Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 2969: Làm khách Âu Dương Tiên Tộc

"Ngươi nói phân thân của ngươi cũng đã sớm đạt đến Hợp Thể đại viên mãn rồi sao? Vậy hắn có thể tấn thăng lên Đại Thừa kỳ được không?" Ngao Vân Quang tò mò hỏi, hắn biết rõ sự tồn tại của Vương Văn!
Vương Hạo lắc đầu đáp: "Không dễ dàng như vậy, c·ô·ng p·h·áp mà hắn tu luyện có chút đặc thù, cần một số loại linh vật đặc biệt."
Vương Văn tu luyện chính là ma c·ô·ng, linh vật bình thường không có tác dụng gì với hắn, mà cần loại linh vật bị ma khí xâm nhiễm, loại linh vật này tương đối khó tìm k·i·ế·m, thường chỉ sinh trưởng ở những nơi Phong Ma Chi địa.
Mà Phong Ma Chi Địa lại tương đối ẩn nấp, rất khó p·h·át hiện, cho dù có người p·h·át hiện thì cũng sẽ c·hết ở bên trong, tin tức khó mà truyền ra ngoài.
Nhưng th·e·o như ma tộc xâm lấn, loại linh vật đặc thù này hẳn sẽ nhiều lên, nếu không thì Vương Hạo trực tiếp bắt một tên ma tộc cho Vương Văn luyện hóa, hẳn là sẽ giúp hắn tấn thăng lên Đại Thừa kỳ.
So ra thì Vương Linh, Quý Tiểu Đường các nàng tấn thăng đơn giản hơn một chút, đủ các loại điều kiện rồi, chỉ cần từng bước một thực hiện là được, chỉ cần không phải quá xui xẻo, tỷ lệ thất bại cũng không cao!
Hai người tán gẫu một hồi, rồi thu dọn đồ đạc, rời khỏi động phủ, đi thẳng ra bên ngoài thành!
Trên đường phố, dòng người vẫn cuồn cuộn như cũ, có điều đã vơi bớt đi không ít, hai người họ đi lại ở trong đó, vẫn sẽ không bị chú ý!
Sau một chén trà, bọn họ rời khỏi Kim Long thành, cưỡi độn quang, nhanh chóng b·iế·n m·ấ·t không thấy bóng dáng.......
Tổ đình của Âu Dương gia nằm ở Khôn Vân Giới, nơi đây có nhiều sản vật phong phú, thương mại cũng rất phồn hoa.
Toàn bộ Khôn Vân Giới và các tinh vực xung quanh, chỉ cần Âu Dương gia hắt hơi một cái thôi thì cũng phải run lên bần bật.
Tư Đồ gia thì lại nằm ở tinh vực gần đó, hai nhà coi như là hàng xóm của nhau, giữa hai bên cũng có sự cạnh tranh, tuy nhiên về tổng thể mối quan hệ vẫn hài hòa.
Gần đây, có tin tức Âu Dương Chấn Đình muốn tổ chức thọ yến truyền ra, các thế lực giao hảo đều sẽ phái người tới tham gia.
Loại chuyện này chẳng có gì lạ, cách giao lưu giữa các thế lực lớn chính là như vậy, khi thì lão tổ thọ yến, khi thì đại điện tấn thăng.
Đa phần sẽ có một tu sĩ cùng cấp dẫn đội, mang theo những hậu bối ưu tú của gia tộc để tạo đường cho lớp trẻ.
Cho dù là những thế lực không nhận được t·h·iệp mời thì cũng đều tự giác tới, có ai lại không muốn nương tựa vào mối quan hệ với Âu Dương gia chứ? Âu Dương gia có thể không thèm để mắt đến ngươi, không phát t·h·iệp mời cho ngươi, nhưng nếu ngươi thật sự không đến, thì đó chẳng phải là coi thường Âu Dương gia sao?
Cho nên khoảng thời gian này, Khôn Vân Giới náo nhiệt vô cùng, một lượng lớn tu sĩ từ khắp nơi đổ về.
Đây không chỉ là vì nể mặt Âu Dương Chấn Đình, mà hôn lễ của Vương Hạo và Âu Dương Minh Nguyệt cũng sẽ được tổ chức cùng thời điểm, tin tức về việc Vương Hạo có trong tay vạn năm linh dược cùng Lôi Kiếp Mộc các loại linh mộc quý hiếm cũng đã được lan truyền đi, nên rất nhiều tu sĩ cấp cao đến chúc thọ, thực chất là ý không phải ở những lời đó.
Bọn họ muốn mượn cơ hội này để tạo quan hệ với Vương Hạo, mong có thể bàn chuyện hợp tác.
Đương nhiên, cũng có người muốn tìm Vương Hạo gây sự, việc Vương Hạo đánh thắng Mộ Dung Cảnh, vang danh Linh giới, khiến bọn chúng muốn bắt chước, bọn chúng không đủ gan khiêu chiến người của ngũ đại tiên tộc, nhưng khiêu chiến Vương Hạo thì chẳng có gì phải e dè cả!
Số lượng tu sĩ cấp cao tới rất đông, khiến cho tộc nhân của nhánh Âu Dương Chấn Đình bận muốn c·hết, vừa phải tiếp đón kh·á·c·h khứa, lại vừa phải phòng ngừa có người đến quấy r·ối.
Người đến là kh·á·c·h, bất kể mục đích của họ là gì, đã lấy danh nghĩa đến chúc thọ thì họ nhất định phải tiếp đãi thật tốt!
Bởi vì số lượng kh·á·c·h tới quá đông, Âu Dương gia buộc phải tăng p·h·ái một lượng lớn nhân thủ, duy trì trật tự, đề phòng có kẻ quấy r·ối!
Một đạo thanh quang xuất hiện trên chân trời, nhanh c·h·óng bay về hướng Khôn Vân Thành, vừa mới tới gần thành trì trong vòng trăm vạn dặm, liền bị tu sĩ của Âu Dương gia chặn lại!
Thanh quang là một con Loan Điểu khổng lồ, trên lưng Loan Điểu đứng một đội tu sĩ, Tư Đồ Vận đứng ở vị trí trước nhất, vẻ mặt thản nhiên.
"Ta là Tư Đồ Vận, đến đây để chúc thọ cho Âu Dương đạo hữu, còn không mau cho ta qua?" Tư Đồ Vận ném ra một cái t·h·iệp mời màu đỏ.
Sau khi tu sĩ của Âu Dương gia kiểm tra xác thực, không có sai sót gì thì giao t·h·iệp mời lại cho Tư Đồ Vận, "Tiền bối thứ tội, vì đề phòng ma tộc trà trộn vào, nên buộc phải kiểm tra nghiêm ngặt, mời tiền bối!"
Loan Điểu cất tiếng hót, tiếp tục tiến về phía trước, dọc đường đi bọn họ đụng phải rất nhiều đội tuần tra, khi tới gần thành trì trong vòng vạn dặm thì liền bị mời xuống, không được phép bay lượn!
Ngay tại cửa thành, Tư Đồ Vận đột nhiên dừng chân, nhìn về phía hai người đang bị kiểm tra cách đó không xa, "Ồ, Vương đạo hữu, ngươi đây là mới đến sao?"
Vương Hạo quay đầu lại, thấy là Tư Đồ Vận, liền đáp lễ, "Nguyên lai là Tư Đồ tiên t·ử, thật là trùng hợp, Vương mỗ vừa đến không lâu, không ngờ Tư Đồ tiên t·ử cũng đích thân tới."
Việc tu tiên giả tổ chức đại thọ cũng không tính là một sự kiện quá trọng đại gì, việc Tư Đồ gia phái một tu sĩ Hợp Thể tham gia cũng không có gì là thất lễ cả.
"Đây không phải là vì đến gặp Vương đạo hữu sao, hai bộ đại trận mà ngươi đặt mua, ta đã mang đến, không biết đạo hữu bao giờ thì linh dược mới đến được?"
Nếu không phải là vì gặp Vương Hạo thì Tư Đồ Vận cũng sẽ không đích thân tới, quan hệ cũng cần phải vun đắp, chỉ cần Vương Hạo còn linh dược trong tay mà chưa tiêu hết thì vẫn có giá trị kết giao.
Hai người tán gẫu đôi câu, rồi cùng nhau bước vào trong thành, "Chúng ta đã đều đến đây rồi, vậy mà Âu Dương đạo hữu vẫn còn chưa ra nghênh đón sao?" Tư Đồ Vận có chút không vui, nàng đích thân đến là đã quá nể mặt Âu Dương Chấn Đình rồi, vậy mà Âu Dương Chấn Đình lại đối đãi kh·á·c·h khứa như thế sao?
"Tiền bối xin đừng trách, lão tổ đã đến rồi!" Một tu sĩ Hợp Thể của Âu Dương gia nói.
"Tiền bối đã đến, vậy vì sao còn không hiện thân?" Vương Hạo nhìn về phía một chỗ hư không, cười tủm tỉm nói.
Tư Đồ Vận nhíu mày, nàng cũng không p·h·át hiện ra gì, rồi th·e·o ánh mắt của Vương Hạo nhìn qua.
Chỉ thấy một ánh linh quang lóe lên, hai nam hai nữ xuất hiện từ trong hư không, người cầm đầu chính là Âu Dương Chấn Đình, bên cạnh ông ta là Âu Dương Minh Nguyệt, phía sau là Âu Dương Minh Diên và một thanh niên nam t·ử Hợp Thể kỳ!
"Ha ha, nghe nói thần thức của Vương đạo hữu hơn người đã lâu, quả nhiên là vậy, lão phu múa rìu qua mắt thợ rồi, làm đạo hữu phải chê cười," Âu Dương Chấn Đình cười ha hả một tiếng, rồi ra một thủ hiệu mời, "Mời hai vị đạo hữu!"
Trong thành trì, số lượng lớn tu sĩ bị c·ấ·m không được phi hành, nhưng quy củ này không thể nào hạn chế được tu sĩ Đại Thừa và Hợp Thể, có mấy ai nguyện ý lãng phí thời gian vào việc đi lại chứ, người ta là đến để chúc thọ chứ có phải là tới chịu tội đâu.
Một khắc đồng hồ sau đó, bọn họ xuất hiện tại một trang viên lớn, bên trong trang viên trồng đầy kỳ hoa dị thảo, mùi thơm nức mũi.
Âu Dương Chấn Đình dẫn Tư Đồ Vận đến một trang viên khác, người dẫn đường cho Vương Hạo là Âu Dương Minh Nguyệt!
"Đây là chỗ ở tốt nhất trên Vạn Hoa Sơn, là nơi Âu Dương gia dùng để tiếp đãi kh·á·c·h quý, Vương đạo hữu thấy thế nào?"
Phía sau nàng còn có Âu Dương Minh Diên đi th·e·o, đây là lần hiếm hoi nàng nói chuyện kh·á·c·h khí với Vương Hạo như vậy!
Vương Hạo lại lắc đầu, nói: "Cũng chỉ có vậy thôi, hay là đổi sang chỗ khác đi!"
"Ngươi muốn đổi đến nơi nào? Âu Dương gia vẫn còn mấy ngọn núi có phong cảnh rất đẹp."
Vương Hạo vẫn lắc đầu, nói: "Không cần phiền phức như vậy, đến chỗ của nàng là được!"
Nghe xong lời này, cả hai nữ sắc mặt đều đỏ lên, Âu Dương Minh Diên vội phản ứng lại, liền cáo từ, rời đi.
"Hừ, ở Âu Dương gia, Vương đạo hữu vẫn nên giữ một chút tôn trọng cho tốt," Âu Dương Minh Nguyệt mặt đầy vẻ giận dữ, dường như là nhớ ra cái gì đó, lại hung tợn trừng mắt nhìn Vương Hạo.
"Ha ha, phu nhân cũng đừng nên để trong lòng, chỉ đùa ngươi thôi, ở đây là được rồi, chỗ nào yên tĩnh một chút là tốt nhất, đừng để mấy người không liên quan đến quấy rầy," Vương Hạo vừa cười vừa nói.
Hắn đã lánh mặt mấy chục năm rồi, một khi danh tiếng đã lan ra thì chẳng có cách nào ngăn cản nổi, không ít người đều muốn gặp mặt hắn, nhưng hắn biết rằng không thể tiếp tục tùy tiện tung ra vạn năm linh dược nữa, ít nhất cũng phải mấy trăm năm sau, phải để giãn cách thời gian ra!
"Yên tâm đi, ở đây có cấm chế rất dày đặc, không có sự cho phép của ngươi thì những người khác không vào được đâu," Âu Dương Chấn Đình rất coi trọng Vương Hạo, tự nhiên không muốn để cho hắn bị người khác quấy rầy, điều quan trọng hơn là Âu Dương Chấn Đình không muốn linh dược trong tay Vương Hạo lọt vào tay người khác!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận