Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 454: Ăn nói - bịa chuyện

Tư Khấu Trác và hai người kia sắc mặt biến đổi lớn, hít sâu một hơi, theo bản năng dừng thân lại. Vương Hạo trong chớp mắt đã đánh lui cả ba người bọn họ, còn không tốn chút sức nào giết một con Linh Thú cấp ba. Sức chiến đấu thế này thật sự danh bất hư truyền! Vương Hạo thấy bọn họ dừng tay thì nhanh chóng lao ra khỏi vòng vây, hướng phương xa cấp tốc bay đi. “Đi, đuổi theo!” Tư Khấu Trác chần chờ một chút, vẫn lựa chọn đuổi theo. “Sư huynh, chúng ta đánh thắng được sao? Vừa rồi sức chiến đấu của tên kia ngươi cũng thấy rồi đó, cho dù chúng ta có thể thắng hắn, liều mạng thì sợ là chúng ta cũng chẳng lành lặn gì đâu!” Nhiếp Vân vừa nãy chạm trán với Vương Hạo một chưởng, cảm nhận sâu sắc được sự cường đại của Vương Hạo, hắn không muốn đuổi theo nữa! “Không đuổi chẳng lẽ ngươi muốn trở về chịu phạt của Tông Môn à? Chúng ta cứ lượn lờ phía sau thôi, đuổi theo một đoạn rồi trở về cũng dễ kiếm cớ hơn!” Bộ Liên Thần trước mắt sáng lên: “Sư huynh nói rất đúng, chúng ta mau đuổi theo!” Ba người một lần nữa lên lưng cá voi xanh, nhanh chóng đuổi theo hướng Vương Hạo vừa rời đi! Vương Hạo vừa bay một lúc, xác định phương hướng, hắn hiện giờ chạy trốn về hướng đông, phía tây là Tường Vân đảo của Mộ Dung gia, phía nam là một Phường thị, phía bắc là địa bàn của Yêu Thú, còn phía đông là địa bàn của ma đạo. Bất quá giữa chính và ma, còn có một vùng đệm rất lớn. Đây cũng là nguyên nhân Vương Hạo chọn chạy về hướng này. Đi Phường thị có thể sẽ an toàn, nhưng tương tự, nhỡ đâu Vạn Thú Tông đang đợi sẵn hắn ở Phường thị thì sao? Đến lúc đó liệu hắn còn trốn thoát được nữa không? Thà cứ ở trên biển này hất bọn chúng ra, rồi tìm cách trở về sau! Vạn Thú Tông không thể hoành hành ở Nam Hải được, cùng cấp bậc với bọn họ còn có bốn thế lực khác, Vương Hạo một khi đã về được địa bàn Quan Hải Tông và Diệp Gia kiểm soát thì vẫn có thể đảm bảo an toàn! Bốn người một đường bay đi, ngươi đuổi ta trốn suốt mấy ngày, giữa đường cũng giao đấu vài lần. Nhưng cả ba người của Vạn Thú Tông đều cẩn thận hơn rất nhiều, mỗi khi Vương Hạo quay đầu bọn họ sẽ thả ra hơn chục con Linh Thú cấp ba ứng phó, Vương Hạo căn bản không chiếm được lợi lộc gì! “Ba vị đạo hữu, Vương mỗ đã nói bao nhiêu lần rồi, Vương mỗ từ trước đến nay không biết Cửu Mệnh Tán Nhân, không có chút quan hệ gì với hắn cả, lúc đó đến Mộ Dung gia chúc thọ chỉ là đi ngang qua, rốt cuộc các ngươi như thế nào mới chịu thôi đây? Đối phó ta như vậy, không sợ sư phụ ta Ngự Lãng chân quân và Mạnh tiền bối của Thái Hư Tông trách tội sao?” Vương Hạo vừa bay vừa lớn tiếng nói, còn lôi cả Mạnh Trường Quân ra! Tư Khấu Trác đương nhiên không dễ tin như thế, nhưng ông ta cũng không làm gì được Vương Hạo, bèn nói: “Lão phu cũng không muốn làm khó đạo hữu, nhưng đó là mệnh lệnh của Tông Môn, chúng ta không thể không chấp hành, mời đạo hữu theo ta về một chuyến, nếu việc này thật không liên quan đến ngươi, có thể cam đoan an toàn cho đạo hữu, đồng thời sẽ tặng một phần hậu lễ bồi tội! Còn về hai vị tiền bối Nguyên Anh, tự sẽ có Lão Tổ tông của Vạn Thú Tông đến hòa giải!” Những lời này Vương Hạo càng không tin, cười ha ha nói: “Xem ra hôm nay không đánh nhau một trận với mấy vị đạo hữu, thì các ngươi không chịu bỏ qua, ta lại muốn xem xem các ngươi có bài tẩy gì mà dám giữ Vương mỗ lại!” Ba người này thực lực không yếu, nhưng thủ đoạn chỉ là ngự thú, trong tay không có mấy pháp bảo, ba món trong đó còn bị Vương Hạo phá hỏng, nếu thật liều mạng, Vương Hạo không hề sợ bọn họ! Năm thanh Linh kiếm hợp thành một, dài đến mười trượng, vung lên một cái, kiếm khí tràn lan, gần như che cả nửa bầu trời. Một bên khác, ba người Vạn Thú Tông thả ra vô số Linh Thú ứng phó, phun ra đủ loại pháp thuật linh quang ngăn cản kiếm khí! Vô số tiếng nổ lớn đánh tan từng lớp sóng biển, một đợt sóng sau cao hơn một đợt sóng trước, giữa sóng biển là biển lửa, trong biển lửa lại có đủ loại âm thanh kim loại va vào nhau! Vương Hạo vừa đánh vừa lui, tránh để đám Linh Thú vây kín, ba người thì vừa đánh vừa đuổi, nếu như pháp lực của Vương Hạo không trụ nổi thì bọn họ sẽ ra tay bắt Vương Hạo! Đột nhiên, từ phía xa xuất hiện một trận chấn động! Vương Hạo nhướng mày, thân hình chợt chuyển hướng, bay lên không trung. “Ba vị đạo hữu, động tĩnh này không tầm thường, dường như có dị bảo xuất thế, chúng ta tạm ngưng chiến được không?” Vương Hạo ăn nói - bịa chuyện nói! Vừa rồi chấn động đúng là không hề tầm thường, nhưng hắn cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, có thể hấp dẫn ba người kia đến thì còn gì bằng! Tư Khấu Trác và hai người kia cũng cảm nhận được động tĩnh vừa rồi, khẽ gật đầu với nhau, ra lệnh cho Linh Thú dừng tấn công, cảnh giác nhìn Vương Hạo rồi nói: “Vương đạo hữu, nơi này giáp ranh với ma đạo, tình hình phía trước không rõ, lão phu đồng ý tạm dừng giao chiến, cùng nhau dò xét một phen, nếu có bảo vật xuất hiện thì ngươi và ta có thể liên thủ chia nhau!” Nếu có thể đoạt được chút bảo vật mang về dâng cho Tông Môn thì bọn họ có hy vọng xóa bỏ được tội lần này, cho dù không được thì cũng có thể được xử nhẹ hơn, so với hao tổn sức lực với Vương Hạo thì tốt hơn nhiều. Hơn nữa nhỡ đâu phía trước là tu sĩ ma đạo, bọn họ cứ đánh nhau sống chết, cuối cùng bị người ma đạo bưng cả ổ thì thật không khôn ngoan! Vương Hạo gật đầu đồng ý: “Ba vị đạo hữu đều có Linh Thú giỏi Thủy Độn, chúng ta chi bằng lặn xuống nước, đi dò xét trước một phen!” Vương Hạo cũng không vội đi, hiện giờ hắn mà đi, thì ba người Vạn Thú Tông chắc chắn sẽ đuổi theo, đến lúc đó lại rơi vào tình thế vừa rồi. Vương Hạo ngưng ra một lớp màng chắn nước, dẫn đầu lặn xuống nước, hướng về phía xa bỏ chạy. Tư Khấu Trác gọi ra cá voi xanh, cũng lặn xuống nước, theo sát Vương Hạo. Ở ngoài khơi cách đó trăm dặm, hơn chục tu sĩ đang lơ lửng trên mặt biển, cầm đầu là một trung niên tu sĩ mặc pháp bào màu đen, trông vô cùng kín đáo. Trước mặt bọn họ ở khoảng cách trăm trượng có một màn nước màu lam đang ẩn hiện! “Chung Ngàn Liễu, người đều đã đông đủ rồi, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau vào di chỉ đi, bảo vật bên trong đều là của chúng ta!” Tu sĩ áo đen nhìn nữ tu áo lam, thúc giục nói. “Ngu Lão Ma, nơi này cần ngươi và ta liên thủ phá cấm, các ngươi đừng giở trò!” “Trò cười, chính đạo các ngươi mới thích giở trò đấy!” Chung Ngàn Liễu hừ một tiếng, tế ra một cây trâm ngọc màu xanh, vận sức chờ phát động! Tu sĩ áo đen hướng về phía sau hô to: “Đồng loạt ra tay!” Hơn mười tu sĩ Kim Đan đồng thời phát động tấn công, đánh vào màn nước phía trên. Bề mặt màn nước tạo nên những gợn sóng lăn tăn, cuối cùng bị xé toạc ra một lỗ hổng lớn vài trượng! Mọi người nhất thời mừng rỡ, Chung Ngàn Liễu dặn dò: “Đi thôi, mọi người vào trong, ai giành được bảo vật gì thì dựa vào bản lĩnh của người đó!” Hơn chục tu sĩ Kim Đan lần lượt bay vào lỗ hổng, tu sĩ áo đen và Chung Ngàn Liễu là hai người cuối cùng. Không lâu sau, bốn người Vương Hạo xuất hiện ở đây, nhìn lỗ hổng mà suy nghĩ, hắn thuận miệng nói ra, không ngờ thật sự có thu hoạch. Theo như đánh dấu trên bản đồ thì đây không cẩn thận lại chính là một di tích! “Cái này, chẳng lẽ chúng ta lại gặp cơ duyên trong truyền thuyết?” Tư Khấu Trác không dám tin, muốn tiến lên xem xét. Vương Hạo vội ngăn cản ông ta, “Tư Khấu đạo hữu, ngươi xem lối vào rõ ràng có người động tay động chân, ngươi tùy tiện đi vào thì chắc chắn sẽ bị người bên trong phát hiện!” Lúc mới đến, Vương Hạo đã dùng đồng thuật quan sát qua, nơi này có một loại trận pháp, rất đơn giản, chỉ là loại trận pháp cảnh báo thông thường!
Bạn cần đăng nhập để bình luận