Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1942: Gặp mặt Trần Nghiên Nhi

“Ngươi nói mấy lời vô nghĩa,” Vương Hạo nhịn không được mắng một câu, trong mấy đứa con trai, ngược lại thằng lớn nhất là không làm cho người ta bớt lo. “Vi phụ tuy rằng ở cùng các ngươi không bao lâu, nhưng những chuyện vặt vãnh của các ngươi, cho là có thể qua mặt được vi phụ sao?” “Cha nói lời này là có ý gì?” Vương Vụ Thành giả bộ không hiểu, trong lòng lại đang lo lắng không yên. “Hừ, chuyện gì xảy ra giữa ngươi và Tâm Nhị? Chuyện tình cảm vi phụ không muốn quản các ngươi, nhưng vì chuyện này mà trì trệ tu vi, ngươi nghĩ vi phụ sẽ không phạt ngươi à?” Vương Hạo lên giọng giận dữ. Đời này hắn chỉ có năm đệ tử thân truyền, trong đó Hà Hồng San và Tống Tâm Nhị cơ hồ được xem như con gái mà nuôi nấng, tính cách hai người trước kia đều khá hiếu động, nhưng bây giờ cũng đã là tu sĩ Hóa Thần, Hà Hồng San ngày càng ổn trọng, Tống Tâm Nhị vẫn còn giữ lại chút tính cách khi còn trẻ. Nhưng gần đây Vương Hạo phát hiện tính cách của vị tiểu đồ đệ này có chút thay đổi, tu vi cũng không có tiến bộ gì so với trước đây, sau một lần lịch luyện, ngược lại trở nên đa sầu đa cảm. Sau khi hỏi han mới biết, hóa ra giữa Vương Vụ Thành và Tống Tâm Nhị có vướng mắc tình cảm. Chỉ là Vương Vụ Thành ở Thiên Lan đã có đạo lữ, hai người vẫn chưa đến được với nhau, vất vả lắm mới cùng nhau phi thăng, ai ngờ tên ngốc Vương Vụ Thành lại không chủ động. Tống Tâm Nhị thì có vẻ vô tư hơn một chút, cho rằng đã là của mình nên cũng không vội. Kết quả nàng bế quan một lần, Vương Vụ Thành liền nhận mệnh lệnh của Vương Hạo, cưới luôn một người vợ ở Linh giới! Lần này xem như ván đã đóng thuyền, hai người cãi nhau tan tác trong khó chịu, từ đó còn có khúc mắc, mỗi người đều né tránh đối phương, còn làm trì trệ tu hành. Vương Hạo trước kia vốn không chú ý, vô tình lại đóng vai nhân vật phản diện. “Trước đây ngươi không muốn cưới vợ, còn là vi phụ và mẫu thân ngươi ép buộc ngươi, nhưng bây giờ vì sao lại đi trêu chọc Tâm Nhị? Nếu ngươi đã sớm có ý, sao không nói? Vi phụ còn có thể chia rẽ các ngươi sao?” Vương Vụ Thành nửa ngày không nói nên lời, mặt đỏ lên, do dự một lát mới nói: “Tiểu sư muội hình như không thích nhi tử, mỗi lần gặp nhau đều không nói được mấy câu.” “Uổng cho ngươi cũng là người xưng tông làm tổ, đến tâm tư con gái cũng không nghĩ một chút? Nếu Tâm Nhị không thích ngươi, sao lại luôn gặp mặt ngươi? Tính cách của nàng nếu thực sự không thích ai, thì trước giờ sẽ không nể nang mặt mũi của bất kỳ ai!” Vương Hạo có chút cạn lời, chuyện như này còn cần hắn phải dạy sao? “Nhưng sự việc đã đến nước này, hài nhi còn có thể làm gì?” Vương Vụ Thành lầm bầm nói, trong giọng điệu lại có một chút trách cứ, nếu không phải Vương Hạo bảo hắn cưới vợ, cũng sẽ không đến kết quả thế này. “Người tu tiên, nên thoải mái một chút, ngươi đi nhận sai, chịu thua, để nàng ta đánh mắng một phen, sau này có thể ở bên nhau hay chia xa, ít ra cũng giải quyết được khúc mắc giữa hai người.” Vương Hạo lắc đầu, cũng không muốn nói nhiều, chuyện của "người trẻ tuổi" vẫn nên để tự họ giải quyết, hắn thân là một người cha dạy dỗ con trai và đồ đệ có ra cái thể thống gì chứ. Hắn thực sự không muốn hai mầm non tốt bị hủy như vậy, chuyện tình cảm, ảnh hưởng có thể không lớn, nhưng cũng không thể xem nhẹ, tóm lại vẫn nên sớm giải quyết cho tốt. Cuối cùng, tâm niệm vừa động, tùy ý nói rằng: “Tâm Nhị đến nay vẫn còn đơn thân lẻ bóng, cô đơn hiu quạnh, hay là ta cho nàng ấy lấy chồng luôn đi, tóm lại cũng là một loại giải quyết phương pháp!” Thần sắc của Vương Vụ Thành khẽ giật mình, sắc mặt thay đổi liên tục, không quá chắc chắn hỏi: “Nàng sẽ bằng lòng lấy chồng à?” Vương Hạo lắc đầu, thầm nghĩ tên nhóc này không cứu nổi nữa, lạnh lùng nói: “Sao lại không bằng lòng? Chúng ta một nhà họ Vương, chẳng lẽ Tâm Nhị không muốn có hậu duệ của riêng mình? Tâm Nhị có tư chất Linh Thể hiếm thấy, lại không thiếu linh đan diệu dược, chỉ cần giải quyết được vấn đề tâm tình tích tụ, tu hành tự nhiên sẽ tiến triển cực nhanh, đột phá Luyện Hư không có gì khó! Tu sĩ Luyện Hư ở Linh giới đã có thể khai tông lập phái.” Nghe những lời này, Vương Vụ Thành im lặng. Vương Hạo thấy dáng vẻ này của hắn, khóe miệng có chút nhếch lên, biết đã bắt đầu sốt ruột rồi. “Cha, hài nhi muốn về núi một chuyến,” một lúc trầm mặc sau, Vương Vụ Thành chắp tay, khẩn cầu nói. “Ừ, đi đi, mau đi rồi mau trở về, nếu không thuận lợi, có thể tìm mẫu thân ngươi giúp đỡ.” Vương Hạo dặn dò. Quan tâm xong chuyện tình cảm của con trai và đồ đệ, Vương Hạo lại sai người đưa bảng hiệu đến Viên gia, muốn gặp Viên Phương một lần, theo người hầu nói, bọn họ là thuộc hạ của Viên gia, Hoa Dương Sơn cũng là địa bàn của Viên gia, Vương gia chỉ là thuê mà thôi, cho nên chuyện này Viên gia chắc chắn sẽ không ngồi yên. Bất quá, phe phái trong Viên gia quá nhiều, Vương Hạo trước đây lại giết không ít người của Viên gia, người có thể tin tưởng được cũng chỉ có mối thông gia cùng nhà mình và thêm một Viên Phương nữa! Đáng tiếc là bây giờ vị Viên thiếu chủ này cực kỳ khó gặp, Vương Hạo chờ hai tháng vẫn không có hồi âm gì. Không chỉ Viên Phương, ngay cả Viên Nam Yên cũng không có thời gian gặp hắn. “Chẳng lẽ sắp có đại sự gì xảy ra? Chỉ là Viên gia thiếu chủ thôi mà, cũng không đến nỗi vội vàng tăng thực lực lên như thế,” Vương Hạo bỗng nhiên ngửi thấy một mùi vị không bình thường. Không gặp được người của Viên gia, Vương Hạo dự định đi gặp những người khác, thực lực của Thanh Đan Các quá yếu, đoán chừng cũng không lấy được tin tức gì hữu ích. Cảnh giới của Khổng Đức Bưu không đủ, ở Thiên Cơ Tông cũng không có tiếng nói gì, hỏi hắn cũng không dò la được tin tức hữu ích gì, càng nghĩ Vương Hạo liên lạc với Trần Nghiên Nhi. Trần Gia là ẩn thế gia tộc, thực lực gia tộc không hề kém so với Nguyên Thăng Môn, đã từng còn xuất hiện cả Lão Tổ Hợp Thể, dù là về tình báo hay nhân mạch, đều mạnh hơn Vương gia rất nhiều. Một tháng sau, Trần Nghiên Nhi vội vã theo người nhà họ Trần chạy đến gặp, nhìn dáng vẻ phong trần mệt mỏi của đối phương, Vương Hạo thầm nghĩ người bạn này cuối cùng không uổng công kết giao. Hai người ở cùng nhau cũng được gần trăm năm, cùng nhau trải qua sinh tử, loại giao tình này kiên cố hơn nhiều so với những mối quan hệ khác. Vương Hạo chắp tay chào: “Trần đạo hữu, từ khi chia tay đến giờ không có gì chứ?” “Vương đạo hữu,” Trần Nghiên Nhi khách khí đáp lễ, “cho dù Vương đạo hữu không phái người đến, tiểu muội cũng sẽ báo cho Vương đạo hữu.” “Ồ? Xem ra đạo hữu biết chút gì rồi?” Vương Hạo mặt mày hớn hở ngạc nhiên. “Một trăm năm,” Trần Nghiên Nhi giơ một ngón tay lên, “qua một trăm năm nữa là đến thời gian các thế lực Phi Tiên thành luân phiên nắm quyền, cứ đến thời điểm này đều sẽ có một khoảng thời gian hỗn loạn, các thế lực sẽ nhân cơ hội báo thù, có oán báo oán.” Vương Hạo nhíu mày, “mời Trần đạo hữu nói rõ một chút, chẳng phải Phi Tiên thành cấm các thế lực có Hóa Thần trở lên tranh đấu sao?” Trần Nghiên Nhi thở dài một tiếng nói: “Làm sao có thể hoàn toàn cấm chỉ? Ngươi đến Phi Tiên thành thời gian còn ngắn, có lẽ không rõ một vài nội tình.” Trần Nghiên Nhi dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Cùng với việc dân số ngày càng tăng, mâu thuẫn cũng sẽ gia tăng, tranh đấu là điều khó tránh, hơn nữa các vị lãnh đạo cũng không thích những kẻ tầm thường chiếm đoạt bảo địa. Quy tắc là quy tắc, nhưng luôn có kẽ hở để lách. Phi Tiên thành là do mười bốn nhà cùng nhau quản lý, một nhà chủ, một nhà phụ, cứ ngàn năm lại luân phiên, mỗi lần các thế lực thay đổi, không thể tránh khỏi sẽ sinh ra náo loạn. Để tránh tình trạng không thể cứu vãn, người ta đã đặt ra một số quy tắc đặc biệt cần tuân thủ. Ví dụ như, nếu có người khiêu chiến, nhất định phải ứng chiến. Lần tiếp theo luân phiên trực là Thiên Đạo Cung và Phạm Gia, vây cánh thân tín của hai nhà này chắc chắn sẽ thừa cơ trỗi dậy, ngang nhiên bành trướng.” Vương Hạo nghe xong nhíu mày, ngàn năm một vòng thay trị, đúng là cơ hội để các thế lực rửa bài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận