Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2389: Lão đầu thu thập người

Chương 2389: Lão đầu thu thập người
Ngao Vân Quang hướng phía Nhân Tộc mà trốn, chính là muốn mượn Nhân Tộc để ẩn náu, thậm chí trợ giúp hắn đoạt lại quyền lợi. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, trong tay hắn còn rất nhiều con bài, vẫn chưa thua cuộc.
Tất cả những điều này đều dựa trên tiền đề là hắn nhất định phải tìm được một người đáng giá hợp tác.
Việc này không dễ dàng chút nào, đừng nói là Nhân Tộc so với Chân Long nhất tộc còn nhỏ yếu hơn rất nhiều. Cho dù có tìm được người tu vi, thiên phú phù hợp, cũng chưa chắc đã có lá gan cùng hắn hợp tác, hoặc thậm chí còn muốn giết hắn để đoạt hết tất cả từ trên người.
Ngay khoảnh khắc Vương Hạo bộc phát Pháp Tướng, hắn đã công nhận thực lực của Vương Hạo. Một tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ có thể nắm giữ Pháp Tướng như vậy, cho dù là ở Chân Long nhất tộc cũng cực kỳ hiếm thấy. Nhưng liệu có thể hợp tác hay không thì còn cần phải tiếp tục thăm dò thêm.
Trong lòng Vương Hạo nghe vậy thì lập tức thấy kỳ lạ, lẽ nào hắn có cái thể chất đặc biệt “chiêu lão đầu vong hồn” hay sao?
Sao hết người này đến người khác đều chọn hắn vậy? Vấn đề là hắn cũng đâu có cần mấy "lão gia gia" này cho lắm đâu!
Hơn nữa, mấy lão đầu này cũng chẳng có ai an hảo tâm, bao gồm cả Thiên Thành tử, chỉ là về sau, khi cùng nhau trải qua chuyện thì hắn và Thiên Thành tử mới dần chấp nhận nhau và coi nhau như người một nhà.
Còn mấy cái Vấn Thiên Đạo Quân, Thương Hải lão tổ các loại thì Vương Hạo cả đời này sẽ không tin bọn chúng.
Bất quá, nếu có giá trị thì Vương Hạo vẫn vui vẻ mà "thu lưu" bọn chúng.
Lý phu nhân vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Với thiên phú và thực lực của người đó, tương lai hẳn phải là một trong những thiên kiêu của Nhân Tộc, Ngao Vân Quang, ngươi bị điên rồi à?"
Nhân Tộc lúc cường thịnh từng nô dịch Chân Long nhất tộc lúc còn nhỏ yếu, cho nên bị xem là đại địch. Nhân Tộc mà có bất kỳ dấu hiệu quật khởi nào, thì Chân Long nhất tộc thường sẽ ra tay cản trở.
Vài vạn năm gần đây, Nhân Tộc đã yếu đến mức gần như không có bất kỳ uy hiếp nào đối với Chân Long nhất tộc, cho nên thái độ của Chân Long nhất tộc cũng đã thay đổi, trở nên không còn quan tâm đến Nhân Tộc nữa.
“Đúng vậy, lão phu đúng là điên rồi, kể từ cái phút bị chính huynh trưởng của mình tính kế là đã điên rồi," Ngao Vân Quang với giọng căm hận nói, trên mặt tràn đầy vẻ cảm khái.
"Vương đạo hữu, ngươi thật sự muốn đi cùng một tên phản đồ, kết thành thù địch với Chân Long nhất tộc chúng ta sao?"
Nói không lại Ngao Vân Quang, lý phu nhân quay đầu nhìn Vương Hạo, uy hiếp.
"Ha ha, đến giờ này rồi mà các hạ còn nhìn không rõ tình thế à? Uy hiếp Vương mỗ, ngươi có tư cách đó à? Ngươi chỉ bất quá là gia nô của Chân Long nhất tộc, muốn đối thoại với Vương mỗ thì ít nhất cũng phải để chủ tử của ngươi đến!"
Vương Hạo vung tay áo lên, từng đạo kiếm khí hiển hiện giữa không trung, đến không khí cũng trở nên sắc bén.
Lý phu nhân bị tức đến mức khí huyết cuồn cuộn, hơi thở trở nên dồn dập, nàng chưa từng phải chịu nhục nhã như thế bao giờ. Cho dù là những tu sĩ đại tộc kia thì khi đối diện nàng cũng đều khách khách khí khí.
Kiếm khí càng lúc càng nhiều, đến mức bao trùm cả một vùng trời, khắp nơi đều là hai màu trắng đen của kiếm khí đang xuyên thẳng qua.
Cả chiến trường cũng bị màn sương mù đen trắng bao phủ.
Sắc mặt của Ngao Vân Quang hơi khựng lại, hai mắt bắn ra thứ hắc quang chói mắt, nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy mấy cái bóng mơ hồ.
Hiển nhiên, pháp của Vương Hạo uy lực vượt quá sức tưởng tượng của hắn, hoặc cũng có thể là do sử dụng loại dị bảo nào đó, dẫn đến hắn không cách nào dò xét được.
“Ha ha, như vậy cũng tốt, đỡ mất công lão phu đi tìm người khác.”
Ngao Vân Quang sờ lên cằm dù không có râu, lộ ra ý cười. Mục đích của hắn cũng không đơn thuần, nhưng dù thế nào, mục tiêu hợp tác càng mạnh, càng có lợi cho hắn, chỉ có đủ mạnh thì mới có khả năng tạo thành uy hiếp nhất định với Long tộc.
“Không tốt, mau đi,” trong sương mù dày đặc, Lý phu nhân cùng Thiên Ưng Thượng Nhân ý thức được có chuyện không ổn, liền muốn chạy trốn.
Nhưng đã quá muộn, kiếm khí lít nha lít nhít, lại thêm phương trời này bị Pháp vực của Vương Hạo bao trùm, cho dù bọn hắn tế ra pháp Tướng thì cũng không phát huy ra được bao nhiêu tác dụng.
Ba thủ Kim Ô phát ra tiếng kêu rên rỉ, phun ra một đạo lại một đạo liệt diễm, mong muốn đốt ra một con đường sống.
Nhưng kiếm khí dày đặc, tre già măng mọc, căn bản đốt không hết.
Càng kéo dài thời gian thì pháp lực của bọn họ càng tiêu hao nhanh, khí tức càng ngày càng suy yếu.
Kiếm khí như mãnh liệt sóng lớn ập tới, trong nháy mắt che lấp thân thể của bọn họ.
Ầm ầm, thân thể của bọn họ tan thành từng mảnh.
Ở đâu đó trong Hư Không, kim quang lóe lên, lý phu nhân hiện ra, một cánh tay của nàng không cánh mà bay, sắc mặt tái nhợt cực độ.
Vì bảo toàn tính mạng, nàng đã phát động Bí thuật, bỏ lại một phần cơ thể, loại Bí thuật này có một cái giá rất lớn, trong thời gian ngắn sẽ không thể sử dụng lại lần thứ hai!
Sưu sưu sưu! Kiếm khí dày đặc lại từ bốn phương tám hướng xuất hiện.
Trong mắt Lý phu nhân tràn đầy vẻ sợ hãi, bỗng nhiên hóa thành một con cá chép màu vàng, hướng phía không trung bỏ chạy.
Nàng còn chưa chạy được bao xa thì một đạo linh quang ngũ sắc xuất hiện, trong nháy mắt bao lại nàng. Lý phu nhân cảm thấy thân thể cứng ngắc, pháp lực bên trong cơ thể cũng không còn chịu sự khống chế.
Ngay lúc nàng cảm thấy có chút khôi phục thì một đạo kiếm quang chém tới.
Cá chép phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn, hóa thành huyết vụ đầy trời, một mini Nguyên Anh bay ra, một chiếc kim đăng bao lại, trong nháy mắt liền oanh sát nó.
Một đời Hợp Thể đại tu, cứ như vậy hôi phi yên diệt.
Linh quang màu sắc rực rỡ lóe lên, thân ảnh của Viên Phương hiện ra, trên tay cô xách Vạn Phật Đăng, mặt lộ vẻ mừng rỡ.
"Dám tính kế người của Vương đại ca, nhưng không có kết cục tốt!"
Cô vẫy tay một cái, một chiếc vòng trữ vật màu vàng bay về phía cô.
Ở một bên khác, Vương Hạo cũng đã hoàn toàn tiêu diệt Thiên Ưng Thượng Nhân, bỏ chiếc vòng trữ vật màu xám vào trong túi.
“Trông thì có vẻ ghê gớm, mà không dùng được gì, bất quá những kẻ này chỉ là tôi tớ của Chân Long nhất tộc, thực lực của Chân Long nhất tộc chắc chắn không đơn giản như vậy.”
Vương Hạo lắc đầu, Chân Long nhất tộc có thể xưng hùng bá trên biển cả, tự nhiên không thể nào đơn giản như vậy được.
Vương Hạo còn chưa kịp xem xét bảo vật bên trong vòng trữ vật thì đã nghe được tiếng vỗ tay vang lên.
"Đặc sắc, đặc sắc!" Ngao Vân Quang vỗ tay khen ngợi, "Nếu không phải đề phòng lão phu, thì chỉ sợ tiểu hữu tiêu diệt hai tên gia nô này còn không mất nhiều thời gian đến vậy đâu nhỉ?”
“Tạm thời cứ gọi ngươi là Ngao tiền bối, ngươi nói cơ duyên đâu?" Vương Hạo thu pháp Tướng lại, không gian trở lại bình thường, nhìn Ngao Vân Quang, lạnh giọng hỏi.
“Tiểu hữu đừng sốt ruột, dù cho bây giờ ta nói, tiểu hữu đoán chừng cũng sẽ không tin tưởng. Tin tưởng cần có thời gian để gây dựng, ngươi nghĩ sao?"
Ngao Vân Quang không nhanh không chậm đáp.
"Ha ha, tin tưởng à? Ta giết một thị nữ của ngươi, chẳng lẽ ngươi không hận?"
Vương Hạo cười lạnh hỏi, chuyện này không thể lừa dối, chi bằng chờ đối phương nổi lên, thì không bằng hắn nói trước.
"Chỉ là mấy tên nô bộc ngu trung mà thôi, cũng giống như hai người vừa bị ngươi giết thôi, Long Cung có cả mấy trăm tên nô bộc như thế, lão phu vì sao phải để ý?"
Sắc mặt Ngao Vân Quang không có chút nào biến động.
"Không để ý đến chẳng qua là vì có âm mưu lớn hơn, cần Vương mỗ trợ giúp sao?" Vương Hạo trực tiếp nói toạc ý đồ của đối phương.
“Đúng là vậy, tiểu hữu quả là người thông minh, lão phu cũng không muốn vòng vo nữa, bất quá nơi đây đâu chỉ có hai người chúng ta, tiểu hữu thật sự định bàn bạc ở chỗ này à?" Ngao Vân Quang cố ý liếc nhìn Viên Phương.
Ánh mắt bỗng trở nên lạnh băng.
“Con bé kia vừa giấu một chiếc vòng trữ vật, xem ra cũng không thân mật với tiểu hữu như vậy, tiểu hữu không muốn động thủ thì không bằng lão phu ra tay thay cho?”
"Vương đại ca, ta không có ý ham bảo vật, ngươi đừng tin hắn," Viên Phương vội vàng giải thích.
"Phương muội, muội cho rằng ta lại vì mấy câu nói của hắn mà giết muội à? Muội quá coi thường mấy ngàn năm giao tình của chúng ta, cũng xem thường con người Vương mỗ quá rồi," Vương Hạo lắc đầu, có chút thất vọng nói.
Giết Viên Phương không khó, nhưng Vương gia sẽ bị trả thù bởi Viên gia, mà hiện tại Viên gia trong Phi Tiên thành vẫn còn mạnh hơn Vương gia. Thêm vào đó, các thế lực khác cũng không muốn Vương gia trỗi dậy. Rất có thể Vương gia sẽ bị tuyệt giao với Nhân Tộc, điều này là không thể chấp nhận được đối với Vương Hạo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận