Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 249: Kim Đan Công Pháp

Chương 249: Công pháp Kim Đan
Vương Hạo đảo mắt nhìn một lượt, chậm rãi nói: “Món đồ đấu giá thứ tư, chắc hẳn không ít người đều chờ mong rất lâu, chính là hai viên Trúc Cơ Đan!”
“Quả nhiên, đúng như ta dự liệu! Biết ngay là Trúc Cơ Đan mà!” Một gã tán tu đắc ý nói với bạn bên cạnh, nói xong mới ngẩn người ra một cái, vẻ mặt hiện lên vẻ nghi hoặc: “Không đúng, sao món thứ tư lại là Trúc Cơ Đan, vậy món thứ năm là cái gì? Linh vật tam giai bình thường cũng đâu thể so được với Trúc Cơ Đan!”
Nghe những lời này, đám người càng thêm mong đợi món bảo vật cuối cùng, Vương Hạo tại đại hội Kim Đan đã nói sẽ có bảo vật tam giai, vốn cho rằng hắn chỉ vì thu hút khách hàng đến đây, chẳng lẽ thật có sao?
Mọi cử động của Vương Hạo lúc này đều bị hàng ngàn con mắt nhìn chằm chằm.
Chỉ thấy, Vương Hạo lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ngọc giản cực kỳ bình thường.
Đông đảo tu sĩ nhao nhao kêu lên không hiểu, cũng có người đoán ra được gì đó.
“Chẳng lẽ… Là một loại truyền thừa nào đó?”
“Có khả năng đó!”
Nếu là truyền thừa nhị giai luyện đan hoặc chế phù, khẳng định là còn trân quý hơn Trúc Cơ Đan, nhưng bọn họ nghĩ mãi không ra vì sao Vương Gia lại có thể bỏ được như vậy!
Vương Hạo cười nói: “Món bảo vật áp trục cuối cùng này, chính là một bộ công pháp có thể tu luyện đến kỳ Kim Đan!”
“Cái gì, công pháp Kim Đan!”
Các tu sĩ Trúc Cơ đều vụt một cái đứng dậy, nhao nhao đi ra khỏi phòng, các tu sĩ Luyện Khí trong sân cũng xôn xao một mảng!
“Sao có thể, Vương Gia lại dám đem công pháp Kim Đan ra bán?”
“Có lẽ không phải của Vương Gia, chẳng phải ban đầu Vương Gia cũng tiếp nhận ủy thác sao, có rất nhiều tu sĩ đều gửi bán mà!”
“Ngươi nói vậy không phải thừa lời à, ngoài Vương Gia là thế lực Kim Đan ra thì trong sân tất cả đều là thế lực Trúc Cơ, ai lại cầm công pháp Kim Đan đi ra bán? Đầu óc hắn bị lừa đá hả?”
“Ta thì làm sao mà biết, đâu phải ta bán đâu!”
“Cam!”
Công pháp Kim Đan quá mức xa vời đối với các tu sĩ Luyện Khí, sau khi ban đầu kinh hãi thì phần lớn các tu sĩ Luyện Khí trong sân đều ôm tâm lý xem trò vui, bàn tán xôn xao, không chỉ bàn tán về Vương Gia, mà còn bốn phía xem xét các tu sĩ Trúc Cơ có mặt, suy đoán bộ công pháp Kim Đan này sẽ rơi vào tay vị nào!
Mà đại đa số các tu sĩ Trúc Cơ, đặc biệt là những người trong gia tộc có tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, thì ngoài mặt trầm mặc, nhưng trong lòng lại dậy sóng kinh đào hải lãng, chăm chú nhìn vào ngọc giản trong tay Vương Hạo, nghĩ dù thế nào cũng phải đem công pháp Kim Đan đoạt về tay, có công pháp không nhất định có thể thành tu sĩ Kim Đan, nhưng không có công pháp thì nhất định không thể!
Mà sau khi kích động qua đi, bọn họ cũng bắt đầu cảnh giác, bất cứ gia tộc nào có thực lực đều là đối thủ cạnh tranh của bọn họ, hơn nữa đối thủ này e rằng không chỉ có ở trong sân, làm sao đem công pháp Kim Đan mang về gia tộc cũng là một vấn đề cần cân nhắc.
Nội tình của Vương Gia quả thực không đủ, tu sĩ Trúc Cơ chỉ có mấy người, không thể nào đảm bảo an toàn bên ngoài Phường thị.
Chỉ riêng điểm này, cũng đủ để nhiều người có ý đồ xấu, đặc biệt là những tán tu không dính dáng gì, làm xong một vụ liền chạy, Vương Gia thì biết làm thế nào đây?
Sau khi lo lắng xong những chuyện này, bọn họ lại bắt đầu lo lắng công pháp Kim Đan trong tay Vương Hạo có phù hợp với bọn họ hay không, thuộc tính là loại nào.
Có một gã tán tu Trúc Cơ không nhịn được hỏi: “Xin hỏi Vương đạo hữu, công pháp này là loại thuộc tính nào, cần loại linh căn nào mới có thể tu luyện?”
Vương Hạo khẽ cười một tiếng: “Vốn là nên để các vị đạo hữu giới thiệu, bộ công pháp này gọi là Huyền Nguyên kiếm quyết, là kiếm quyết, không có thuộc tính, tất cả mọi người đều có thể tu luyện, bất luận ngươi là loại linh căn nào!”
“Vương Gia ta cũng sẽ không hại mọi người, bộ kiếm quyết này có một khuyết điểm, tu luyện sau sẽ thay đổi tính tình, sẽ ngày càng lạnh lùng hơn, tỉ như đạo hữu đây, nếu có thể đổi tu Huyền Nguyên kiếm quyết, một đường đi đến Kim Đan kỳ, đoán chừng khi đó, đạo hữu đã là người sống chớ tiến trạng thái rồi!”
Sau khi Vương Hạo giới thiệu xong, không ít người lộ ra vẻ hiểu rõ.
“Hắc hắc, ta biết ngay mà, nếu là một bộ công pháp tốt, Vương Gia nhất định sẽ không đem ra bán, với khuyết điểm như vậy, tu luyện đến Kim Đan kỳ, cho dù không thành ma đầu, cũng là lục thân không nhận mà thôi! Ta sẽ không mua đâu!”
“Ha ha, nói nghe ngươi mua nổi ấy, tuy là có khuyết điểm, đây cũng là một bộ công pháp Kim Đan, kiếm tu vốn dĩ phần lớn là tính tình cổ quái, đâu có dọa người như ngươi nói, lại biến thành ma đầu, chẳng lẽ là công pháp ma đạo?”
Không ít tu sĩ Trúc Cơ rơi vào trầm tư, tuy nhiên cũng có một số người không để ý chút nào, một bộ dáng vẻ quyết tâm có được.
Vương Hạo nhìn vào trong mắt, trong lòng cười thầm, công pháp Kim Đan là món cần thiết, cho dù có khuyết điểm cũng vẫn không thay đổi được cục diện bị tranh đoạt, cũng sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến giá cả cuối cùng.
Nếu Vương Hạo không nói khuyết điểm, có thể giá bán sẽ cao hơn, nhưng đồng thời cũng sẽ đập vào biển quảng cáo đấu giá hội, được không bù mất!
Sau khi cho đám người một khoảng thời gian suy nghĩ, Vương Hạo mới gõ bàn một cái rồi cất cao giọng nói: “Bây giờ bắt đầu đấu giá Trúc Cơ Đan, giá khởi điểm là hai vạn linh thạch hạ phẩm, mỗi lần tăng giá không được ít hơn một ngàn linh thạch!”
“Hai vạn một!”
“Hai vạn hai!”
Cho dù biết có công pháp Kim Đan ở phía sau, rất nhiều gia tộc vẫn tốn nhiều công sức cạnh tranh Trúc Cơ Đan, dù sao mua được công pháp Kim Đan cũng không thể trong thời gian ngắn bồi dưỡng được tu sĩ Kim Đan, mà Trúc Cơ Đan thì lại dùng được ngay lập tức, trong thời gian ngắn có thể tăng cường thực lực gia tộc!
Cuối cùng Trúc Cơ Đan bị Trình gia và Hình gia mỗi nhà mua được một viên, giá cuối cùng lần lượt đạt đến năm vạn bốn ngàn và năm vạn bảy ngàn linh thạch hạ phẩm, cái giá này cao hơn giá bán Trúc Cơ Đan ở hải ngoại gần hai vạn, so với lúc Thanh Nguyên Môn tổ chức đấu giá hội trước kia cũng cao hơn một chút.
Chủ yếu là Thanh Nguyên Môn trong khoảng thời gian này nghỉ ngơi hồi sức, căn bản không hề thả ra Trúc Cơ Đan, cũng không biết đến bao giờ sẽ thả ra, thế lực xung quanh khát Trúc Cơ Đan quá lâu, tự nhiên sẽ toàn lực ứng phó!
Hình gia và Trình gia mua được Trúc Cơ Đan, số linh thạch trong tay liền không đủ để mua sắm Huyền Nguyên kiếm quyết, cho nên bọn họ chọn rời đi luôn.
Không chỉ có bọn họ, các tu sĩ đã mua được vật đấu giá trước đó cũng phần lớn đều chọn rời đi, ai biết đi chậm có bị người để ý đến hay không, chuyện giết người đoạt bảo đâu có ít gặp!
Nhân lúc vẫn còn công pháp Kim Đan hấp dẫn phần lớn sự chú ý của các tu sĩ, lúc này thoát thân càng thêm sáng suốt.
Các tu sĩ Trúc Cơ còn lại thì lúc này lại đang lặng lẽ truyền âm, âm thầm trò chuyện.
“Trình đạo hữu và Triệu đạo hữu đều đi rồi, Lý đạo hữu ở lại e rằng là đối với cái Huyền Nguyên kiếm quyết này thấy hứng thú à?”
“Thì sao? Lôi đạo hữu chẳng phải cũng ở lại sao?”
Lôi Lễ Hoành áy náy cười một tiếng: “Lý đạo hữu đừng hiểu lầm, lão phu không có ý gì khác, chỉ muốn hợp tác với ngươi, ngươi phải biết giá của công pháp Kim Đan này tuyệt đối sẽ không thấp, ở đây tu sĩ không ít, đạo hữu dám chắc linh thạch trong tay mình đủ sao?”
“Lôi Lễ Hoành ngươi có ý gì cứ nói thẳng đi!” Lý Diệu Tổ hỏi thẳng.
“Ngươi ta liên thủ cạnh tranh, linh thạch mỗi nhà bỏ ra một nửa, được công pháp thì trực tiếp sao chép một phần!”
Lý Diệu Tổ nhíu mày suy nghĩ, Lý Gia cũng từng nhận được qua công pháp Kim Đan, công pháp ban đầu trong tộc cũng có thể tu luyện đến Kim Đan sơ kỳ, nhưng công pháp Kim Đan, ai lại ghét có nhiều chứ?
Hơn nữa Lý Gia có không ít kiếm tu, cái Huyền Nguyên kiếm quyết này cũng khá phù hợp.
Vương Gia từng có địa vị ngang hàng với họ giờ đã muốn bỏ bọn họ lại xa phía sau, hắn nhất định phải tăng nhanh bước chân phát triển của gia tộc.
Theo lòng mà nói, hắn tuyệt đối không muốn chia công pháp cho Lôi Gia, nhưng Lôi Lễ Hoành nói cũng có lý, lần này tham gia cạnh tranh ngoài bọn họ, còn có các thế lực Trúc Cơ đến từ Thanh Nguyên Môn, Phần Thiên Tông, Vô Lượng Cung, thậm chí xa hơn một chút, Lôi Lễ Hoành có thể liên hợp với hắn, những người khác cũng không phải người ngốc, như thế nếu hắn chọn đơn thương độc mã thì khả năng thắng lợi quá thấp!
Trầm ngâm một hồi rồi nói: “Cũng được, bất quá phải để Lý Gia ta ra giá, bản gốc công pháp cũng về Lý Gia ta!”
Lôi Lễ Hoành lúc này gật đầu: “Tốt, cứ theo ý đạo hữu!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận