Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 265: Kim Hà Đảo Liêu Dã Thiên

Chương 265: Kim Hà đảo Liêu Dã Thiên.
Vương Hạo vẻ mặt lập tức trở nên ngưng trọng, sao đến gần cửa nhà rồi mà còn có thể gặp nguy hiểm. Nếu xung quanh Cự Ngao đảo có Yêu Thú cấp ba tồn tại, Vương Gia sau này phải hết sức lo lắng đề phòng!
Một lát sau, ba đạo độn quang từ đằng xa xuất hiện, hai đạo độn quang màu vàng đuổi theo một đạo độn quang màu lam.
Vương Hạo thầm kêu hỏng bét, có tu sĩ Kim Đan, lại còn có hai con Yêu Thú cấp ba.
Trận pháp trên thuyền biển đã mở, tất cả mọi người cầm pháp khí toàn lực phòng bị, nhưng nếu thật sự gặp công kích, trận pháp trên thuyền biển nhiều nhất chỉ ngăn được một lúc, Vương Quang An - một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ cũng rất khó ngăn cản đối phương!
Nhưng đúng lúc này, vị tu sĩ Kim Đan kia bỗng nhiên hô lớn: “Đạo hữu phía trước, tại hạ là Liêu Dã Thiên của Kim Hà đảo, mời trợ giúp ngăn lại hai nghiệt súc này, tại hạ nhất định có hậu tạ!”
Vương Hạo và Vương Quang An trước khi đến đã tìm hiểu về thế lực ở Hồng Hồ Hải Vực, tổng cộng có bốn thế lực Kim Đan, hai gia tộc, hai tông môn, sau khi Vương Gia đến thì trở thành năm thế lực Kim Đan.
Liêu gia này chính là một trong số đó, ở gần Cự Ngao đảo, coi như là hàng xóm.
Vương Quang An nhìn Vương Hạo một cái, quyết định ra tay tương trợ, bọn họ mới đến, vẫn là nên giao hảo với hàng xóm.
Tuy rằng cùng thuộc thế lực phụ thuộc của Diệp Gia, nhưng Diệp Gia chỉ quản chuyện Yêu Thú tập kích, bình thường sẽ không can thiệp vào tranh đấu giữa những gia tộc cấp thấp, thậm chí bị diệt tộc cũng không phải chuyện hiếm thấy.
“Lão phu đi ra xem tình hình thế nào, ngươi lo điều khiển thuyền rời khỏi đây!” Vương Quang An dặn dò.
“Vâng!” Với thực lực hiện tại của Vương Hạo, xen vào đánh nhau giữa các tu sĩ Kim Đan còn quá sớm, bọn họ đi xa, ngược lại có thể khiến Vương Quang An bớt đi chút gánh nặng.
Vương Quang An bay ra khỏi thuyền, lơ lửng trên không, hô: “Liêu đạo hữu, tại hạ là Vương Quang An, là khách trọ mới đến Cự Ngao đảo!”
“A, hóa ra là hàng xóm mới tới, Vương đạo hữu, xin hãy ra tay tương trợ, hai nghiệt súc này g·i·ết t·ử đệ của Liêu gia ta, còn gây sóng gió ở Hồng Hồ Hải Vực, nhất định phải diệt trừ chúng!”
“Dễ nói, lão phu cũng không muốn xung quanh gia tộc lại có hai con Yêu Thú cấp ba tồn tại!”
Hai con Yêu Thú cấp ba kia chính là một đôi chim ưng biển mỏ to màu vàng, chỉ có thực lực cấp thấp của tam giai, hơn nữa trên thân còn mang thương tích, nếu không như vậy, Vương Quang An cũng sẽ không dễ dàng đồng ý!
Vương Quang An triệu hồi ra thước chặn giấy, bấm pháp quyết, thước chặn giấy đón gió phình lớn, tay trái vung mạnh, thước chặn giấy mang theo lưu quang đánh về phía chim ưng biển.
Liêu Dã Thiên cũng xuất ra một thanh trường kiếm màu đỏ, vung mạnh một nhát về phía chim ưng biển, mấy chục đạo kiếm ảnh bắn ra.

Trên thuyền biển, mọi người Vương Gia đều khẩn trương nhìn về phía trận chiến xa xa.
“Ca ca, thuyền biển không phải có thể phát ra công kích sao, chúng ta có nên giúp Lão Tổ một tay không?” Mặt Vương Văn Duyệt đầy lo lắng.
“Thuyền biển đối phó Yêu Thú cấp hai thì còn được, đối phó Yêu Thú cấp ba thì không ăn thua gì, việc chúng ta bây giờ có thể làm là rời khỏi nơi này, như thế dù cho Lão Tổ không thể giành thắng lợi, cũng có thể yên tâm chạy trốn!”
Nhìn tình hình, Vương Hạo cảm thấy Vương Quang An cùng Liêu Dã Thiên bắt được hai con Yêu Thú cấp ba này không có vấn đề gì, Liêu Dã Thiên dù sao cũng là tu sĩ Kim Đan, trước đó chắc chắn đã bố trí mai phục làm bị thương hai con Yêu Thú cấp ba này, rồi một đường đuổi tới đây, đã hắn dám một mình truy đuổi hai con Yêu Thú cấp ba, chắc chắn phải có át chủ bài tất thắng, như vậy Vương Quang An cũng không cần tốn nhiều sức.
Mọi chuyện cũng đúng như Vương Hạo suy đoán, sau khi Vương Quang An ra tay làm giảm tốc độ bỏ chạy của chim ưng biển, chỉ mới vài hiệp, một con chim ưng biển đã bị Liêu Dã Thiên đánh rơi xuống mặt biển, con chim ưng biển kia còn chưa kịp giãy giụa đứng lên thì trong nước biển bỗng xuất hiện hai xúc tu bạch tuộc khổng lồ, trực tiếp kéo nó xuống biển!
Năng lượng linh lực phát ra từ xúc tu bạch tuộc đó, mạnh mẽ đạt đến tam giai!
“Linh Thú cấp ba!” Vương Hạo mắt nheo lại, gia tộc Kim Đan quả nhiên là có chút nội tình.
Vương Hạo trước đây cũng đã tìm cho gia tộc một con Băng Tình Bạch Hổ làm linh thú trấn sơn, đáng tiếc mấy chục năm trôi qua, Băng Tình Bạch Hổ kia vẫn chưa trưởng thành tới nhị giai, so với Tiểu Bạch trong tay Vương Hạo thì chênh lệch quá lớn.
Vương Gia cũng không đối xử tệ bạc với nó, chỉ là không có nhiều Linh Quả linh đan cho nó ăn như Vương Hạo mà thôi.
Thực tế, tốc độ phát triển của Linh Thú thường chậm như vậy, để bồi dưỡng một Linh Thú cấp ba, thì phải mất bốn, năm trăm năm, thậm chí hơn ngàn năm cũng là chuyện thường.
Chỉ còn lại một con Yêu Thú cấp ba, lại càng không phải là đối thủ của Vương Quang An và Liêu Dã Thiên, lúc này có tộc nhân khuyên Vương Hạo dừng thuyền, nhưng Vương Hạo không nghe, ai biết thái độ của Liêu Dã Thiên như thế nào, với tốc độ bay của Vương Quang An, đuổi kịp bọn họ dễ như trở bàn tay, căn bản không cần thiết phải đợi.
Theo khoảng cách kéo dài ra, tầm nhìn mơ hồ dần, Vương Hạo dựa vào thần thức mạnh mẽ mới lờ mờ nhìn thấy một đạo kiếm ảnh khổng lồ chém lên người chim ưng biển, trực tiếp chém bị thương một bên cánh của nó.
Bị thương ở cánh, đã mất đi thăng bằng, Vương Quang An thừa cơ vung mạnh thước chặn giấy vào ngực nó.
Chim ưng biển như diều đứt dây bay ra ngoài, nó còn chưa rơi xuống mặt biển thì từng xúc tu lớn đã vung tới chỗ nó!
Chim ưng biển còn muốn giãy giụa, phun ra từng đạo thủy kiếm chém đứt mấy xúc tu bạch tuộc, xiêu xiêu vẹo vẹo vỗ cánh bay về phía xa, có điều nó vừa bay không xa, linh kiếm của Liêu Dã Thiên lại lần nữa g·i·ế·t đến, hơn mười đạo kiếm ảnh xuyên thủng thân thể nó, hiển nhiên con chim ưng biển kia không thể sống nổi!
Thấy vậy, Vương Hạo lại không lo lắng nữa, khống chế thuyền chạy tốc độ cao nhất về phía Cự Ngao đảo.
Trên mặt biển, Vương Quang An lơ lửng giữa không trung.
Đối diện Liêu Dã Thiên chắp tay nói: “Hôm nay đa tạ Vương đạo hữu, vừa hay nơi đây có hai cái xác Yêu Thú cấp ba, hai người chúng ta mỗi người một cái!”
Vương Quang An lắc đầu từ chối nói: “Liêu đạo hữu khách khí rồi, tại hạ không tốn bao nhiêu sức, trận chiến này đều nhờ công của đạo hữu và Linh Thú của đạo hữu, Yêu Thú này tại hạ không cần đâu!”
Liêu Dã Thiên cười nhẹ nói: “Lời này sai rồi, nếu không có đạo hữu ra tay ngăn cản, Liêu mỗ sao có thể đuổi kịp hai nghiệt súc này? Vậy thì thế này đi, phân cho đạo hữu một quả Yêu Đan, nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, thế nhân lại trách Liêu mỗ không hiểu chuyện!”
Nói xong một kiếm bay ra, xuyên thủng xác chim ưng biển, ngay sau đó, linh kiếm liền dẫn theo một quả Yêu Đan màu vàng bay ra, Liêu Dã Thiên cũng không đưa tay cầm Yêu Đan, mà là nhẹ nhàng vỗ, Yêu Đan bay về phía Vương Quang An!
Vương Quang An đưa tay ra giữ lấy Yêu Đan, nắm trong tay gật đầu cười nói: “Vậy thì tại hạ xin mạn phép, Vương Gia ta chuẩn bị di chuyển đến Cự Ngao đảo, nửa năm sau, đạo hữu có thể đến đảo uống chén rượu nhạt!”
Tự nhiên có được một Yêu Đan cấp ba, tâm tình Vương Quang An không tệ, trong tộc nhân ở hải ngoại có vài người đã đạt đến tầng chín Luyện Khí, nhưng linh thạch trong tay ông đã mang hết đi kiến thiết Cự Ngao đảo rồi, viên Yêu Đan này luyện chế thành Trúc Cơ Đan, vừa vặn có thể giải quyết tình hình cấp bách!
“Nhất định, đến lúc đó lão phu nhất định sẽ đến chúc mừng Vương đạo hữu gia tộc hưng thịnh!”
“Người Vương mỗ vẫn đang chờ, tại hạ xin phép đi trước, Liêu đạo hữu, xin cáo từ!”
“Tạm biệt!”
Vương Quang An rất nhanh đã đuổi kịp thuyền biển, gặp Vương Hạo và mấy người, liền kể lại sự việc một lần.
“Liêu Dã Thiên này nhìn cũng không tệ, có lẽ là một người hàng xóm dễ chung sống!”
Vương Hạo lại có ý kiến khác, nói rằng: “Nơi này đã thuộc khu quản lý của Cự Ngao đảo rồi, hắn gióng trống khua chiêng đuổi đến đây, chẳng lẽ không nhìn ra có gì bất ổn hay sao!”
“Không thể nói như thế, Cự Ngao đảo đã mấy năm vô chủ, các thế lực xung quanh chắc chắn là đã biết tin, đi săn ở đây cũng xem như bình thường, trong biển rộng hòn đảo vô số, có vài tu sĩ Kim Đan căn bản không thể thông qua chính ma hai đạo mua quyền sử dụng, liền dẫn người chiếm cứ hòn đảo, rồi vơ vét tài nguyên xung quanh, chẳng phải cũng không ai truy cứu sao?”
Vương Hạo khẽ nhíu mày, không đào sâu thêm, mà nói: “Đến Cự Ngao đảo, công việc bề bộn, Lão Tổ e là không có nhiều thời gian rảnh để luyện chế Trúc Cơ Đan, hay là cứ để ta luyện chế cho đi?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận