Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 102: Nhật nguyệt luân chuyển công

Sau khi đổ hết đồ vật ra, thứ nhiều nhất đúng là xác mắt mèo xoắn ốc.
“E hèm, làm phiền ngươi hỗ trợ thu dọn một chút!”
Ngoài ra còn có hơn ba vạn Linh Thạch, cùng chút ít phù triện, đan dược, mấy món Linh khí đều đang trong lúc va chạm với Vương Hạo mà hư hại, Vương Hạo nhìn, thấy giá trị chữa trị không lớn, nhưng vẫn là thu lại, biết đâu có lúc dùng đến.
Một cái túi trữ đồ khác là của tu sĩ Trúc Cơ kỳ đầu tiên mà Vương Hạo giết, Pháp Khí đều còn rất hoàn chỉnh, dù sao hắn chưa kịp ra tay đã chết.
Đầu tiên là năm vạn Linh Thạch, trong đó có mười mấy khối trung phẩm Linh Thạch, đan dược phù triện cũng không ít, có sáu tấm nhị giai phù triện, trong đó đáng tiền nhất là nhị giai thượng phẩm vạn kiếm phù, phù triện công kích thuộc tính kim, gần như là phù triện có uy lực lớn nhất.
Thông thường khi đã đạt tới tam giai, giữa các tu sĩ chiến đấu rất ít khi sử dụng phù triện, một là vì phù triện uy lực lớn không dễ chế tác, chế phù sư rất ít, hai là, ý nghĩa của phù triện vốn là bù đắp cho tu sĩ cấp thấp pháp lực không đủ, không thể tác chiến lâu dài, và giải quyết vấn đề uy lực không đủ. Tu sĩ Kim Đan có thể dời núi lấp biển, chân nguyên sinh sôi không ngừng, đánh nhau mấy ngày mấy đêm cũng không thành vấn đề, việc chế tạo phù triện đơn giản chỉ là vẽ vời thêm chuyện.
Một đòn tùy tiện của tu sĩ Kim Đan đều mạnh hơn phù triện cùng cấp, cần gì phải vất vả chế tác phù triện?
Từ tam giai trở lên, phù triện phần lớn mang tính công năng, tỉ như phá trận phù, Truyền Tống Phù, dẫn lôi phù các loại!
Cũng có cao giai tu sĩ chuẩn bị cho vãn bối đê giai một vài thủ đoạn bảo mệnh, nhưng phần lớn là phù bảo, dùng bộ phận uy năng pháp bảo phong ấn mà thành, không tính hoàn toàn là phù triện theo đúng nghĩa.
Đến Nguyên Anh kỳ, thủ đoạn càng thêm thần thông quảng đại, vật dẫn không chỉ giới hạn trong lá bùa, tự nhiên cũng không còn gọi là phù triện, mà thường gọi là thần lôi nào đó, thần kiếm nào đó các loại.
Đương nhiên, phù triện công kích cao giai cũng không phải là không có, chỉ là rất ít khi gặp mà thôi, không như giữa các tu sĩ cấp thấp cứ hễ động thủ là dùng phù triện.
Về phương diện pháp khí có ba cái, một cái nội giáp trung phẩm nhị giai, gọi là cá hoa vàng giáp, làm từ da một loài cá yêu thú, màu vàng, vừa hay Vương Hạo bị hỏng nội giáp, dùng cái này thay thế.
Một thanh thiếu nguyệt đao, cũng là trung phẩm linh khí, ngoài ra còn một cái ám khí hình kim, gọi là bạch châm thần châm, phẩm giai là nhị giai thượng phẩm, sau khi phát động độ rung rất nhỏ, gần như không thấy được bằng mắt thường, là thứ vũ khí dùng để đánh lén rất tốt.
Còn một số vật liệu yêu thú, tổng cộng giá trị đại khái gần mười vạn Linh Thạch.
Những người này cướp bóc chắc chắn không phải lần đầu, nếu không sao lại giàu có đến vậy.
Nhìn vào túi trữ vật của hai người này, Vương Hạo có phần chờ mong với gia tài của "đại ca" trong miệng bọn chúng.
Nhưng sau khi Vương Hạo đổ túi trữ vật của tu sĩ áo vàng ra lại nhíu mày, chỉ thấy toàn là vật liệu, không thấy bóng dáng của pháp khí.
"Không đúng, riêng pháp khí ta thấy đã có bốn món, hẳn là còn có túi trữ vật khác?"
Vương Hạo vội vàng đổ tất cả vật phẩm của ba người ra, khi đó hắn vội vàng đi, lại sợ có chỗ bỏ sót, liền cả quần áo của hai người cũng lột sạch.
Sau khi lật đi lật lại, quả nhiên Vương Hạo phát hiện không đúng, một chiếc nhẫn ánh bạc loé lên.
"Nhẫn trữ vật à?" Vương Hạo lần đầu thấy đồ chơi này, không dám chắc chắn, thần thức dò xét phát hiện quả nhiên có tin tức Thần Hồn ấn ký, hứng thú một phen rồi bắt đầu động thủ bài trừ.
Một lát, soạt một tiếng, một đống lớn đồ vật từ trong nhẫn xuất hiện, lấp đầy không gian do Vương Hạo khai phá.
"Má, cái này rốt cuộc đã cướp được của bao nhiêu người?" Nhìn đống đồ vật chất như núi, Vương Hạo không khỏi kinh hãi.
Đưa tay mở rộng động phủ một chút, mới đủ chỗ để hết các vật phẩm ra.
Vương Hạo sơ bộ phân loại, vật liệu ném sang một bên, Linh Thạch ném sang một bên, pháp khí ném sang một bên…
Mất đúng một canh giờ mới làm xong.
Vật liệu phần lớn là vật liệu yêu thú, cũng có vật liệu gỗ, vật liệu đá các loại, nhiều loại, ngoài những thứ chưa gia công, Vương Hạo còn phát hiện rất nhiều thứ đã được gia công rồi, người này từng nói hai con khôi lỗi viên hầu kia là tự tay hắn luyện chế, nghĩ rằng những vật liệu bán thành phẩm này đều dùng để luyện chế khôi lỗi.
Sơ sơ tính toán, riêng vật liệu yêu thú thôi đã nhiều hơn cả số yêu thú Vương Hạo và mọi người liên tục săn giết trong một tháng, giá trị e là không dưới hai mươi vạn.
Trong đó Vương Hạo phát hiện tài liệu thuộc tính Thổ trung phẩm nhị giai cần thiết, tam tài thạch, thổ hồn ấn rốt cuộc có thể tiến giai.
Linh Thạch có một đống mười lăm vạn, trung phẩm Linh Thạch hơn bốn mươi khối, còn có ba khối thượng phẩm Linh Thạch.
Về mặt đan dược, đáng tiền nhất là một viên Trúc Cơ Đan, còn lại phần lớn là đan dược bình thường dùng cho tu sĩ Trúc Cơ, không quá trân quý.
Pháp khí cũng không ít, khoảng mấy chục kiện, Vương Hạo đầu tiên xem xét phi thuyền, gọi là Nhật Nguyệt Toa, là thượng phẩm linh khí, tốc độ cực nhanh, có thể đạt tới một vạn dặm mỗi canh giờ, nhanh hơn tốc độ bay của tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, chính là tu sĩ vừa kết đan cũng gần như vậy, khuyết điểm là trọng tải nhỏ một chút, nhiều nhất chở được bốn người.
Bình bát màu vàng gọi là diệu thiên bát, cũng là thượng phẩm linh khí, là vũ khí dạng trọng lượng, dùng thế đè người, nếu đối phó yêu thú thì còn có thể tạm thời thu yêu thú vào trong bát, rồi chậm rãi luyện hóa.
Vân Đào thuẫn, linh khí phòng ngự thượng phẩm, khi kích phát có thể tạo thành khí thuẫn phòng ngự to lớn, diện tích phòng ngự lớn, khuyết điểm là dễ bị đánh trúng điểm yếu.
Còn có một thanh phi kiếm sáng lóng lánh – trảm linh kiếm, đúng là hạ phẩm pháp bảo…
Trong lòng Vương Hạo thầm nghĩ, pháp bảo rẻ nhất cũng phải trên hai mươi vạn Linh Thạch, dựa vào gia tài người này mua một cái cũng không phải không có khả năng, nhưng sao hắn không dùng chứ? Nếu sớm lấy pháp bảo ra thì Vương Hạo xong đời rồi!
Tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ pháp lực đơn giản kích hoạt một chút pháp bảo hạ phẩm vẫn làm được, dù chỉ một thành uy lực cũng đủ làm Vương Hạo trọng thương.
Phần pháp khí còn lại phần lớn là linh khí hạ phẩm, còn có mấy món pháp khí nhất giai, Vương Hạo có chút coi thường, để sang một bên, định bụng sẽ đưa cho Vương Văn Yến bọn họ.
Sau đó Vương Hạo bắt đầu xem xét ngọc giản mà ba người để lại, biết đâu trong đó có thể giải đáp nghi hoặc của Vương Hạo, Vương Hạo trực tiếp theo ngọc giản trong nhẫn trữ đồ mà xem.
Tìm kiếm một hồi, Vương Hạo cuối cùng có được kết quả mong muốn, thanh trảm linh kiếm này cần có công pháp đặc biệt phối hợp, hoặc là phải có hai loại thuộc tính chân nguyên mới có thể khu động được, môn công pháp này gọi là nhật nguyệt luân chuyển công, theo như miêu tả, nó là một trong thập đại trấn phái công pháp của Nhật Nguyệt cung, một đại phái lớn ở Nam Hải ngày trước.
Căn cứ vào một ngọc giản khác, Vương Hạo biết được người này tên là Hoàng Hữu Thành, vốn là tử đệ một gia tộc nhỏ, nhưng gia tộc bị diệt môn cách đây bốn mươi năm, tộc nhân và vợ con của hắn chết thảm, chỉ có mình hắn đào thoát được.
Sau đó tính tình hắn thay đổi lớn, bắt đầu biến thành tà tu, vừa chặn giết tu sĩ trên biển để tăng thực lực, vừa tìm kiếm cơ hội báo thù.
Hai mươi năm trước, hắn thăm dò một động phủ của một tu sĩ Kim Đan, có được nhật nguyệt luân chuyển công và rất nhiều bảo vật, chiếc Nhật Nguyệt Toa cùng trảm linh kiếm chính là một trong số đó, nhưng trảm linh kiếm cần công pháp phối hợp, hắn không dùng đến được, còn nhật nguyệt luân chuyển công là công pháp song thuộc tính, Linh Căn của hắn không thích hợp, thế là liền thành thứ bỏ đi.
"Công pháp song thuộc tính," ánh mắt Vương Hạo nóng lên, nhật nguyệt luân chuyển công là thuộc tính kim và thổ, cả công kích và lực phòng ngự đều cực mạnh, nhưng hắn là Luyện Đan sư, càng cần thuộc tính Hỏa hơn, "tiếc rằng chỉ tu luyện được tới Kim Đan hậu kỳ, vẫn không phải là công pháp Nguyên Anh!"
"Bất quá ngọc giản có nhắc tới công pháp tiếp theo có thể tìm được ở Nhật Nguyệt cung, nhưng Nhật Nguyệt cung sớm đã bị hủy diệt từ năm ngàn năm trước!" Vương Hạo lắc đầu cười khổ, đối với lịch sử Nhật Nguyệt cung hắn vẫn có một sự hiểu biết nhất định, Nhật Nguyệt cung là một trong những thế lực lớn khai phá Nam Hải sớm nhất, sau đó do phân chia của cải không đều, lại làm việc ngang ngược, gây nên công phẫn, bị nhiều thế lực Nam Hải hợp lực tiêu diệt, đây là thuyết pháp được lưu truyền rộng rãi nhất, còn sự thật như thế nào, Vương Hạo tự nhiên không biết rõ.
Vị tu sĩ Kim Đan kia rất có thể là dư nghiệt của Nhật Nguyệt cung, cuối cùng không biết vì sao lại chết ở nơi đó, mấy ngàn năm sau bị Hoàng Hữu Thành nhặt được chỗ tốt.
Khôi lỗi thuật của Hoàng Hữu Thành cũng bắt nguồn từ đây, có một ngọc giản cổ ghi lại truyền thừa khôi lỗi thuật tam giai, Hoàng Hữu Thành còn lấy được hai con khôi lỗi thú tam giai từ trong động phủ, nhưng vì năm tháng xa xưa, khôi lỗi thú đã sớm bị hư hỏng hết, bằng thủ đoạn của hắn thì không thể sửa chữa được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận