Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 72: Tộc trưởng chi vị xác định

Chương 72: Vị trí tộc trưởng được xác định
Vương Long Hữu nói: “Thúc tổ, ta cũng quản lý gia tộc mấy chục năm rồi, cũng muốn bế quan tinh tiến tu vi, chức tộc trưởng cứ để Diên Chiêu làm đi!” Bây giờ hắn cũng đã hơn 140 tuổi, mới chỉ đạt đến Trúc Cơ tầng thứ sáu, nếu lại bị những chuyện thế tục quấn thân, thì cũng không có hy vọng Kết Đan. Người tu tiên, ai mà chẳng muốn Kết Đan chứ?
Vương Diên Chiêu vẫn chưa tới sáu mươi tuổi, đang là độ tuổi tráng niên, rất phù hợp để đảm nhiệm chức tộc trưởng.
Thế là Vương Quang An nói rằng: “Vậy thì để Diên Chiêu tiếp nhận chức tộc trưởng đi, còn Long Hữu sau này sẽ đi trấn thủ Nhược Quân sơn!” Rồi lại nhìn về phía Vương Hạo: “Ngươi không muốn làm tộc trưởng, nhưng vẫn muốn tham gia vào chuyện gia tộc, vậy thì chọn một chức vị trong gia tộc đi!”
Vương Hạo vốn không muốn làm gì cả, nhưng Vương Quang An đã nói đến nước này, từ chối thì thật không hay, như thể muốn đoạn tuyệt với Vương gia vậy, vì thế đành nói: “Cá nhân ta quản lý sự vụ không giỏi, không có thời gian, cũng không am hiểu, chỉ có thể đưa ra chút đề nghị, định hướng cải cách!”
“Ví dụ như thế nào?” Vương Quang An hỏi.
“Ví dụ như việc lựa chọn các chức vị quản lý trong gia tộc, bất luận là tông môn hay gia tộc, đều hay lấy tu vi để đánh giá anh hùng, tu vi không đủ thì không được làm trưởng lão, không được quản lý việc gì, ta thấy như vậy là không tốt. Rất nhiều người, tu vi cao nhưng lại không am hiểu quản lý sự vụ, cũng không muốn quản lý, còn rất nhiều người am hiểu quản lý lại tu vi không đủ! Ta thấy nên thay đổi, giao người phù hợp làm việc phù hợp, như vậy thì sản nghiệp gia tộc mới có thể ngày càng phồn vinh, ngoài ra có thể thiết lập thêm chế độ khảo hạch tương ứng, ví dụ như quản sự ở Diệu Đan các, nếu cửa hàng đạt lợi nhuận tương đương năm ngoái thì xem như đạt, có thể giữ lại. Nếu cao hơn năm ngoái một mức nhất định thì được coi là xuất sắc, có thể thăng chức. Còn thấp hơn năm ngoái thì phải điều tra nguyên nhân, nếu là nguyên nhân khách quan như gặp yêu thú quấy phá thì có thể cho thêm một cơ hội, nếu là do năng lực cá nhân yếu kém thì phải loại bỏ.”
Đã lên tiếng rồi, Vương Hạo dự định nói cho hết, hắn không muốn sau này Vương Diên Chiêu bị những việc thế tục trói buộc: “Nhiệm vụ quản lý gia tộc cơ bản đều tập trung ở tộc trưởng, điều này không tốt, tộc trưởng là tu sĩ Trúc Cơ, lúc này lấy tu vi làm trọng, sao có thể lãng phí thời gian vào mấy việc thế tục như vậy? Ta đề nghị nên chia nhỏ các công việc trong tộc thành các đường, mỗi đường sẽ có trưởng lão làm đường chủ, việc nhỏ do đường chủ tự quyết định, chỉ khi nào có đại sự mới mời tộc trưởng ra mặt hoặc mời các vị trưởng lão nghị sự! Chứ không phải chuyện gì cũng phải mọi người cùng nhau bàn bạc, vẫn lấy Diệu Đan các làm ví dụ, những việc liên quan đến làm ăn hay luyện đan, trưởng lão ở những phương diện khác căn bản không hiểu, để bọn họ đến làm gì? Chỉ tốn thời gian vô ích thôi!”
Mọi người liên tục gật đầu, quả thực có đôi khi họ nghe mà không hiểu gì, căn bản không có cách nào tham gia vào, ý kiến đưa ra đôi khi còn sai.
“Vậy thì nên phân loại như thế nào, ngươi hãy nói cặn kẽ một chút!” Vương Quang An nói.
Vương Hạo bắt đầu nói: “Trước hết có thể chia thành mấy đường lớn, ví dụ như truyền công đường, phụ trách giáo dục con em trẻ tuổi luyện công, các kiến thức cơ bản về tu tiên bách nghệ... Còn có tạp vụ đường, phụ trách xử lý các việc vặt hằng ngày trong gia tộc, phát bổng lộc, đón tiếp khách khứa, sắp xếp công việc, đổi điểm cống hiến… Tài vụ đường, phụ trách quản lý tài sản của gia tộc, xét duyệt các khoản chi của các đường khác. Chấp pháp đường, xử lý những người trong tộc làm sai, có thể chia làm hai đường nội và ngoại, lần lượt giải quyết các vấn đề trong và ngoài tộc. Ngoài ra còn có thể chia đường theo tu tiên bách nghệ, luyện đan, luyện khí, chế phù, ngự thú, linh thực các loại, cùng với khai thác mỏ, thương nghiệp, vận chuyển các loại, đều có thể chia đường, để mỗi trưởng lão đều có việc cụ thể để làm, chứ không phải lúc nào cũng tụ tập ở đây họp hành lãng phí thời gian!”
Mỗi đường chủ sẽ có thêm mấy người quản sự, dưới quản sự, có thể quản lý những tộc nhân làm các công việc cụ thể. Các sự vụ hằng ngày do đường chủ quyết định, quản sự thực hiện. Còn những việc đại sự thì do tộc trưởng và các trưởng lão bàn bạc quyết định, nếu ý kiến khác nhau lớn thì tộc trưởng sẽ là người quyết định cuối cùng, tộc trưởng vẫn là người có quyền quyết định cao nhất.
Cứ như vậy thì rất nhiều việc sẽ được xử lý nhanh chóng, hiệu suất công việc cao hơn nhiều.
Đến lúc đó cần phải thiết lập chế độ khảo hạch tương ứng, lấy năm năm làm một nhiệm kỳ, trưởng lão hay quản sự mà không đủ năng lực thì phải thay người khác!
Các đường cũng phải so sánh với nhau, xếp hạng từ một đến năm, đường nào có thành tích cao nhất thì sẽ được tập thể khen thưởng, đường nào thấp nhất thì bị thông báo phê bình, thậm chí có thể bị cắt giảm phúc lợi!
Các tổ đội trong cùng một đường cũng phải thi đua với nhau, ví dụ như Linh Thực đường, trong việc trồng trọt ở linh điền, ai quản lý mà linh điền sản xuất được nhiều hơn thì người đó sẽ đứng đầu, tiền thưởng cũng cao nhất, người đứng cuối thì chỉ được nhận bổng lộc cơ bản!
Từng người trong tộc từ khi sinh ra sẽ được thiết lập điểm tích lũy, dựa trên các công việc làm được và mức độ hoàn thành sẽ nhận được điểm số tương ứng. Việc đổi những tài nguyên hiếm có, ví dụ như Trúc Cơ đan không chỉ phải dùng điểm cống hiến mà còn cần phải có điểm tích lũy cá nhân cao hơn người khác.
Các điều lệ cụ thể thì mọi người có thể từ từ thương lượng hoàn thiện! Nếu không thì phải phát triển thế nào? Ở kiếp trước mấy quy định này ở công ty người ta đều dùng hết rồi, Vương Hạo cứ thế lấy ra dùng thôi!
“Nếu làm như vậy thì tộc nhân có ý kiến gì không?” Có người hỏi.
Vương Hạo cười cười: “Chỉ cần thay đổi như thế, ta tin chắc mọi người trong tộc đều sẽ có việc để làm, cũng sẽ cố gắng nỗ lực. Thu nhập của gia tộc sẽ tăng lên trên diện rộng, nguồn lực chia cho từng cá nhân cũng sẽ nhiều hơn, vậy sao lại có thể có ý kiến? Ai ưu tú thì nhận phúc lợi cao hơn, ai nhận được ít hơn thì chỉ có thể trách chính mình! Nếu sau này mọi người cảm thấy chỗ nào không đúng thì cũng có thể sửa đổi!”
Lại có một trưởng lão đưa ra ý kiến khác: “Ta không quá đồng tình, cứ làm như thế, mọi người đều tranh nhau làm việc, liệu có ảnh hưởng đến tu luyện không? Dù sao tu vi mới là cái gốc mà!”
“Cái này thì càng dễ thôi, có thể khuyến khích mọi người tăng cao tu vi, cứ tăng lên một tầng tu vi thì sẽ thưởng bao nhiêu linh thạch và đan dược, đương nhiên phải có giới hạn thời gian, ví dụ ba năm tăng lên một tầng hay là năm năm, có thể căn cứ theo linh căn và giai đoạn tu luyện khác nhau mà thiết lập những tiêu chuẩn khác nhau! Chỉ cần phần thưởng tăng tu vi cũng tương đương với phần thưởng làm việc, thì sao lại không có ai chuyên tâm tu luyện?” Vương Hạo hỏi: “Bây giờ tu vi của ta không tính là thấp đấy chứ? Ngoài ra ta còn luyện đan, chế phù, lại còn quản lý cửa hàng Thanh Ngưu phường mấy năm, chỉ cần cố gắng thì tất cả đều có thể làm được, không làm được chỉ có thể trách là mình không đủ cố gắng!”
Vương Hạo cao giọng nói khiến một đám trưởng lão đỏ mặt xấu hổ, linh căn của họ tốt hơn Vương Hạo, tài nguyên có được cũng nhiều hơn, tu vi và thành tựu lại kém xa Vương Hạo. Mà thực tế thì Vương Hạo có được những thứ này đều nhờ vào đan dược, nếu không có trang trại thì hắn có thể Trúc Cơ sao? Chỉ sợ hiện tại tu vi Luyện Khí hậu kỳ cũng còn khó khăn!
“Hơn nữa, tu sĩ Vương gia chúng ta vẫn còn quá ít, có thể khuyến khích những tộc nhân không có triển vọng tu luyện sớm kết hôn, sinh ra một đứa trẻ có linh căn sẽ được thưởng một chút linh thạch, chi phí nuôi dưỡng đứa trẻ cũng do tộc lo, như vậy thì không tới trăm năm, Vương gia ta nhất định sẽ trở thành một đại gia tộc có hàng nghìn tu sĩ!” Nhân khẩu chính là gốc rễ của một tộc, một phái, không có đủ nhân khẩu thì rất nhiều việc sẽ không làm được, có rất nhiều việc không thể làm! Chỉ khi có số lượng lớn nhân khẩu thì những tộc nhân có thiên phú mới có thể xuất hiện, thì mới có thể ổn định, chứ không phải như bây giờ, cứ vài chục năm mới có một hai người có linh căn kép, giống như là đang xổ số vậy.
Vương Diên Phong đứng lên hỏi: “Như vậy chi tiêu của gia tộc sẽ tăng lên không ít đấy chứ?”
Vương Hạo hỏi: “Hiện tại thu chi của gia tộc đang thế nào?”
Vương Long Hữu đáp: “Từ khi ngươi tiếp quản cửa hàng Thanh Ngưu phường thì thu nhập của gia tộc bắt đầu tăng lên đáng kể, mấy năm trước lại có được Nhược Quân sơn, mở rộng thêm không ít linh điền, thu nhập cũng tăng thêm, hiện tại mỗi năm tổng lợi nhuận vào khoảng hai vạn linh thạch, về phần chi tiêu thì bổng lộc phúc lợi cho tộc nhân là một vạn linh thạch, tiếp đón khách khứa hết hai ngàn, mua pháp khí, bùa chú và vật tư cho tộc nhân tốn khoảng ba nghìn, còn một số chi phí lặt vặt tốn hơn một nghìn linh thạch, mỗi năm dư ra gần bốn nghìn linh thạch!”
Lợi nhuận hiện tại của Vương gia có thể nói là không tệ, Vương Hạo hài lòng gật đầu, cười nói: “Với bốn nghìn linh thạch này thì việc khuyến khích tu luyện hay sinh con thì trong ngắn hạn đâu phải là vấn đề? Nhân khẩu của tộc nhiều hơn, thực lực cũng sẽ mạnh hơn, tự nhiên có thể mở rộng địa bàn, kiếm thêm lợi nhuận, há chẳng phải tốt hơn là cứ để linh thạch nằm im trong kho hay sao?”
“Nói không sai,” Vương Quang An nghĩ đến việc sau này Vương gia đã có cây ngưng nguyên quả, việc sản xuất trúc cơ đan đã ổn định, không cần cố tích trữ linh thạch để mua từ bên ngoài, liền gật đầu đồng ý: “Việc này cứ quyết định như vậy đi! Còn việc thiết lập các đường thì mọi người còn ý kiến gì không? Diên Chiêu, ngươi với tư cách là tộc trưởng thì có gì muốn nói?”
Vương Diên Chiêu lắc đầu: “Lão tổ, Diên Chiêu không có ý kiến gì!”
Vương Quang An nhìn về phía những người khác, mọi người cũng nhao nhao biểu thị đồng ý. Vương Hạo làm như vậy chẳng qua chỉ phân chia một phần quyền lực của tộc trưởng cho các vị trưởng lão, ai có lợi thì họ sao lại có ý kiến chứ?
“Tốt, vậy việc này cũng coi như xong, còn việc các đường sẽ do ai quản lý? Phân chia quyền hạn, cách thức khen thưởng ra sao thì chúng ta từng bước giải quyết!” Nói rồi ông nhìn về phía Vương Diên Chiêu: “Ngươi với tư cách là tộc trưởng, ngươi quen thuộc người của gia tộc, trưởng lão đảm nhiệm các đường cứ do ngươi quyết định! Về phương diện tài chính, Long Hữu là người quen thuộc nhất, ngươi sẽ quyết định mức thưởng và các vật tư cụ thể.” Rồi ông nhìn về phía Vương Hạo: “Những đề xuất này là do ngươi đưa ra, vậy thì những cơ cấu cụ thể, việc phân chia quyền hạn cứ do ngươi quyết định!”
“Ba người các ngươi cứ quyết định trước đi, chúng ta lại thảo luận, có gì chưa hợp lý thì mọi người sẽ đưa ra ý kiến sửa chữa!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận