Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 270: Hạo Nhiên Phong

Chương 270: Hạo Nhiên Phong Cự Ngao đảo trên dãy núi tổng cộng có mười một ngọn núi, Vương Hạo chọn một ngọn gần chủ phong nhất để đặt chân.
Bây giờ tu sĩ Trúc Cơ đều có thể tự mình chiếm cứ một ngọn núi, như vậy mỗi người đều có thể tu luyện trong môi trường Linh Khí sung túc, đợi sau này tộc nhân Trúc Cơ đông hơn, có lẽ phải mấy người chen chúc một chỗ, bất quá mỗi ngọn núi này đều lớn hơn Vương Gia Lĩnh nhiều, dù có mười tu sĩ Trúc Cơ, hai trăm tộc nhân Luyện Khí cũng đủ chỗ chen lấn!
Vương Hạo đặt tên ngọn núi này là Hạo Nhiên Phong, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, ngọn núi này sẽ thuộc về một mình hắn, với địa vị của hắn trong Vương Gia có đủ tư cách độc chiếm một ngọn núi!
Đương nhiên, người thân và đồ đệ của hắn cũng sẽ ở chỗ này, còn những cây cỏ, linh thảo trên núi cũng cần tộc nhân cấp thấp quản lý!
Vương Hạo dẫn theo Vương Văn Duyệt và Trâu Ngọc đến chân núi Hạo Nhiên Phong, ngước nhìn lên.
Ở chân núi có một mảnh Linh Điền, hiện tại cũng đang hoang phế.
Trên sườn núi Hạo Nhiên Phong có một nơi khá bằng phẳng, người ta đã xây một trang viên rộng lớn, trông cực kỳ tĩnh mịch.
Trang viên có vài chục viện lớn nhỏ không đều, đình đài lầu các, vườn hoa giả sơn, hành lang thủy tạ ở khắp mọi nơi, nơi này có nồng độ Linh Khí gần với chủ phong, đương nhiên cũng được đảo chủ trước kia coi trọng, xây dựng có chút không tệ!
Những kiến trúc này cần tu sửa, Vương Hạo cũng không đi xem mà nhanh chóng lên đỉnh núi.
Trên đỉnh núi có một tiểu viện biệt lập, kiến trúc cao nhất trong tiểu viện là một tòa lầu các, cửa lầu các mở rộng, bên trong trống trơn, Vương Văn Mai dường như đã quét dọn nơi này nên khá sạch sẽ.
Vương Hạo nhìn vào bản đồ, phát hiện có cả mật thất, liền đi tới một mật thất phía trước, sờ soạng một hồi trước vách tường.
Một lát sau, răng rắc một tiếng vang lên, vách đá tách ra hai bên! Một thông đạo hiện ra!
Thông đạo không sâu, thông với hai gian mật thất, trong mật thất có đường dẫn Linh Mạch, Linh Khí nồng nặc nhất.
Vương Hạo nhìn bản đồ, cũng không phát hiện có gì khác thường.
Vương Hạo trở lại lầu các, lấy một ít đồ dùng hàng ngày ra, bày biện đơn giản một chút.
Nhìn Vương Văn Duyệt và Trâu Ngọc nói: “Hai người các ngươi có thể chọn một gian phòng trong tiểu viện này ở tạm, nếu không muốn ở lại trên núi thì có thể xuống trang viên dưới sườn núi chọn một chỗ mà ở! Ta muốn bế quan, các ngươi tự chăm sóc bản thân cho tốt!” “Ca ca, ngươi yên tâm đi, ta cũng muốn bế quan để chuyển sang công pháp tu luyện!” Vương Văn Duyệt vì chuyện trước đó mà bị trì hoãn, đến bây giờ vẫn chưa chuyển tu qua kiếm quyết thích hợp, bây giờ đã yên ổn, đương nhiên không thể trì hoãn thêm được nữa.
Trâu Ngọc nói: “Sư phụ, ta không sao, ngoài việc xem điển tịch sư phụ cho thì những ngày này ta sẽ quản lý tốt nơi này, nhiều cây cối hoa cỏ thế này mà cứ để mọc hoang thì tiếc quá!” Vương Hạo gật đầu, lấy ra mấy bình linh đan tặng cho hai người, dặn dò một hồi rồi đóng cửa phòng, bố trí một đạo cấm chế đơn giản rồi đi vào mật thất.
Vương Hạo lấy ra yêu đan mắt vàng thú mà hắn đã có được từ lâu, hái một ít dược liệu phụ trợ trong nông trường, rồi lấy lam giao lô cùng một bình linh thủy tam giai bắt đầu luyện chế kim tinh linh dịch!
Mấy ngày sau, khi Vương Hạo dập lửa lò đan, nhấc nắp đỉnh lên, một đoàn linh dịch màu vàng xuất hiện trước mắt.
Vương Hạo hít hà mùi thơm, không khác gì miêu tả trong điển tịch.
Dọn dẹp một chút rồi lấy hoàng ngọc ôn giường ra, Vương Hạo ngồi xếp bằng trên đó!
Bắt đầu theo pháp quyết, dùng kim tinh linh dịch tôi luyện đôi mắt!
Kim tinh đồng thuật, theo điển tịch miêu tả, người tu luyện nhập môn cần một năm trở lên, nhưng Vương Hạo dùng linh thủy tam giai phụ trợ, linh dịch kim tinh luyện chế ra có phẩm chất cao hơn, hiệu quả tốt hơn.
Vẻn vẹn bốn tháng sau, Vương Hạo đã thành công nhập môn!
Vương Hạo mở hai mắt ra, chỉ thấy trong đôi mắt của hắn như có kim quang hiển hiện, giương mắt nhìn về phía vách đá một bên, khi vận chuyển thấu thị thuật, ánh mắt trực tiếp xuyên qua vách tường, thấy được cảnh sắc bên ngoài, thấu thị thuật có thể xuyên qua vách tường mỏng, nhưng với mật thất có vách tường dày được xây bằng linh tài thì tuyệt đối không được, nhưng bây giờ có kim tinh đồng thuật gia trì, Vương Hạo có thể tùy ý làm được!
“Sắp cử hành đại yến thăng chức rồi, ta nhất định phải ra ngoài xem sao!” Linh thuật bước đầu nhập môn, tâm tình Vương Hạo rất tốt, chuẩn bị xuất quan thư giãn một chút.
Hắn cẩn thận cất chỗ kim tinh linh dịch còn lại, trong bốn tháng hắn dùng hết gần một nửa kim tinh linh dịch, chỗ còn lại không đủ để tu luyện đến tinh thông, cần phải tiếp tục phối chế.
Dược liệu phụ phần lớn là loại ba bốn trăm năm tuổi, không hiếm có, hắn đã cho sản xuất một mẻ trong nông trường rồi, không cần phải mua sắm, cái khó là ở nội đan mắt vàng thú.
Cũng may nơi này là hải ngoại có tài nguyên yêu thú phong phú, dù mắt vàng thú không nhiều nhưng hỏi thăm thì vẫn có thể tìm ra tung tích!
Nhưng với thực lực của Vương Gia bây giờ, toàn bộ xuất trận cũng chưa chắc vây giết được một con mắt vàng thú tam giai, muốn có yêu đan mắt vàng thú thì chủ ý này còn phải nhắm vào những buổi đấu giá quy mô lớn hoặc những cửa hàng lớn như Tứ Hải Thương Minh!
Vương Hạo đứng dậy ra khỏi mật thất, vào tiểu viện thì thấy Trâu Ngọc đang ngồi trong lương đình, tay cầm một cuốn điển tịch Trận pháp, thần sắc vô cùng chuyên chú.
Nàng có ba linh căn kim thổ hỏa, tu hành công pháp nhật nguyệt luân chuyển thuộc tính kim thổ, trước kia từng học luyện đan thuật, nhưng nàng không chủ tu công pháp hệ hỏa, tuy có hỏa linh căn nhưng luyện đan vẫn có chút khó khăn, tiến cảnh những năm qua không lớn, đến bây giờ mới chỉ là Luyện Đan sư nhất giai trung phẩm.
Trước khi Vương Hạo bế quan từng đưa cho nàng hai cuốn điển tịch trận pháp, nếu có thiên phú thì có thể chuyển sang trận đạo.
Trận pháp sư cũng cần luyện chế Trận Kỳ và trận bàn, nhưng so với Luyện Khí và Luyện Đan thì yêu cầu thấp hơn nhiều, một Trận pháp sư tam giai chỉ cần đạt tiêu chuẩn của một Luyện Khí sư nhị giai là được.
Theo tu sĩ cảnh giới đề cao, sức mạnh tăng lên nhanh chóng, việc học tập không còn khó khăn như trước nữa!
Vương Hạo lúc đầu chỉ là muốn nàng thử xem, không ngờ nàng lại thực sự say mê như vậy!
“Khụ khụ, cuốn điển tịch này, ngươi có hiểu được không?” Trâu Ngọc đặt quyển điển tịch xuống, thấy Vương Hạo thì kinh ngạc vui mừng nói: “Sư phụ, người xuất quan rồi sao?” “Ừm,” Vương Hạo khẽ cười, xem ra vừa rồi nàng đang đắm chìm trong điển tịch nên căn bản không nghe rõ câu hỏi của Vương Hạo, thế là hỏi lại lần nữa.
“Hiểu ạ, sư phụ, con giờ có thể bố trí một vài cấm chế đơn giản,” nói rồi lấy mấy đầu gỗ thông âm tử ra, bày xuống đất, sau khi đánh ra một đạo pháp quyết cuối cùng, thân ảnh của nàng liền biến mất trước mắt Vương Hạo!
Một trận ẩn nấp đơn giản nhất giai, có thể ẩn thân! Xem ra phạm vi không lớn.
Đúng là vậy, Trâu Ngọc mới học có bốn tháng, bố trí được thế này đã rất tốt rồi, sao có thể đòi hỏi nhiều hơn được!
“Sao nào sư phụ, đồ nhi coi như có chút thiên phú chứ ạ?” Trâu Ngọc thu trận pháp lại, một gương mặt xinh đẹp hiện ra!
“Ừm, không tệ, ngươi thi triển trận pháp, để sư phụ kiểm tra một chút bí thuật tu hành!” Vương Hạo dặn dò.
Trâu Ngọc ngoan ngoãn làm theo, linh quang lóe lên, thân hình lần nữa biến mất!
Vương Hạo vận chuyển kim tinh đồng thuật, hai mắt lập tức lóe lên một đạo kim quang mờ nhạt, nhìn về phía vị trí Trâu Ngọc đang đứng.
Chỉ thấy thân ảnh Trâu Ngọc mơ hồ ngay trước mắt hắn, trên mặt đất có vài chỗ linh quang mờ nhạt, chính là những chỗ có gỗ thông âm tử.
Vương Hạo vẫy tay, trực tiếp nhấc một đầu gỗ thông âm tử vào trong tay, trận pháp ẩn nấp lập tức bị phá hủy.
“Oa, sư phụ, lợi hại thật, sao người làm được vậy?” Trâu Ngọc ngạc nhiên nói.
Vương Hạo cười: “Chỉ là một loại bí thuật thôi, chờ ngươi Trúc Cơ cũng có thể tu luyện, nhưng linh dịch liên quan có giá trị không nhỏ, ngươi nên tự chuẩn bị!” “Thế thì thôi vậy, con làm gì có nhiều linh thạch như thế!” Trâu Ngọc tuy được Vương Gia phát cho một phần bổng lộc, nhưng cũng chỉ đủ tu luyện, ở hải ngoại nàng không như ở Vương Gia Lĩnh, có thể làm một ít nhiệm vụ để kiếm linh thạch, luyện đan thuật lại không tinh thông, mười mấy năm nay thật sự là sợ nghèo!
Bạn cần đăng nhập để bình luận