Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1804: Phong bạo

Phía nam Dược Long Thành, ngoài biển khơi, gió biển nhè nhẹ, sóng êm biển lặng! Một đạo độn quang từ đằng xa nhanh chóng lao tới, tốc độ cực nhanh, chính là Vương Hạo, người đã đi đường hơn tháng! Linh giới rộng lớn, Nhân Tộc dù chỉ là một trong các chủng tộc, cũng chiếm cứ một vùng địa vực khổng lồ, đa phần những vùng này không có thông đạo trực tiếp với nhau! Mặc dù dùng chữ "thành" để đặt tên, nhưng nơi này, gọi "vực" mới chuẩn xác hơn, giữa mỗi vực đa phần có ngăn cách, muốn vượt qua, tu sĩ dưới Luyện Hư căn bản không thể làm được! Sau một hồi lao vùn vụt, không biết đã bay bao xa, Vương Hạo cảm thấy rõ ràng, sóng gió ở nơi này đã lớn hơn, mà càng đi về phía trước, sóng gió càng lớn! Ầm ầm, sóng biển ngập trời, không ngừng nghỉ, cuồng phong mưa rào, tiếng sấm ầm ầm, chỉ riêng những hiện tượng thiên nhiên này đã đủ làm khiếp sợ tuyệt đại đa số tu sĩ Nguyên Anh! Đã nghiên cứu qua lộ trình, Vương Hạo có chút hiểu biết về cảnh tượng này, đây là một vùng phong bạo, bên trong nguy cơ trùng trùng, một khi sơ sẩy, mất phương hướng, vĩnh viễn không thể nào đi ra! Vương Hạo lại bay về phía trước một lát, quả nhiên, phong bạo hiện ra trước mắt, màn đen cuồn cuộn, che khuất bầu trời! Từ nơi này một mạch bay về phía nam, liền có thể đến một vực khác, tên là Nam Ly Vực, nghe thì đơn giản, nhưng dù là tu sĩ Luyện Hư, cũng thường xuyên bỏ mạng trong cơn bão tố này! Vương Hạo lấy địa đồ ra, quan sát một lúc, "Cái địa điểm 'Vạn Đạo Toàn' nói đến, lại ở bên trong vùng phong bạo, chẳng lẽ lão già kia gạt ta?" Hoàn cảnh ở đây quá khắc nghiệt, Dị Thú nào có thể sinh sống ở đây, tuyệt đối phải rất mạnh! Nhưng Huyết Mạch Phượng Hoàng có sức quyến rũ quá lớn, Vương Hạo không nỡ bỏ cuộc. Văn gia nắm giữ Hỏa Phượng Huyết Mạch, đáng tiếc hàm lượng quá thấp, lúc đầu Vương Hạo nghĩ diệt Vương Gia thì sẽ đạt được Hỏa Phượng Chân Huyết, nhưng kết quả khiến hắn thất vọng, ngay cả Chân Huyết trên người Văn Linh, Văn Chinh bọn họ, cũng không bằng tộc nhân bình thường của Viên gia. Chân Linh Thế Gia mười phần khan hiếm, tự nhiên là có lý do tồn tại của nó, không phải cứ luyện hóa một loại Chân Huyết là có thể truyền lại Chân Linh Thế Gia! Huyết Mạch trong quá trình truyền thừa sẽ ngày càng mỏng manh, một khi mỏng đến mức nhất định, đối với tu sĩ cơ bản không còn tác dụng, có khi còn gây cản trở, ảnh hưởng tu hành! Vương Hạo lấy nhiều bản đồ ra so sánh, xác định lộ tuyến cuối cùng, có cái địa đồ "thất đức" kia, hắn cũng không cần lo lắng đi sai đường hay mất phương hướng! Vùng phong bạo mênh mông vô bờ, không có lộ tuyến an toàn tuyệt đối, thực ra tiến vào từ đâu cũng như nhau! Hơn nữa, vùng phong bạo còn đang từ từ di động, trước kia những chỗ này có tu sĩ sinh tồn, nếu may mắn, có lẽ gặp được động phủ của cổ tu, có thể điều tức khôi phục pháp lực, nếu không gặp được, chỉ có thể một mạch lao ra, nhất là dải đất trung tâm, phong bạo càng mãnh liệt, tiêu hao pháp lực lợi hại, đến cả tu sĩ Luyện Hư cũng thấy áp lực lớn! Đương nhiên, đó là cách làm của các tu sĩ bình thường, bọn họ không có cái địa đồ "thất đức", pháp lực cũng không thâm hậu bằng Vương Hạo, cộng thêm không có ý định tìm bảo trong vùng phong bạo! Vương Hạo không cần quá lo lắng những điều này, chỉ cần không gặp phải Dị Thú hay vài hiện tượng nguy hiểm, trên lý thuyết hắn có thể tùy ý hoành hành trong vùng phong bạo! "Các ngươi trước kia có từng vượt qua vùng phong bạo chưa?" Vương Hạo gọi Thiên Thành Tử và Trần Nghiên Nhi ra, hỏi. Hai người đều đang ở trong động phủ tùy thân của hắn, tiện đường đi, Vương Hạo không cho bọn họ vào Càn Khôn Động Thiên, Trần Nghiên Nhi rất để bụng chuyện của Càn Khôn Động Thiên, Vương Hạo không muốn cho nàng biết quá nhiều, Thiên Thành Tử chủ yếu là đi cùng hắn, chứ tu vi của Thiên Thành Tử mà vào Càn Khôn Động Thiên cũng vô dụng! Thiên Thành Tử nhìn vùng phong bạo phía xa giống như bức tường đen, cũng tấm tắc kinh ngạc, không cần trả lời Vương Hạo cũng biết đáp án, lão tiểu tử này chắc chắn chưa từng thấy qua! "Lão phu may mắn trở thành tu sĩ Luyện Hư, còn chưa kịp du ngoạn Linh giới đã bị đánh xuống Hạ Giới, về sau thì ngươi cũng biết đấy, chết trong tay ma tộc! Đây cũng đã hơn một tháng rồi a? Sao ngươi mới tới đây? Ngươi không phải đã lãng phí sức lực trên bụng mấy vị mỹ kiều nương của ngươi đấy chứ?" Câu cuối cùng có chút ghét bỏ. Vương Hạo im lặng, mẹ nó, lão tiểu tử này từ khi Luyện Hư lại càng quá trớn, nói chuyện chẳng hề kiêng dè gì. Theo Vương Hạo, sau những lúc mệt mỏi, nên buông lỏng cho phù hợp, Tu Tiên là để trường sinh, trường sinh là để có thêm thời gian hưởng lạc, một mực sống khổ sở có ích gì? Chi bằng chết quách cho xong! Huống hồ, hắn vốn đã rất nghiêm khắc với bản thân, hưởng lạc cũng chỉ ở mức vừa phải, thuở nhỏ còn tranh thủ từng giây, không hề lãng phí dù chỉ một ngày! Tu tiên nửa đời người, còn không được hưởng thụ vài ngày? "Tiểu muội cũng đã từng vượt qua phong bạo, nhưng là cùng trưởng bối trong tộc, Trần Gia chúng ta có một chiếc thuyền ô sừng, có thể lao nhanh trong gió lốc, đáng tiếc chiếc thuyền này không ở chỗ tiểu muội!" Thần sắc của Trần Nghiên Nhi vẫn như thường, thản nhiên nói, có lẽ ở lâu với Thiên Thành Tử, nên nàng hiểu rất rõ tính tình của hắn, hơn nữa quan hệ của nàng với Vương Hạo cũng không thân mật như Thiên Thành Tử, đâu dám học Thiên Thành Tử gây ồn ào! Sau đó nàng lại nói một vài điều hiểu biết trong gió lốc, những điều cần chú ý, nhưng cơ bản không có nhiều tác dụng, bởi vì trong thông tin đã thu thập từ trước đều đã đề cập đến những thứ này rồi! "Đã vậy thì hai người vẫn là vào động phủ tùy thân của Vương mỗ tránh một chút đi!" Hai người cũng không yếu, nhưng Trần Nghiên Nhi đang mang thương tích trong người, Thiên Thành Tử chỉ có thực lực Luyện Hư sơ kỳ, ở bên ngoài, không nghi ngờ gì sẽ trở thành gánh nặng của Vương Hạo! Lại một lần nữa một mình xuất phát, Vương Hạo quay đầu nhìn lại, trong lòng từ biệt Dược Long Thành, sau đó xoay người, tiến vào bên trong vùng phong bạo! "Oanh!" Gió lốc đen kịt thổi qua, hơn nữa không chỉ một luồng, vài luồng gió lốc giao nhau, hướng gió thay đổi liên tục, nếu không cẩn thận tiến vào vòng xoáy giao nhau giữa hai luồng gió, rất có thể trực tiếp bị xé nát thành mảnh vụn! Nhưng thân thể của Vương Hạo đủ mạnh để không hề e ngại những điều này, ngược lại cũng không cần quá cẩn thận! Thân ảnh của hắn phiêu hốt, gặp phải luồng gió lốc lớn cũng không đối kháng trực diện, thong dong né tránh, tốc độ cực nhanh! Phong bạo dường như vô biên bát ngát, bốn phía đều là tối tăm mờ mịt, không nhìn thấy trời cũng như đất, vô cùng ngột ngạt. Đừng nói tu sĩ Luyện Hư không thể bay lượn trong gió lốc, cho dù có thể, thì cái môi trường tù túng này cũng có thể khiến bọn họ phát điên rồi, cộng thêm không có vật tham chiếu, rất dễ bị mất phương hướng! Mấy ngày sau, Vương Hạo cảm giác sức gió dần dần yếu đi, mặt biển cũng trở lại bình thường, tiếng gió và sóng biển bỗng nhiên ngừng lại, sau khi bị ồn ào mấy ngày, màng nhĩ cuối cùng cũng có được một lát nghỉ ngơi! "Phong nhãn ư?" Vương Hạo ngẩng đầu lên, thấy bầu trời xanh trong, nơi hắn đang đứng giống như một cái giếng sâu, vô cùng kỳ lạ! "Dựa theo tình báo của Vạn Đạo Toàn, con Dị Thú kia sống ở trong phong nhãn của vùng phong bạo này, nhưng cái phong nhãn này dù lớn, nhưng cũng không thể chứa nổi một con Dị Thú Lục Giai sinh tồn!" Vương Hạo xác định mình bị hố, có lẽ Vạn Đạo Toàn không cố ý hố hắn, mà do tin tức ban đầu đã là giả. Trong phong nhãn có tồn tại Linh Khí của thiên địa, nhưng do gió lốc xoáy với tốc độ cao, tạo thành lực ly tâm, khiến Linh Khí bên trong phong nhãn vô cùng mỏng manh. Yêu Thú tứ giai sống ở đây còn khó khăn, đừng nói gì đến Dị Thú Lục Giai! Vương Hạo lắc đầu, không dừng lại thêm, một lần nữa đâm vào trong phong bạo!
Bạn cần đăng nhập để bình luận