc tự nhiên do Vương Hạo ứng đối, hắn ngược lại muốn xem thử xem, Vương Hạo có dám động thủ với Thủy Nguyệt Tộc không!
Thẩm Lập mặc dù cũng chỉ có tu vi Hợp Thể trung kỳ, nhưng so với hắn thì mạnh hơn rất nhiều, hai người trước đó thật sự đã "luận bàn" qua, ngay cả Thạch Kỳ cũng chưa chắc đã là đối thủ của Thẩm Lập!
"Hóa ra là Thẩm đạo hữu, tại hạ nghe nói tu sĩ Thủy Nguyệt Tộc thần thông quảng đại, đạo hữu có thể chỉ giáo cho ta một phen chứ?"
Vương Hạo như cười như không nói.
Trong mắt Thẩm Lập thoáng hiện vẻ tàn khốc, hơi kinh ngạc, biết lai lịch của hắn mà còn dám khiêu khích như vậy, chẳng lẽ đối phương có chỗ nào để dựa vào?
Nhưng hắn cũng không muốn mất mặt, gật đầu nói: "Tốt thôi, Thẩm mỗ cũng muốn lãnh giáo Thần Thông của đạo hữu một chút!"
Thân thể hắn bừng sáng một hồi ô quang, song quyền khẽ động, đánh tới hướng Vương Hạo, những nơi quyền ảnh đi qua, hư không vặn vẹo một hồi, phát ra tiếng xé gió chói tai.
Sắc mặt Vương Hạo không đổi, cũng tung ra một quyền, nghênh đón tiếp lấy!
"Bành" một tiếng, hai quyền chạm nhau, Thẩm Lập kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể giống như diều bị đứt dây, bay ngược ra ngoài, cuồng phun ra một ngụm máu tươi!
Thấy cảnh này, tu sĩ Thạch Tộc ở đây trợn mắt há hốc mồm, kinh ngạc đến mức tròng mắt như muốn rớt ra, Thạch Bình cũng không ngoại lệ.
"Thạch đạo hữu, bảo người ta tản ra đi, bản tọa có vài lời muốn hỏi Thẩm đạo hữu!"
Vương Hạo điểm ngón tay một cái, cầm cố lại pháp lực của Thẩm Lập.
Trong lòng Thạch Bình nhấc lên kinh đào hải lãng, Vương Hạo muốn làm cái gì, bắt giữ Thạch Tộc bọn họ còn chưa đủ, còn muốn động thủ với Thủy Nguyệt Tộc sao?
Nhưng hắn cũng chỉ có thể đồng ý, lúc này dặn dò: "Tất cả các ngươi lui ra đi, về sau lời của Vương đạo hữu cũng như lời ta, các ngươi không được làm trái!"
Đám người vừa đi, Vương Hạo lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Lập, hỏi: "Nói đi, vì sao lại muốn thu mua tu sĩ Nhân Tộc, các ngươi định làm gì?"
Thẩm Lập trợn mắt nhìn, ngậm miệng không nói.
"Miệng vẫn còn cứng rắn đấy nhỉ," Vương Hạo cười lạnh, nhìn về phía Thạch Bình, "còn có tu sĩ Thủy Nguyệt Tộc nào khác không?"
Thạch Bình vội vàng nói: "Cứ qua một thời gian, Thủy Nguyệt Tộc sẽ vận chuyển một ít vật tư tới bán, đồng thời chở đi một ít tu sĩ Nhân Tộc, mỗi lần trên phi thuyền Tinh Vực có ít nhất năm vị tu sĩ Hợp Thể tọa trấn, thực lực rất mạnh, ta có thể phối hợp với công tử, cướp lấy phi thuyền Tinh Vực của bọn hắn!"
Danh phận chủ tớ đã định, chần chờ cũng không có kết quả tốt, ngay khi Vương Hạo bắt giữ Thẩm Lập, Thạch Bình một chút tâm lý may mắn cuối cùng cũng đã hết.
Dù sao với thực lực của Vương Hạo, muốn tiêu diệt Thạch Tộc của bọn hắn, cũng không phải là chuyện khó!
"Thạch đạo hữu, ta khuyên ngươi vẫn nên thận trọng quyết định, ta thất bại, nhưng Thủy Nguyệt Tộc chúng ta có hai mươi bảy vị tu sĩ Hợp Thể, ngươi chịu nổi cơn thịnh nộ của chúng ta sao?" Thẩm Lập nghiến răng nói.
Thạch Bình lạnh lùng hừ một tiếng, "ngươi đến giờ phút này còn mạnh miệng, Thủy Nguyệt Tộc của các ngươi cũng không phải hoàn toàn không có nguy cơ, những tu sĩ Yêu Tộc kia chịu thần phục các ngươi, chẳng phải là vì thực lực của các ngươi mạnh sao? Nhưng nếu chết đến vài vị tu sĩ Hợp Thể, thực lực đại tổn, ngươi cảm thấy bọn chúng có tiếp tục giúp các ngươi nữa không? Tu sĩ Hợp Thể không phải chỉ nhìn vào số lượng, trong Thủy Nguyệt Tộc của các ngươi, so với ngươi còn mạnh hơn, có thể có mấy người? Có thể là đối thủ của công tử sao?"
Thạch Bình cười lạnh, "ta khuyên ngươi vẫn nên sớm bàn giao, nếu không bị rút hồn luyện phách thì cũng coi như nhẹ!"
Thẩm Lập trầm mặc một lát, nói: "Hừ, ta chủ động bàn giao, các ngươi cũng chưa chắc đã bỏ qua cho ta, ta cũng không phải đứa trẻ ba tuổi!"
"Ngươi còn có lựa chọn nào khác sao? Hoặc là thành thật khai báo, thần phục công tử, hoặc là chỉ có con đường chết," Thạch Bình lạnh lùng nói, trong mắt tràn đầy sát khí.
Vương Hạo ở một bên nhìn, cũng không can thiệp, Thạch Bình dù gì cũng là tộc trưởng, làm việc vẫn rất có quy củ, người như vậy làm thuộc hạ thì thật khiến cho người ta bớt lo.
Thẩm Lập lộ vẻ do dự, một mặt, hắn có thể cảm nhận được thực lực cường đại của Vương Hạo, nếu cứng đối cứng kết quả cũng sẽ không tốt, mặt khác, hắn cũng không dám phản bội chủng tộc của mình!
"Thẩm đạo hữu, có một câu nói rất hay, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, ngươi vừa rồi cũng đã kiến thức được Thần Thông của công tử, ta khuyên ngươi vẫn nên trung thực phối hợp, nếu không bị cưỡng ép sưu hồn thì chúng ta cũng vẫn có thể thu được chút tin tức, mà kết quả của ngươi thì sẽ không tốt đẹp đâu!" Thạch Bình nói một cách đầy ẩn ý.
Sưu hồn đối với tu sĩ cao giai luôn tồn tại khó khăn nhất định, rất khó có được toàn bộ ký ức, nhưng thu được một bộ phận thì vẫn không có vấn đề!
Thẩm Lập càng thêm do dự, nhìn về phía Vương Hạo, mở miệng nói: "Ngươi nếu thả cấm chế ra, để cho ta chuẩn bị đầy đủ rồi đánh một trận, ngươi nếu có thể một lần nữa nhẹ nhàng đánh bại ta, ta có thể nói cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn biết!"
"Ha ha, đã ngươi muốn đến lượt nữa, Vương mỗ sẽ chiều ngươi, bất quá lần này Vương mỗ sẽ không nương tay đâu!"
Vương Hạo khẽ gật đầu, bản lĩnh của đối phương hắn vừa rồi đã thử qua rồi, đánh thêm trận nữa thì kết quả cũng sẽ không khác, lúc này hắn điểm ra một đạo linh quang vào trong cơ thể Thẩm Lập, Thẩm Lập lập tức khôi phục tự do!
Thẩm Lập nổi giận gầm lên một tiếng, trên người hắn toát ra linh quang màu đen, một bóng đen kinh khủng xuất hiện sau lưng, tản ra một cỗ uy áp kinh khủng!
Trên đỉnh đầu bóng đen mọc ra hai chiếc sừng trâu, tản ra ma khí Sâm Sâm!
"Công pháp ma tộc? Ngưu Ma Pháp Tướng, ngươi có quan hệ với ma tộc sao?" Vương Hạo lộ vẻ kinh ngạc!
"Hừ, đánh bại ta, mới có thể biết tất cả," Thẩm Lập hừ lạnh nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận