Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 629: Quả nhiên là Tà Tu

Chương 629: Quả nhiên là Tà Tu Ngoại trừ thứ trân quý nhất là “thụ tâm,” thì gốc cây nhãn thụ, cả thân cây và cành lá đều là bảo vật, có thể dùng để luyện khí hoặc luyện đan! Vương Hạo cùng nhau cưa cây. Đáng tiếc cây quá lớn, hắn chỉ có thể chọn những thứ tương đối quý giá mang đi, rất nhiều cành cây bị lãng phí hết! Những cành cây này có thể không quá quý đối với hắn, nhưng đối với tu sĩ Trúc Cơ mà nói, chúng là vật liệu luyện khí tuyệt hảo! Thụ Yêu trong mấy ngàn năm sống đã cướp đoạt không ít bảo vật, tại gốc rễ của nó tồn tại rất nhiều bảo vật nó không tiêu hóa được, bây giờ đều thuộc về Vương Hạo! Thứ quý nhất là khối lớn tinh hoa Ất Mộc tam giai mà nó tích lũy gần ngàn năm, là một trong những nguyên liệu luyện chế đan dược chữa thương!
Vương Hạo thu thập ổn thỏa xong, liền thả Kim Nhãn Ưng ra, cưỡi nó rời khỏi nơi đây.
Nửa tháng sau, hắn đến một thung lũng, trên tay cầm một tấm bản đồ bảo tàng! Theo như dấu hiệu trên đó, động phủ ở trong thung lũng này!
"Chắc chắn là chỗ này rồi, vị trí cũng cực kỳ kín đáo, chẳng lẽ đây thật là động phủ của tu sĩ Thượng Cổ?" Vương Hạo lẩm bẩm, hắn dùng ẩn linh quyết khống chế tu vi trong Trúc Cơ kỳ, để dụ Tà Tu đã giăng bẫy xuất hiện, nhưng hắn đã đi dạo quanh đây hai ngày rồi mà không phát hiện ai cả! Thần thức của Vương Hạo hiện giờ có thể sánh ngang với Nguyên Anh kỳ, muốn tránh khỏi dò xét của hắn, không dễ dàng như vậy! Hắn lại thả thần thức, quét mấy lượt xung quanh mười mấy dặm, cũng không phát hiện tu sĩ hay yêu thú nào tồn tại!
Trong sâu thẳm của thung lũng, mơ hồ có cấm chế tồn tại. Vương Hạo thả ra một con Khôi Lỗi thú đi trước thăm dò, còn mình thì thong thả đi theo sau!
Nhưng vừa đặt chân vào thung lũng, bỗng nhiên ầm ầm nổ vang, vô số sương mù trắng xóa từ mặt đất trào ra, trong nháy mắt bao phủ thung lũng!
"Cũng có chút thú vị, đám người này dùng thủ đoạn gì mà giấu được sự dò xét của thần thức của ta!" Vương Hạo lộ vẻ có chút hứng thú, chứ không hề tức giận hay kinh hoảng vì bị mai phục!
Mặt đất bỗng truyền đến tiếng động trầm đục, hơn chục món pháp khí từ dưới đất bay ra, chém về phía Vương Hạo! Ngoại trừ một cái hạ phẩm pháp bảo, thì còn lại đều là linh khí!
Vương Hạo không né tránh, thân hình đột nhiên tăng lớn, cơ bắp toàn thân nổi cuồn cuộn, những pháp khí kia đánh lên người hắn, phát ra tiếng leng keng. Sau khi bụi mù tan đi, hắn vẫn hoàn hảo không tổn hại đứng tại chỗ!
Bảy tên Tà Tu từ dưới đất chui lên, một gã tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, ba tên Trúc Cơ hậu kỳ, ba tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ! Kẻ cầm đầu là Cúc Ba, một tán tu, may mắn đột phá Kim Đan kỳ, nhưng tu luyện Kim Đan kỳ cần rất nhiều linh vật mà hắn lại không đủ khả năng. Một lần, hắn gặp mấy tên tu sĩ Trúc Cơ không biết trời cao đất dày đến cướp đường, hắn giết hết rồi thu được không ít bảo vật. Thế là hắn đã hiểu ra, người khác làm được thì tại sao mình lại không thể làm? Nhưng Cúc Ba là người cẩn thận, tuyệt đối không làm cái nghề tìm đường chết này ở Trung Châu, nơi có nhiều thế lực Nguyên Anh. Hắn tập hợp tay chân, đến cái nơi Man Hoang Chi Địa này!
Hắn dùng chiêu trò làm giả động phủ của cổ tu, tung tin về bảo châu truyền thừa cùng bản đồ tàng bảo, để dụ tu sĩ Trúc Cơ đến đây tìm kiếm bảo vật! Trong thông tin hắn tung ra, đây chẳng qua chỉ là động phủ của tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, như vậy thì phần lớn tu sĩ Kim Đan không thèm để ý, đảm bảo an toàn! Trước Vương Hạo, hắn đã giết mười mấy tốp tu sĩ Trúc Cơ đến tìm bảo! Thường xuyên đi bên bờ sông, sao có thể không ướt giày, bây giờ những ngày tháng an nhàn của hắn đã hết!
“Ngươi… ngươi là tu sĩ Kim Đan?” Cúc Ba nhìn Vương Hạo vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc!
“Xem ra ngươi cũng không quá ngu, lão phu ghét nhất là Tà Tu, đụng phải ta thì coi như ngươi xui xẻo!” Vương Hạo vung tay, một thanh kim sắc linh kiếm xuất hiện trong tay!
“Lộc cộc”, Cúc Ba thấy thanh linh kiếm tản ra uy năng của Thượng Phẩm pháp bảo, lập tức cảm thấy không ổn, cắn răng, lật tay lấy ra một phù triện bạc lấp lánh, trên bề mặt trải đầy hồ quang điện màu bạc, phát ra linh khí chấn động kinh người! Phù triện bạc vừa rời khỏi tay, lập tức biến thành một đám mây sấm sét màu bạc to lớn hơn trăm trượng, lơ lửng trên không trung!
Ầm ầm! Một tiếng oanh minh đinh tai nhức óc vang lên, hơn mười đạo sấm sét màu bạc khổng lồ bắn ra, đánh về phía Vương Hạo! Vương Hạo giơ tay lên, một bức tường đất lớn đột ngột từ mặt đất mọc lên, chắn trước mặt! Hơn chục tia sấm sét đánh vào mặt tường đất, trong nháy mắt xuyên thủng bức tường, lập tức bụi đất bay mù trời! Vẻ mặt của Cúc Ba lộ ra một tia đắc ý, lôi phù thượng phẩm tam giai, biết đâu lại có thể giết chết đối phương, tu sĩ Kim Đan chắc giàu hơn tu sĩ Trúc Cơ nhiều, lần này hắn phải phát tài!
“Dám chơi lôi pháp trước mặt ta, đúng là múa rìu qua mắt thợ!” Vương Hạo khẽ hừ một tiếng, hai tay vạch một cái, quanh thân xuất hiện hồ quang điện màu xanh, hình thành một vòng phòng hộ lớn! Tia sét màu bạc đánh lên vòng phòng hộ, căn bản không thể xuyên thủng! Sau mười mấy hơi thở, mây sấm màu bạc tan đi, tia chớp màu bạc cũng biến mất, nụ cười trên mặt của Cúc Ba cũng cứng lại!
“Làm sao có thể? Ngươi… chẳng lẽ ngươi là tu sĩ Kim Đan hậu kỳ?” Tròng mắt của Cúc Ba sắp rớt ra ngoài, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt!
"Kiến thức thiển cận như vậy, thật là lãng phí thời gian của ta!" Vương Hạo vốn cho rằng có thể từ những tu sĩ này có được chút đồ tốt, nhưng hiện tại xem ra, rõ ràng toàn là rác rưởi, hắn lần này thua thiệt lớn, vô ích lãng phí quá nhiều thời gian!
"Đi!" Vương Hạo chỉ một ngón tay, Kim Quang kiếm nhanh chóng lướt qua cổ của đám người Cúc Ba, chỉ một chiêu liền giết hết tất cả bọn họ! Đến cả phòng ngự cũng không kịp làm!
Vương Hạo lục soát được mấy túi trữ vật từ trên người bọn chúng, túi trữ vật của tu sĩ Kim Đan chính là một túi màu đỏ, tỷ lệ có bảo vật tương đối lớn! Vương Hạo mở túi màu đỏ, miệng túi hướng xuống, đổ hết đồ bên trong ra! Ánh hào quang lóe lên, trên mặt đất xuất hiện một đống đồ vật, một thanh trường đao hạ phẩm pháp bảo, mười mấy chiếc vỏ sò màu sắc khác nhau, không ngoài dự liệu thì bên trong là “bản đồ tàng bảo”! Một đống lớn vật liệu yêu thú, đa số đều là nhị giai, còn có một số pháp khí và linh thạch!
“Một đám nghèo rớt mồng tơi!” Mấy món bảo vật trị giá mấy chục vạn linh thạch, hiển nhiên không lọt vào mắt của Vương Hạo!
"Nhưng đối với Học Kỳ mà nói, đây chính là một món tiền lớn, chiến lợi phẩm do tự tìm kiếm mà có thể đường hoàng cho hắn, người khác trong tộc cũng không nói gì, sẽ không ảnh hưởng đến tâm tính của hắn, ngược lại còn là một chuyện tốt!” Vương Hạo vẫn luôn rất mong chờ đứa cháu trai Vương Học Kỳ này, có đống bảo vật này, Vương Học Kỳ nếu cố gắng một chút, hoàn toàn có thể tu luyện đến Kim Đan kỳ! Phương thức phân chia bảo vật của Vương Gia là, người cung cấp thông tin được bốn thành, người tìm bảo được bốn thành, gia tộc chỉ giữ lại công pháp điển tịch cùng hai thành trong đó, hai thành đó không phải gia tộc muốn, mà là sợ người tìm bảo bị thương, để làm trợ cấp! Vương Hạo đương nhiên sẽ không lấy bảo vật của Vương Học Kỳ, bốn thành đó đều để lại cho hắn, như vậy Vương Học Kỳ liền sẽ đạt được số bảo vật giá trị lên đến năm mươi vạn linh thạch trở lên! Chỉ cần dùng đan dược bồi dưỡng cũng có thể tu luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận