Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 1113: Mới Thần Thông

Sau khi Hóa Thần, tuổi thọ kéo dài đến ba nghìn năm, thêm vào Linh Vật tăng tuổi thọ, Vương Hạo sống ba nghìn năm trăm tuổi không thành vấn đề, hai trăm năm cũng không tính là dài.
Nhưng trong lòng Vương Hạo vẫn không muốn, nếu có thể sớm ngày Phi Thăng, môi trường tu luyện ở Linh giới hiển nhiên là vượt trội hơn so với Thiên Lan, Đông Ly những tinh cầu tu tiên cấp thấp kia!
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, lời của Địch Diệu Âm cũng đúng, Vương Hạo đối mặt một vị Hóa Thần trung kỳ còn dám nói tự bảo vệ mình có thừa, hai vị thì sao? Vô Cực Tông cùng Thiên Cơ đảo có thể sẽ mời những tu sĩ Hóa Thần khác đi cùng, hoặc là chuẩn bị những vũ khí giết người hàng loạt nào đó.
Thiên Lan đương nhiên không chỉ có mình hắn là tu sĩ Hóa Thần, nhưng Vương Hạo không có cách nào thông báo cho bọn họ, một khi bên này hành động, e rằng sẽ trực tiếp phong tỏa Tinh Vực Truyền Tống Trận, Vương Hạo muốn trở về cũng khó có khả năng!
“Diệu Âm nói rất có lý, thuyết phục được Vô Cực Tông, chỉ còn lại một cái Thiên Cơ đảo, vậy thì sẽ dễ đối phó hơn nhiều!”
Vương Hạo suy nghĩ thêm một khả năng khác, cố gắng rút ngắn thời gian, phương pháp có hai cái, một là đưa ra một chút Linh Vật, ví dụ như Tạo Hóa Đan chẳng hạn, nhanh chóng nâng cao tu vi của Loan Tâm, chỉ cần nàng Hóa Thần thành công, Vương Hạo liền có thể rời đi.
Thứ hai, chính là tìm người thay mình bảo vệ Vô Cực Tông, ví dụ như chế tạo vài đầu Khôi Lỗi thú Ngũ Giai, hoặc Linh Thú gì đó, cũng coi như là vòng qua lời thề với thiên đạo.
Đương nhiên, tiền đề của tất cả việc này, chính là phải thuyết phục được Vô Cực Chân Quân trước, khiến hắn từ bỏ quyết định tấn công Thiên Lan!
“Chờ khi vi huynh xuất quan, sẽ đến Vô Cực Tông một chuyến, cố gắng thúc đẩy việc này, Diệu Âm, Thiên Thiên, những năm này các ngươi vất vả rồi, các ngươi cũng đi bế quan chữa thương đi, trước mắt Triều Thiên Tông sẽ không xảy ra đại sự gì đâu!”
Vương Hạo lấy ra hai viên Tạo Hóa Đan, đưa cho hai nàng.
Cũng cắt ngang lời từ chối của hai nàng: “Người một nhà khách khí làm gì, nếu không có các ngươi, ta cũng không thể thuận lợi tấn thăng lên Hóa Thần kỳ, các ngươi cầm lấy đi!”
Địch Diệu Âm có chút sững sờ, chợt nở nụ cười, nhận lấy đan dược, Mạc Thiên Thiên cũng không khách khí!
Địch Diệu Âm dịu dàng nói: “Huynh trưởng, huynh mau trở về điều dưỡng đi, huynh vừa mới tiến vào Hóa Thần kỳ, lại vừa mới động thủ, không thể chậm trễ được, ta cùng Thiên Thiên xử lý xong việc vặt sẽ đi bế quan!”
Vương Hạo có chút gật đầu: “Vất vả cho các ngươi.”
Vương Hạo hướng ra phía ngoài đi đến, trong lòng cảm khái rất nhiều, tình cảm của Địch Diệu Âm dành cho hắn, hắn đều thấy trong mắt, trước đây cũng từng xoắn xuýt, luôn không chủ động, không cự tuyệt theo nguyên tắc của cặn bã nam, cũng chỉ là muốn để cho nàng an tâm kinh doanh Triều Thiên Tông, nói cho cùng là có chút lợi dụng người ta!
Đương nhiên, đây cũng không phải là việc hắn đơn phương lợi dụng, những lợi ích mà Địch Diệu Âm có được khi theo hắn cũng đủ nhiều rồi.
Nhưng sau khi Hóa Thần, hắn đã nghĩ thông suốt, người ta vì hắn làm nhiều như vậy, không đơn thuần là vì lợi ích, cũng không đơn thuần là vì những Linh Vật, đan dược kia, lại càng không phải vì tu vi của hắn.
Đoạn đường này của hắn không được thuận lợi, nhưng bên người luôn không thiếu những người thân, bạn bè giúp đỡ hắn vượt qua khó khăn. Không nói đâu xa, cứ nói lần này xung kích Hóa Thần, nếu chỉ có một mình hắn, giống như tán tu vậy, không chỉ không ai hộ pháp, coi như bản thân bị trọng thương, có được mấy người quan tâm? Chỉ có thể cô độc gánh chịu tất cả!
Tu sĩ cuối cùng vẫn là người, không thể làm được đoạn tuyệt tình ái, những yêu mến đó tựa như ánh nắng ấm áp vậy, liên tục cung cấp sự ấm áp cho Vương Hạo, đôi khi còn hiệu quả hơn cả một số linh đan diệu dược!
Đối với những người này, Vương Hạo xưa nay không hề keo kiệt, dù các nàng có tâm tư khác, ví dụ như Mạc Thiên Thiên. So sánh thì tình cảm của Địch Diệu Âm dành cho hắn lại thuần túy hơn nhiều, rất nhiều chuyện nàng thường đứng từ góc độ của hắn mà suy nghĩ.
Sau khi đột phá Hóa Thần, Vương Hạo hoàn toàn có thể thẳng thắn hơn một chút, không cần phải cân nhắc quá nhiều nữa!
Đương nhiên, việc này cứ từ từ rồi tính, trước giải quyết nguy cơ trước mắt đã!
Đang suy nghĩ, Vương Hạo đi vào một gian phòng bế quan yên tĩnh, sau khi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận công luyện hóa dược lực của Vũ Hóa Đan đã dùng trước đó, từ từ chữa trị những thương tích trong cơ thể!
Một năm sau, Vương Hạo đứng dậy xuất quan, đón ánh bình minh, hắn khẽ thở ra một hơi trọc khí, cảm nhận được pháp lực dư thừa trong cơ thể, lộ vẻ vui mừng!
Trong một năm này, hắn không chỉ hồi phục hoàn toàn, mà còn luyện hóa thêm được một tia thiên địa nguyên khí, giúp thực lực của bản thân tăng lên một chút!
Đương nhiên, một tia thiên địa nguyên khí này không đủ để tăng tu vi của hắn lên dù chỉ một phần trăm, nhưng nói chung là đã ổn định được cảnh giới!
Tu vi càng cao thì càng khó tăng lên, đây là Đông Ly, nếu ở Thiên Lan, giữa thiên địa căn bản không có thiên địa nguyên khí, việc tu luyện của hắn càng thêm khó khăn, theo Lạc Ảnh nói, tu sĩ Hóa Thần thậm chí không thể toàn lực ra tay, phần lớn thời gian đều phải tự mình phong bế tu vi, nếu không sẽ bị thiên đạo phát hiện, vì bù đắp sự thiếu hụt Bản Nguyên của Thiên Lan, rất có thể sẽ hút ngược thiên địa nguyên khí trong cơ thể của tu sĩ Hóa Thần.
Hậu quả nhẹ thì tu vi bị giảm xuống, sơ sẩy một chút, sẽ hao tổn thọ nguyên, thân tàn ma dại.
“A, sao ta lại quên mất điều này,” Vương Hạo bỗng nhiên mắt sáng lên, sự thiếu hụt của Thiên Lan nếu không cẩn thận sẽ trở thành vũ khí lớn nhất để ngăn cản Thiên Cơ đảo và Vô Cực Tông! Thiên Cơ lão nhân và Vô Cực Chân Quân đều là Hóa Thần trung kỳ, một khi tiến vào Thiên Lan, mà lại không biết quy tắc này, không cần Vương Hạo động thủ, thiên đạo cũng có thể xử lý bọn họ!
“Có lẽ cũng có cách giải quyết, Lạc Ảnh không chỉ một lần thể hiện thực lực của Hóa Thần kỳ, Thiên Lan cũng có rất nhiều lão quái Hóa Thần sống sót, cũng không an toàn, bất quá ở trước mặt thiên đạo, cuối cùng bọn họ vẫn sợ bị tổn hại, điểm này có lợi cho ta,” Vương Hạo tự lẩm bẩm, nhanh chóng bước về phía đại điện Tông Môn!
Sau khi tiến vào Hóa Thần, Vương Hạo nắm giữ hai môn Thần Thông mới, lần lượt là Ngũ Hành trấn linh tay và Tung Ngũ Hành độn.
Ngũ Hành trấn linh tay là Thần Thông công kích có uy lực lớn, có chút giống với Như Lai Thần Chưởng do hắn tự sáng tạo, Tung Ngũ Hành độn là một loại độn thuật, so với Lôi Độn thuật và Ngũ Hành độn thuật mà hắn đang nắm giữ thì càng tinh diệu hơn, tốc độ cũng nhanh hơn, nếu phát động trên mặt đất, có thể đạt đến tốc độ vượt qua ngàn dặm trong nháy mắt!
Tu sĩ Hóa Thần có thể thao túng một bộ phận Linh khí thiên địa trong khu vực, biến hóa để cho bản thân sử dụng, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến uy lực Thần Thông gấp mười thậm chí gấp trăm lần so với ở Nguyên Anh kỳ! Có hai loại thủ đoạn này, thêm vào ba kiện thông thiên Linh Bảo trong tay, Vương Hạo cũng tự tin có thể cùng Vô Cực Chân Quân nói chuyện phải quấy!
Còn về pháp tắc lực mà Vương Hạo cảm ngộ được trong lúc giao cảm với thiên địa, vì thời gian quá ngắn nên hắn vẫn chưa nghiên cứu kỹ, xem qua sơ lược thì chính là sau khi phát động, không thể ngăn cản, cho dù là yêu tu Hóa Thần trung kỳ có thân thể cường hoành, Vương Hạo cũng có thể đánh nát một quyền, trừ khi đối phương cũng nắm giữ lực lượng pháp tắc, lấy pháp tắc chống lại pháp tắc!
Khi đi đến khu vực Triều Dương phong, một tiếng nổ đùng đoàng kịch liệt truyền vào tai Vương Hạo!
Theo âm thanh phát ra đi đến, Vương Hạo thấy Băng Giao đang cùng Tiểu Bạch và những người khác giao chiến!
Đối với Băng Giao, Vương Hạo không biết mình là may mắn hay không may mắn!
May mắn là, nguyên thần của Băng Giao không thể khôi phục hoàn toàn, tựa như bị mất trí nhớ vậy, hơn nữa đối với hắn đặc biệt thân thiết!
Cái giá phải trả đương nhiên là tu vi của Băng Giao bị ảnh hưởng, rất khó phát huy chiến lực của yêu tu Hóa Thần, nếu không thì cũng đã không chỉ ngang tay với Tiểu Bạch và những người khác!
Tình huống này gần như là vô dụng, còn là một mối họa ngầm không nhỏ, theo lý thuyết thì Vương Hạo nên dứt khoát giết chết nó, chấm dứt hậu hoạn.
Có thể có được một viên Yêu Đan Ngũ Giai, có rất nhiều lợi ích!
Nhưng Băng Giao lại mở miệng gọi một tiếng ca ca, ánh mắt ngây thơ kia, khiến Vương Hạo làm sao ra tay được?
"Thôi vậy, tu vi của ta bây giờ, cũng không sợ Băng Giao khôi phục, tạm thời nuôi nó vậy!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận