Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1458: Kiếm tu Động Phủ

Chương 1458: Kiếm tu Động Phủ
Viên Nam Yên lắc đầu, nói: “Luyện Hư Linh Vật mỗi một phần đều rất trân quý, Viên gia ta cũng không có mấy phần, càng không thể mang theo trên người, hiện tại trao đổi không được, ta cũng không quyết định được. Hơn nữa, có nhiều U Minh Thần Tinh như vậy, Viên gia càng không thể bán ra Luyện Hư Linh Vật khác!”
Vương Hạo nghe xong, cũng hiểu ra, một chút có được nhiều U Minh Thần Tinh như vậy, chỉ cần phối hợp một chút, Viên gia liền có thể có thêm mấy người cùng nhau xung kích Luyện Hư. Cùng Vương Hạo trao đổi thêm U Minh Thần Tinh? Đây không phải là quá rảnh rỗi sao?
“Cứ theo việc đầu tiên đã nói, lần này thu hoạch chia đều, ngươi yên tâm, liên quan đến tin tức U Minh Thần Tinh, ta sẽ không nói cho bất kỳ ai, bao gồm người của Viên gia.” Viên Nam Yên chân thành nói, nàng biết nhiều U Minh Thần Tinh như vậy đại biểu cho điều gì, tin tức một khi lộ ra, Vương Hạo sẽ giống như đứa trẻ ôm thỏi vàng đi trên chợ, nhất định sẽ bị các thế lực khắp nơi cướp đoạt!
Vương Hạo rất bất đắc dĩ, chỉ có thể chọn tin tưởng phẩm chất của Viên Nam Yên, nói thật, tu sĩ Cao Giai thường không có nhân phẩm tốt đẹp, nhưng lúc này, hắn rõ ràng không có lựa chọn nào khác.
Chia xong, Vương Hạo đảo mắt một vòng, nơi đây là đường cụt, có thể khi hắn cho rằng Viên Nam Yên muốn đi đường cũ trở về, đi nơi khác thì, Viên Nam Yên lại đi về phía vách đá, lục lọi một lúc, gọi ra ngũ thải Linh Kiếm, chém ra một đạo kiếm khí vào hư không.
Kiếm khí không vào vách đá, cũng không phát ra chút động tĩnh nào, Viên Nam Yên phất tay áo, một đạo hào quang bao lấy Vương Hạo và Thiên Thành Tử, lóe lên, mang theo bọn họ vào trong vách đá!
Khoảnh khắc sau, cảnh vật đột nhiên thay đổi, ba người xuất hiện trong một gian thạch thất, diện tích thạch thất không nhỏ, giống như là một chỗ căn cứ, chỉ có điều có hơi cũ kỹ và trống trải.
Ngay khi Vương Hạo quan sát hoàn cảnh, linh khí trong thạch thất bỗng hỗn loạn!
Không có chút báo hiệu, cấm chế bộc phát, trong chốc lát vô số lưu quang hiện ra, như từng đạo kiếm khí đáng sợ, trong nháy mắt sắp xếp thành trận, hướng ba người Vương Hạo giảo sát!
Thế kiếm long trời lở đất ập tới, Vương Hạo sợ hãi kinh hãi, da đầu tê rần! Có thể khi hắn chuẩn bị toàn lực ngăn cản, thì thân ảnh Viên Nam Yên lại lóe lên, nhanh chóng xuất hiện trước một vách đá, đột nhiên đánh ra một chưởng vào đó.
Ầm ầm!
Tiếng nổ qua đi, những kiếm khí kia trong nháy mắt như bị ấn nút tạm dừng, tất cả đứng im trên không trung, rồi lại nhanh chóng hóa thành những điểm linh quang, thạch thất lại trở về yên tĩnh!
Trong mắt Vương Hạo lộ vẻ kinh ngạc, kinh ngạc với cấm chế tinh diệu này, đồng thời cũng kinh ngạc với thủ đoạn của Viên Nam Yên, đối phương rõ ràng nắm giữ sức mạnh pháp tắc, vừa rồi tùy ý một chưởng, thật ra đã dẫn động thiên địa nguyên khí xung quanh, chỉ có sức mạnh pháp tắc mới nhanh chóng dẫn động được thiên địa nguyên khí tụ tập như vậy, căn bản không giả được!
Trước kia Tiềm Long Bảng mười người danh tiếng không hề sai, Viên Nam Yên Mạc Đại danh khí có được là từ thực lực mạnh mẽ của nàng, chứ không phải dựa vào Viên gia!
“Đại điện này là?”
“Có lẽ là một vị kiếm tu tiền bối để lại, khe U Minh kia rất có thể là do vị kiếm tu tiền bối này chém ra, một kiếm mở thiên phong, một kiếm hóa U Minh, trong lịch sử Nhân Tộc có vài vị kiếm tu kinh tài tuyệt diễm, chỉ là không biết ở đây là vị nào,” Viên Nam Yên có chút hướng tới nói.
Không ai là không mong muốn mình mạnh mẽ hơn, Viên Nam Yên cũng không ngoại lệ!
“Một kiếm chém ra mấy vạn trượng khe núi, vị tiền bối này chẳng lẽ là tu sĩ Hợp Thể?”
“Có lẽ vậy, nhìn từ bố trí ở đây hẳn ngươi cũng thấy đã từng rất phồn vinh, có thể nắm giữ quy mô Động Thiên như vậy, ít nhất phải có tu vi Hợp Thể kỳ, mà kiếm tu tiền bối ở đây cũng chỉ là một thành viên trong đó mà thôi.”
Vương Hạo nghe vậy cũng sinh lòng mong muốn, thời phồn vinh, nơi này chỉ sợ là chân chính tiên gia phúc địa!
Đại điện không hề tối tăm, Vương Hạo ngẩng đầu nhìn, một bên vách tường mở ra hai cửa sổ mái, ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, chính diện thạch môn mở một khe hở, cũng có ánh sáng lọt vào!
Vương Hạo đang định đi qua xem, lại bị Viên Nam Yên ngăn lại!
“Đừng đi ra bên ngoài, bên ngoài Động Phủ này vẫn còn cấm chế giống Trấn Tiên cốc, hơn nữa cực kỳ mạnh mẽ!”
Vương Hạo đương nhiên không dám vượt quá giới hạn, nhưng qua khe cửa, cũng có thể nhìn thấy phần lớn tòa Cự Phong thông thiên kia!
Nơi này ước chừng là sườn núi, nhìn quanh, trong núi Thạch Lâm liên miên, cỏ xanh thảm cỏ xanh, thỉnh thoảng lại thấy đại điện thạch đường, sơn tuyền tiểu đình, cũng có vài nơi cấm địa u cốc, cấm chế quang mang chập chờn, đủ loại kỳ cảnh, ngôn ngữ không thể diễn tả hết!
Có thể tưởng tượng, năm xưa nơi này chắc chắn là tu sĩ như mây, thịnh cảnh phi thường!
Đáng tiếc bây giờ lại chỉ là một mảnh tịch liêu, không có chút nhân khí nào!
Nhưng hiện tại có một vấn đề, Viên Nam Yên khẳng định rất hiểu nơi này, vậy tại sao nàng lại đến đây? Nơi này ngoài phần đáy khe núi ra, căn bản không có bảo vật gì tồn tại, Động Phủ cũng trống trải bỏ hoang!
Phía trước lại có cấm chế, có thể nói, nơi này là một con đường chết, chỉ có thể lui, không thể vào! Mà lùi lại, thì cũng chỉ có thể theo đường cũ trở lại khu vực cấm chế bên ngoài, vẫn không có gì thu hoạch.
Viên Nam Yên rốt cuộc muốn làm gì?
Nghĩ mãi không ra, Vương Hạo chỉ có thể thăm dò hỏi!
“Chờ đã!” Viên Nam Yên chỉ nói một chữ!
Vương Hạo nhìn về phía nàng, tiếp tục hỏi: “Tiền bối có thể nói rõ hơn được không, chúng ta muốn chờ cái gì!”
Viên Nam Yên đi lên trước hai bước, nhìn ra bên ngoài qua khe cửa, nói: “Ta cũng không biết sẽ chờ được gì, nhưng nơi này không thích hợp mạo hiểm, biết bao nhiêu tu sĩ đã bỏ mạng nơi đây, chúng ta chuyến này đã có thu hoạch không ít, không cần phải tiếp tục mạo hiểm! Động Phủ này rất an toàn, không biết được bí mật của vách đá cổ quái, căn bản không vào được, chúng ta cứ ở đây chờ đến khi Động Thiên đóng lại, sẽ tự động đưa chúng ta ra ngoài là được!”
“Đơn giản vậy sao?” Vương Hạo nhướng mày.
“Có lẽ sẽ có Dị Tộc xâm nhập nơi đây, gây ra biến số, đây là nơi tổ tiên Nhân tộc khai thác, bảo vật tuyệt đối không thể rơi vào tay Dị Tộc, ở đây ở trên cao nhìn xuống……”
Vương Hạo lúc này mới hiểu ý đối phương, trong lòng lập tức lạnh lẽo, hóa ra Viên Nam Yên cũng không phải là người lương thiện gì, đây là định núp ở sau làm hoàng tước.
Nhưng điều này không hợp lý, vì sao nàng không trở mặt với mình? Còn chia cho mình một nửa U Minh Thần Tinh? Không hợp lý, hoàn toàn không hợp lý.
Viên Nam Yên không phản ứng lại Vương Hạo đang cau mày bên cạnh, thân là tu sĩ Luyện Hư, đương nhiên sẽ không quan tâm đến một tu sĩ hóa thần bên cạnh nghĩ gì, đương nhiên, Vương Hạo lo lắng cái gì, không cần suy nghĩ nàng liền biết.
Nàng có nguyên tắc của mình, là tu sĩ có thiên tư tốt nhất của Viên gia trong gần vạn năm, nàng từ nhỏ đã lấy việc hưng thịnh Nhân Tộc làm nhiệm vụ của mình.
Không sai, là Nhân Tộc, mà không phải Viên gia, lý tưởng tốt có thể giúp kích thích ý chí, kiên định đạo tâm.
Viên Nam Yên từ nhỏ đã sống như vậy, đối với Nhân Tộc, nàng tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì xấu, còn đối với Dị Tộc, nàng sẽ không chút do dự!
Phi Tiên thành nằm ở biên giới Nhân Tộc, xuân nước sông ấm vịt tiên tri, một khi khai chiến, Phi Tiên thành sẽ là nơi bị tấn công đầu tiên, Dị Tộc xung quanh càng mạnh, Phi Tiên thành gặp đả kích càng nặng nề, nên nàng không thể có thánh nhân gì tâm tính, nhân từ nương tay!
Bạn cần đăng nhập để bình luận