Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 43: Giao đấu âm độc mãng

Chương 43: Giao đấu độc mãng
Vương Hạo thầm nghĩ hắn đúng là vì lợi ích mà đến, ngươi Lý Gia cũng không phải là vì tử đệ gia tộc tìm chỗ dựa sao? Bất quá điều này không thể nói ra, có mấy lời nói ra mặt mũi mọi người sẽ khó coi! Sở Hà vẻ mặt xấu hổ: "Là ta không đúng, ta xin lỗi mấy vị, đã tất cả mọi người đồng ý, chúng ta mau xuất phát thôi." Mọi người gật đầu, lập tức đi về phía đầm lầy.
Tu sĩ Luyện Khí, còn chưa có cương khí hộ thể, ở nơi đầm lầy chướng khí dày đặc này không thể chờ quá lâu, nhưng mọi người đều có thủ đoạn, hoặc uống đan dược, hoặc có pháp khí đánh ra thuẫn quang, một đường cũng coi như hữu kinh vô hiểm. Bốn người tới khu vực sào huyệt của độc mãng, càng thêm cẩn thận, đối với tu sĩ mà nói, toàn thân yêu thú đều là bảo, vật liệu trên người nó là một loại tài nguyên tu luyện rất quan trọng của tu sĩ. Nhưng ngược lại, đối với yêu thú, thân thể của tu tiên giả lại là một loại đại bổ dược, tinh huyết lại có thể thúc đẩy yêu thú tiến giai, đây chính là động lực để yêu thú tập kích nhân loại.
Yêu thú loài rắn vốn trí thông minh thấp, đối mặt tu tiên giả bản năng sẽ muốn lên nuốt chửng, vì vậy bốn người quyết định trước tiên bố trí trận pháp ở phụ cận sào huyệt của độc mãng, sau đó Sở Hà sẽ làm mồi nhử dụ độc mãng. Sở Hà vốn tu hành công pháp Thổ thuộc tính, am hiểu độn thuật, lại khắc chế độc mãng, huống hồ tất cả mọi người đều vì hắn làm việc, để người khác mạo hiểm còn hắn thì núp ở phía sau thì mặt mũi không đẹp.
Nhìn mặt trời đã lên cao, sắp tới giữa trưa, mọi người chuẩn bị lập tức hành động. Trần Thanh đưa hai trận bàn cho Vương Hạo và Lý Đức Dung, còn mình thì thao túng chủ trận bàn, ngoài ra còn có tám trận cước cần mấy người đứng vào đúng tám phương vị! Vương Hạo quan sát địa đồ, tiếc là chỉ có một mảnh xung quanh được khai mở, không có quá nhiều thông tin hữu dụng!
Mọi thứ chuẩn bị xong, Sở Hà gật đầu ra hiệu, rồi cố ý gây ra động tĩnh, một đường đi về phía độc mãng, ba người còn lại thì ẩn mình, lặng lẽ chờ độc mãng xuất hiện! Vương Hạo cố đè tâm tình khẩn trương, yêu thú nhị giai hắn cũng đã đối đầu, cũng đã chém giết, lúc này thực lực hắn càng mạnh, át chủ bài cũng nhiều hơn không ít, nhưng hai tay vẫn nắm chặt lá Linh Phù, như thể thấy tình thế không ổn sẽ lập tức chuồn đi, dù sao cái mạng nhỏ chỉ có một.
Rầm rầm rầm. Một hồi tiếng động nặng nề, Vương Hạo nhìn ra xa, phát hiện một con cự mãng dài hơn mười trượng, miệng to như cái vạc màu mực đang lao lên, đầu lắc lư, có vẻ tức giận vì bị đánh thức giấc mộng đẹp. Sở Hà không hổ là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ nhiều năm, đối mặt độc mãng cũng không hề bối rối, ngược lại liên tiếp tung ra mấy đạo pháp thuật tấn công độc mãng, làm con độc mãng vừa tỉnh giấc phải loạng choạng. Độc mãng lập tức tức giận gào thét mấy tiếng, phun ra một luồng mực nước về phía Sở Hà, Sở Hà không chút hoang mang, ngưng tụ trước người mấy bức tường đất, sau đó chui xuống đất. Tường đất bị mực nước ăn mòn, trong nháy mắt sụp đổ, nhưng trong đó không hề có bóng dáng Sở Hà, độc mãng ngây ra một lúc, lại phóng ra mấy đạo công kích oanh tạc toàn bộ chỗ Sở Hà vừa biến mất.
Còn Sở Hà thì đã sớm trốn tới nơi xa, hiện thân rồi ném về phía độc mãng mấy lá Linh Phù. Độc mãng càng thêm phẫn nộ, đuôi co lại, khí thế hung hăng lao tới Sở Hà. Lúc này Sở Hà mới bắt đầu hướng vào cạm bẫy chạy! Vì hắn đã sớm kéo dài khoảng cách, dù cho tốc độ của độc mãng có nhanh hơn thì vẫn chậm một bước, tiến vào trận pháp trước. Vương Hạo cùng hai người rót linh lực vào trận bàn, một tòa đại trận màu vàng đột nhiên mọc lên từ mặt đất! Phát ra đạo đạo công kích, không ngừng đánh vào người độc mãng!
Độc mãng bị nhốt trong trận, gào thét vài tiếng, thân thể hóa ra một tầng linh quang màu mực, ngăn cản công kích của đại trận. Trận pháp Tứ Tượng này am hiểu khốn địch hơn, nếu là yêu thú nhất giai thì có thể chém giết, nhưng đối mặt yêu thú nhị giai thì công kích quá yếu ớt. Thế là bốn người liền tế ra pháp khí, cùng nhau ra tay vây công độc mãng. Hai tay Sở Hà không ngừng kết ấn pháp, từng đạo pháp thuật hệ thổ uy lực lớn đánh về phía độc mãng. Lý Đức Dung thì vung chiếc lụa dài màu vàng, hạn chế độc mãng di chuyển, thỉnh thoảng cũng thừa cơ đánh trúng mấy lần, Vương Hạo lần này không chọn dùng kiếm, mà cầm lên chiếc Phiên Thiên Ấn mới có được.
Vương Hạo rót pháp lực vào, mười hai viên linh châu được khảm xung quanh phát ra ánh sáng, Phiên Thiên Ấn đón gió tăng lớn, hóa thành lớn như căn phòng, mạnh mẽ đánh về phía con độc mãng. Trần Thanh thì thao túng trận pháp, để tránh bị độc mãng công phá. Đối mặt với vòng vây tấn công của mọi người, vòng bảo hộ linh quang trên người độc mãng cuối cùng cũng không giữ được, linh quang trên người nó tối sầm lại, vòng bảo hộ linh khí lập tức tiêu tán. Nhưng cách thành công còn sớm, nhị giai yêu thú thân thể cường tráng, dù không có linh quang hộ thể thì bốn người cũng không dễ dàng chém giết nó.
Lý Đức Dung chớp lấy thời cơ, vung lụa dài quấn về phía độc mãng một vòng, trói chặt được bảy tấc của con mãng! Trần Thanh lấy ra một pháp khí dạng hạt giống, ném về phía độc mãng, hạt giống này bám rễ nảy mầm, biến ra những dây leo, men theo đuôi độc mãng buộc lên. Sở Hà và Vương Hạo cũng không nhàn rỗi, thừa lúc độc mãng bị khốn trụ, từng đạo công kích rắn chắc nện vào người nó, dù cho yêu thú nhị giai da dày thịt béo, vẫn bị hai người đánh cho máu tươi chảy ròng!
Độc mãng phẫn nộ gầm lên một tiếng, miệng rộng mở ra, phun mực nước tích trữ trong cơ thể ra, tấn công bốn người. Mực nước này có kịch độc, tính ăn mòn mạnh, nếu nhiễm vào người, dù không mất mạng tại chỗ cũng ngay lập tức mất đi khả năng chiến đấu. May mà có trận pháp, Trần Thanh đánh pháp quyết vào trận bàn, trong đại trận lập tức phong vân biến ảo, mưa rào tầm tã trút xuống, mực nước bị mưa làm loãng, lại bị mây ngăn lại, căn bản không uy hiếp được bốn người!
Vương Hạo thở phào nhẹ nhõm, rót thêm nhiều pháp lực vào Phiên Thiên Ấn, Phiên Thiên Ấn càng thêm nặng nề ép về phía độc mãng, độc mãng chịu không nổi, thân thể đột nhiên hạ xuống một đoạn. Sở Hà lập tức ra tay, liên tục oanh kích vào vết thương của độc mãng. Độc mãng đau đớn gào lên một tiếng, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi, toàn thân thả ra một luồng linh quang, đột nhiên thoát khỏi sự khống chế của hai pháp khí, giằng đứt toàn bộ dây leo. Lý Đức Dung thấy tình thế không ổn, vội vàng thu hồi lụa dài, mới không bị dây leo lôi theo! Nhưng độc mãng thoát được dây leo, cũng bị đám người đánh trúng vài cái, thân thể càng thêm lảo đảo, lại bị Phiên Thiên Ấn trấn áp xuống thấp một đoạn.
Lý Đức Dung thu hồi lụa dài, xuất ra một thanh phi kiếm, điều khiển chém về phía độc mãng để uy hiếp, vạch ra một đường hở dài trên bụng yếu ớt của nó. "Hiền đệ, xin thu hồi pháp khí, nếu không độc mãng bị pháp khí của ngươi đập thành thịt nát thì không đáng giá!" Thanh Nguyên Môn chỉ cần giết được yêu thú là coi như hoàn thành nhiệm vụ, cũng không cần xác yêu thú, tu sĩ vẫn có thể đem đổi lấy linh thạch.
"Được," Vương Hạo thu hồi Phiên Thiên Ấn, hai tay kết ấn, phát ra một đạo hỏa long, đây là Tinh Hỏa Tam Biến gần đây hắn luyện tập, trong thời gian ngắn ngủi chỉ có thể biến hóa ra một loại hình thái, hắn dự định thử uy lực một chút. Hỏa long xoay quanh công kích độc mãng, dưới nhiệt độ nóng rực, da độc mãng bốc lên những làn sương trắng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận