Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 70: Thần Thức diệt địch

Chương 70: Thần Thức diệt địch
"Nói tặng đạo hữu pháp khí bậc nhất, sao có thể thu thêm linh thạch của đạo hữu, trong tay ta còn có ba khối linh thạch trung phẩm, vừa vặn dùng để vận hành Phi Vân Chu, liền cùng nhau đưa cho đạo hữu luôn!" Đỗ Tiên Điệp đưa một đống pháp khí cho Vương Hạo, lại lấy ra ba khối linh thạch trung phẩm màu đỏ nhạt có linh khí nồng đậm.
Linh thạch trung phẩm cũng phân thuộc tính, đương nhiên cũng có loại không màu không thuộc tính, cũng có loại đa sắc đa thuộc tính.
Vừa vặn trong tay Vương Hạo đang thiếu, liền nhận lấy, nói: "Vậy tại hạ xin mạn phép nhận lấy!"
"Nếu sau này đạo hữu còn đến Thanh Nguyên Môn bán Hộ Mạch đan, vẫn có thể tìm ta, nhận làm pháp khí riêng cũng được!" Đỗ Tiên Điệp cười đáp lễ!
"Nhất định, nhất định!"
Từ biệt Đỗ Tiên Điệp xong, Vương Hạo liền vội vàng rời khỏi Thanh Nguyên Môn, vì đã mua sắm pháp khí, giảm bớt đi những phiền toái khi đến Thanh Nguyên phường thị, Vương Hạo trực tiếp ngự kiếm hướng Nhược Quân sơn bay đi.
Vương Hạo bay không nhanh không chậm, đi về phía trước ước chừng mấy vạn dặm, đến khi pháp lực cạn sạch thì phía trước có một đạo hắc ảnh xẹt qua, một kẻ che mặt áo đen xuất hiện cản đường.
Vương Hạo mặt không biến sắc nhìn đối phương, thong thả nói: "Vị đạo hữu này có ý gì, vì sao lại cản đường tại hạ?"
Kẻ cản đường trên mặt lộ ra mấy phần nụ cười nhăn nhở, âm hiểm cười lạnh nói: "Hắc hắc, mục đích của ta rất đơn giản, ngươi từ Thanh Nguyên Môn đi ra, trong tay hẳn là có không ít đồ tốt, thức thời giao túi trữ vật ra đây, lão tử có lẽ sẽ mở một mặt lưới, tha cho ngươi con đường sống." Theo hắn, Vương Hạo chắc là đệ tử của một gia tộc nào đó dưới trướng Thanh Nguyên Môn, đến đây Thanh Nguyên Môn có lẽ là giao dịch được một vài món đồ tốt, nên đã theo dõi một đoạn, phát hiện Vương Hạo đơn độc một mình mới xuất hiện, nghĩ đến phen này có lẽ sẽ lại thu được một khoản không nhỏ, trong mắt hắn lập tức lộ ra mấy phần lửa nóng.
Trên mặt Vương Hạo lộ vẻ sợ hãi: "Đạo hữu, ngươi bất quá là Trúc Cơ tầng bốn, thật liều mạng trong thời gian ngắn có thể không bắt được tại hạ đâu, vẫn là nên rời đi cho tốt!" Nói xong liền làm bộ quay người muốn bỏ chạy.
"Hắc hắc, ta khuyên ngươi không cần phí công giãy giụa, nếu không sẽ còn phải chịu thêm chút đau đớn da thịt đấy!" Hắc y nam tử vẻ mặt tự tin, theo hắn thấy, Vương Hạo chỉ là một tu sĩ vừa mới tiến cấp Trúc Cơ, chưa kịp tu luyện Thần Thông, đối phó không nên quá đơn giản.
"Chết!" Hắc y nam tử há mồm phun ra một đạo phi kiếm màu trắng, chính là phi kiếm bản mệnh được ôn dưỡng trong đan điền, chạy thẳng đến Vương Hạo.
Vừa động thủ đã dùng một kích toàn lực, muốn trong nháy mắt diệt địch, có thể nói là Hắc y nam tử cực kỳ cẩn thận. Nếu đổi thành người khác thì đương nhiên là không tránh khỏi cái chết.
"Ha ha, xem ngươi trốn chỗ nào!" Hắc y nam tử cho rằng Vương Hạo nhất định không thể nào đỡ nổi một kích toàn lực của mình, trong lòng cảnh giác thả lỏng tới cực điểm, trong mắt Vương Hạo hiện lên một tia tàn nhẫn, lạnh lùng nhìn chằm chằm tên tu sĩ áo đen.
Trong lòng Hắc y nam tử giật mình, con ngươi đột nhiên rung động, nhưng còn chưa đợi hắn có bất kỳ hành động gì thì liền cảm thấy Thần Thức giống như bị người dùng thiết chùy mạnh mẽ xuyên thủng, ý thức trong nháy mắt biến mất, trong miệng phun ra một ngụm huyết vụ, thân thể lảo đảo một cái rồi ngã xuống đất.
Phi kiếm đã mất chủ nhân, tự nhiên không còn uy lực, lảo đảo một cái rồi rơi xuống ngay trước mặt Vương Hạo.
"Con mẹ nó, lại dám giở trò với ta?" Vương Hạo khẽ cười một tiếng, người này ra tay rất nhanh, không giống như mấy tên phản phái bình thường hay nói nhiều, khiến Vương Hạo chỉ kịp dùng nứt thần chùy vội vàng phản kích, cũng may kết cục là tốt đẹp.
Thu hồi túi trữ vật và phi kiếm của tên nam tử, ném một quả cầu lửa lên người hắn, đốt thành tro bụi rồi lại lấp một chút đất, lúc này mới dựng độn quang rời đi!
Nơi này không phải chỗ để kiểm tra chiến lợi phẩm, làm không cẩn thận sẽ đụng phải kẻ cướp đường khác, Vương Hạo cũng bất lực nhả rãnh cho vận khí của mình, mới rời nhà đi xa có mấy lần thôi đã gặp tới ba đợt cướp đường.
Trở lại Nhược Quân sơn, Vương Hạo không làm kinh động đến ai, trước quay về động phủ của mình.
Lấy ra một túi đựng đồ, chính là của tên vừa chặn giết mình, phất tay phá vỡ cấm chế bên trên, đem toàn bộ đồ bên trong đổ xuống đất.
Vương Hạo đại khái liếc qua, người này không được giàu có, linh thạch hạ phẩm chỉ có hai ngàn, linh thạch trung phẩm cũng có mười mấy khối, pháp khí thì tốt nhất là linh kiếm bản mệnh, đáng tiếc linh kiếm bản mệnh chỉ có người đã khóa lại mới có thể phát huy hết toàn bộ uy năng, người khác chỉ có thể phát huy nhiều nhất ba thành, còn không bằng một ít pháp khí thượng phẩm bậc nhất.
Còn có một trung phẩm linh khí là một bộ nội giáp, nhìn không ra làm bằng vật liệu gì, nhưng ít nhất cũng có giá trị hơn một ngàn linh thạch.
Về phần đan dược thì cũng chỉ bình thường, thân làm luyện đan sư Vương Hạo chướng mắt những thứ này, cộng lại cũng không đáng năm trăm linh thạch.
Cuối cùng còn lại một ít phù lục và hai hộp ngọc, là ba tấm nóng nảy phù hạ phẩm nhị giai cùng hai tấm thủy kim châm phù trung phẩm nhị giai, cũng xem như một niềm vui bất ngờ, trong tay Vương Hạo lại không có phù triện trung phẩm nhị giai, thủy kim châm phù vẫn là một loại quần công, sau khi kích hoạt thì hình thành mấy vạn thủy kim châm dày đặc, phòng ngự không tốt, tuy đối phó tu sĩ bình thường thì không dễ phá phòng, nhưng nếu dùng để đối phó thú triều thì tốt khỏi nói, một tấm linh phù ném qua cũng đủ thu hoạch lũ yêu thú cấp thấp.
Đối với hộp ngọc thì Vương Hạo là có chút mong đợi, những đồ được cất trong hộp ngọc thường đều là đồ trân quý được tu sĩ cẩn thận thu thập, Vương Hạo cẩn thận mở một cái ra! Bên trong xuất hiện một tấm phù triện vô cùng kỳ lạ, không giống với những linh phù khác có những phù văn và linh lực ba động phức tạp, trên tấm phù triện này chỉ có một cái tiểu kiếm màu vàng kim, sinh động như thật, ngoài ra thì không có gì khác, trông cực kỳ đơn giản.
"Cái thứ này không lẽ là Phù Bảo trong truyền thuyết?" Vương Hạo cầm trong tay cảm ứng tỉ mỉ một hồi, cũng không thấy có gì đặc thù, vốn định rót linh lực vào để thử xem sao nhưng lại sợ có chuyện gì bất trắc, nên quyết định cất lại trước rồi từ từ nghiên cứu.
Trong hộp ngọc thứ hai chỉ có hai ngọc giản, Vương Hạo đoán chắc đây là công pháp tu hành, quả nhiên xem xét phát hiện một cái là một môn công pháp có tên Huyền Nguyên kiếm quyết, người này dùng phi kiếm làm linh khí bản mệnh, thì ra thật sự là một tên kiếm tu.
Công pháp này cũng không tệ, bất quá Vương Hạo sẽ không đổi tu, kiếm tu đề cao cái gì thẳng tiến không lùi, một kiếm phá hết, không phù hợp với cẩu tự chân quyết của Vương Hạo!
Cầm ngọc giản còn lại đặt ở trán, hiện lên trước mắt Vương Hạo là hai chữ lớn « trận đạo », giảng về phương pháp bố trí trận pháp, luyện chế trận kỳ, trận khí, giảng thuật từ đơn giản đến phức tạp, đến tận trung phẩm nhị giai, thứ này chắc có lẽ còn đáng tiền hơn so với mấy đồ khác cộng lại.
Trong bốn đạo trận khí đan phù thì trận pháp sư là ít nhất, cũng là khó bồi dưỡng nhất, không chỉ đòi hỏi ngộ tính cao, còn phải có đầy đủ truyền thừa cung cấp học tập, mấu chốt giai đoạn trước còn không kiếm được tiền, cũng chỉ đến khi nhị giai mới có thể bán chút trận pháp đơn giản kiếm linh thạch, còn trận pháp sư tam giai trở lên thì tương đối nổi tiếng, ví dụ như đại trận hộ sơn của các đại gia tộc môn phái, những cứ điểm quan trọng, đại trận của thành trì, từng cái đều có giá trị không nhỏ, lợi nhuận từ một bộ trận pháp kiếm được có khi bằng một năm luyện chế đan dược của luyện đan sư!
"Ta đã học luyện đan chế phù rồi, lẽ nào lại còn muốn học bày trận?" Vương Hạo cười khổ nhìn ngọc giản trong tay, bốn đạo trên thực tế là thông nhau, luyện đan luyện khí đều cần dùng hỏa, chế phù luyện khí bày trận đều cần phải vẽ phù văn, đan dược cao giai cũng cần dùng đến phù văn, Vương Hạo đã học được hai đạo, học hai đạo còn lại cũng coi như có chút cơ sở.
Nhưng hắn không có đủ thời gian mà, tu vi không thể dừng lại, còn muốn luyện thể, cộng thêm luyện đan cùng chế phù, hơn mười năm qua, Vương Hạo bận đến cả thời gian đi tìm muội tử cũng không có, giờ lại còn học thêm bày trận nữa, vậy thì có sống nổi không?
"Thôi cứ cất đó đã, biết đâu sau này có thời gian lại học, hoặc tìm được người thích hợp để truyền thừa thì sao!" Vương Hạo cất ngọc giản đi, nghĩ lại thì thấy lần này bị cướp có chút không bình thường.
Hắn vừa rời Thanh Nguyên Môn không lâu liền gặp cướp đường, có liên quan đến Thanh Nguyên Môn không?
Sở Hà Trần Thanh?
Hai người này tuy tiếp xúc không nhiều nhưng cũng từng trải qua sinh tử, nhân phẩm xem ra không đến nỗi làm ra chuyện như thế.
Vậy là Đỗ Tiên Điệp?
Dù sao mình vừa ra tay là hết hơn một vạn linh thạch, trên người lại còn mang theo nhiều linh khí như vậy, rất dễ làm cho kẻ khác sinh lòng tham, nhưng Đỗ Tiên Điệp đâu phải tu sĩ bình thường, người ta cũng rất giàu có.
Hay là hai tên tu sĩ Luyện Khí đã tiếp đón Vương Hạo? Nhưng hai người đó đâu biết Vương Hạo có nhiều tiền như vậy.
"Mấy người này đều có hiềm nghi, bất quá chỉ có thể sau này cẩn thận hơn, nghĩ cách điều tra!"
Vương Hạo đứng dậy, chuẩn bị đi gặp Vương Diên Chiêu, đem những pháp khí đã mua đưa cho hắn.
Vương Hạo dự định giữ lại giày Thanh Nguyên và định hồn trạc cùng bộ nội giáp đoạt được của tên tu sĩ áo đen, còn lại thì đưa cho Lão Vương hết, giá trị gần ba ngàn linh thạch, đồ của tên tu sĩ áo đen Vương Hạo tạm thời chưa có ý định lộ ra, đợi một thời gian xem có động tĩnh gì không, rồi lại tính sau.
Lão Vương mấy năm nay đối với mình cũng không tệ, đã đến lúc hồi báo một hai!
Bạn cần đăng nhập để bình luận