Ta Tại Tu Tiên Thế Giới Mở Nông Trường

Chương 120: Đỉnh núi

Chương 120: Đỉnh núi
Bị người chạy thoát ngay trước mắt, Bạch Hùng càng thêm tức giận, điên cuồng phát động pháp thuật tấn công Tần Hổ, Tề Lý và Vương Hạo, ngược lại tạo cơ hội cho những người khác chạy xa.
Vương Hạo vô cùng câm nín, ta mẹ nó chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, ngươi chọn đối tượng có phải quá coi trọng ta không vậy.
Trên chân Thanh Nguyên giày linh quang cuồng thiểm, lại còn trên người thả mấy đạo phù triện phòng ngự.
Nhưng công kích của Yêu Thú tam giai sao có thể dễ dàng ngăn cản như vậy, huống hồ uy lực công kích của Bạch Hùng cũng càng lúc càng lớn, nhìn vào linh lực ba động trên người nó, ít nhất cũng là Yêu Thú tam giai trung phẩm.
Phòng ngự trên người Vương Hạo trong nháy mắt tan rã, cuối cùng mấy đạo công kích bị thân thể hắn ngạnh kháng trụ, nếu không phải hắn là thể tu, giờ phút này đã chết rồi, dù vậy, hắn cũng bị trọng thương, một cánh tay Vương Hạo rũ xuống, trên người cũng toàn những vết máu, đến ngự kiếm phi hành cũng không thể làm được.
Vương Hạo vội vàng gọi Nha Nha ra, để nó mang theo mình đào mệnh.
Hắn không muốn chết, giờ phút này, Vương Hạo có chút hối hận mình không có cẩu ở, với tài nguyên hiện tại, hắn tu luyện tới Trúc Cơ viên mãn không hề có chút vấn đề gì, hà tất phải ra ngoài mạo hiểm làm gì!
Nhưng hắn cũng biết, không ra ngoài mạo hiểm, sẽ không có được Kết Đan Linh Vật, không có Kết Đan Linh Vật, hắn một cái Ngũ Linh căn, làm sao mà Kết Đan đây?
Bạch Hùng kia không biết có phải kết luận Vương Hạo hẳn phải chết rồi hay không, mà không nhằm vào hắn nữa, bắt đầu đối phó với Tề Lý và Tần Hổ vừa mới đỡ được phần lớn công kích của nó, khiến cho hai người kinh hồn bạt vía, nhao nhao sử xuất các loại thần thông ứng đối.
Điều này ngược lại kích thích Bạch Hùng, thu hút sự chú ý của nó.
Tử đạo hữu bất tử bần đạo, Vương Hạo xách theo trái tim hơi buông lỏng một chút, nhưng rất nhanh, một đám Yêu Thú nhị giai giống như nhận được mệnh lệnh của Bạch Hùng, bắt đầu tứ tán đuổi giết mọi người, khiến trái tim của Vương Hạo lại căng thẳng lên.
“Đi lên núi, trên núi có Trận pháp còn sót lại, ta không tin đám Yêu Thú này dám xông bừa!” Vương Hạo phân phó Nha Nha một tiếng, Nha Nha kêu lên một tiếng, nhanh chóng hướng đỉnh núi bay đi.
Nhưng Nha Nha bất quá chỉ là nhị giai hạ phẩm, trong Yêu Thú có rất nhiều Yêu Thú phi hành nhị giai thượng phẩm, tốc độ phi hành còn nhanh hơn nó nhiều, Vương Hạo hiện tại bị trọng thương cũng không có cách nào đối phó.
Một con Phi Thiên Biên bức nhị giai thượng phẩm, bắt được cơ hội mạnh mẽ cho Nha Nha một kích, Nha Nha rên rỉ một tiếng, thân thể lắc lư mấy lần, suýt rơi xuống mặt đất mới cuối cùng ổn định lại được, không đến nỗi để Vương Hạo trực tiếp rơi xuống đất, ngón chân lớn của nó bị xé rách thành hai mảnh, cũng may cánh không sao, vẫn như cũ nhịn đau mang theo Vương Hạo bay đi.
Vương Hạo thả ra Huyễn Nguyệt Điệp, để chúng phun ra sương mù, để cầu có thể mê hoặc đám Yêu Thú kia một lát, sau đó mệnh lệnh Nha Nha tiếp tục hướng đỉnh núi bay đi.
Quả nhiên, trên đường đi cấm chế quang mang không ngừng lóe lên, những Yêu Thú phi hành tốc độ kia không thể không chậm lại, còn Vương Hạo, với thần thức cường đại, có thể liên tục chọn cho Nha Nha một con đường an toàn.
Có điều vẫn có chút pháp thuật không ngừng đánh trúng Nha Nha, đến đỉnh núi, Nha Nha vì thay Vương Hạo ngăn cản một đạo pháp thuật, bị trùng điệp đánh vào một bên cánh, không thể kiên trì thêm được nữa, mang theo Vương Hạo hướng đỉnh núi đập tới.
Đỉnh núi trụi lủi, chỉ có một khối cự thạch màu đen, đây cũng là nguyên nhân trước đây Vương Hạo bọn người không thám hiểm, với tốc độ này mà đâm vào, dù cho thân thể hắn có cường độ cao hơn nhiều so với tu sĩ bình thường, cũng không sống nổi.
“Phải chết sao?” Trong lòng Vương Hạo không thể diễn tả cảm giác gì, hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, đó là sống tiếp, dùng chút linh lực cuối cùng ngưng kết một vòng phòng hộ, thu Nha Nha trở về Linh Thú Đại, nó đã chỉ còn một hơi tàn, thời khắc cuối cùng còn muốn dùng thân thể để giảm xóc cho Vương Hạo, nhưng Vương Hạo làm sao nhẫn tâm nhìn nó chết thảm!
Nhưng một lát sau, cảm giác va chạm cũng không truyền đến, dường như là xuyên qua một tầng vòng bảo hộ mềm mại.
“Trận pháp,” Vương Hạo thở phào một tiếng, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện những Yêu Thú kia cũng không đuổi theo vào, Vương Hạo thầm nghĩ may mắn.
Tâm thần thả lỏng, không thể chống đỡ được nữa liền hôn mê bất tỉnh, trước khi bất tỉnh, hắn chỉ cảm thấy dưới đất mơ hồ có bóng người đang ngồi xếp bằng, không kịp nghĩ ngợi mà điều khiển thân thể ngã xuống.
Tỉnh lại lần nữa, Vương Hạo phát hiện mình đang ở một hòn đảo nhỏ, đang thấy kỳ quái, cánh cửa gỗ bị két một tiếng đẩy ra, mấy tên thiếu niên đi vào.
“Văn Hạo ca, ngẩn người cái gì vậy? Đến giờ đi đón dâu rồi!”
“Đón dâu?” Vương Hạo nghi hoặc nhìn mọi người: “Vì sao ta phải đi đón dâu? Chờ một chút, ta đã định thân khi nào?”
“Ngũ oa tử, cao hứng quá hoá ngốc rồi phải không,” một ông lão đi đến, nhìn mọi người nói: “Các ngươi đứng đấy làm gì, nhanh giúp tân lang quan sửa soạn một chút, lát nữa qua giờ lành mất, lại không dám bị nhà gái chê trách!”
Vương Hạo bị người ta khoác hồng treo xanh, sau đó liền bị người ta ôm ra khỏi phòng.
Bên ngoài một con lừa cũng được đeo hoa đỏ, Vương Hạo cưỡi lên, mấy tên thiếu niên khiêng sính lễ đi về phía thôn bên kia.
Trong một tiểu viện không lớn, cũng được treo vải đỏ, một cô dâu mặc đồ hồng đang sụt sùi khóc trước mặt cha mẹ!
“Tiểu Đường à, đừng khóc nữa, khóc sẽ làm nhòe lớp trang điểm đấy, bên thông gia lại chê trách!” người mẹ trung niên không ngừng an ủi con gái.
Cô gái ngẩng đầu, rưng rưng nước mắt nói: “Mẹ, sao con phải lấy chồng sớm thế này, không thể ở cùng mọi người thêm vài năm nữa sao?”
Mẹ trách: “Con bé ngốc này, con gái lớn thì phải gả chồng, giúp chồng dạy con, đây là lẽ thường, ở cùng chúng ta có tác dụng gì chứ? Con còn muốn làm bà cô à!”
“Tân lang quan tới rồi, mau chuẩn bị!” Bên ngoài vọng vào tiếng hô.
Mẹ vội vàng lau nước mắt cho cô gái, chỉnh lại y phục.
Chốc lát sau, Vương Hạo dưới sự thúc giục của mọi người, giật mạnh một cái mở cửa phòng, như con rối được điều khiển đi xuống làm rất nhiều nghi lễ, thành công đón tân nương vào kiệu hoa.
Một hồi thổi sáo đánh trống, đến một gian đại đường dán đầy chữ hỉ.
Sau khi bái đường xong, liền đưa vào động phòng, Vương Hạo trong lúc mơ màng cùng tân nương tử hoàn thành Chu công chi lễ.
Tân nương tử dịu dàng xinh đẹp, lại hiền lành, hai người bên nhau cùng vun vén cho cuộc sống.
Vương Hạo, kẻ hai đời làm lão quang côn, lần đầu tiên cảm nhận được loại ấm áp này, lập tức trầm luân vào đó.
Hai người sinh được ba đứa con, canh tác hơn mười mẫu ruộng, mặt trời lên thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, nam cày ruộng nữ dệt vải, cuộc sống vất vả nhưng hạnh phúc!
Trong nháy mắt, hai người đã trải qua mấy chục năm, Vương Hạo cũng đã dần dần già đi, tóc và râu đều đã bạc trắng.
Một ngày nọ, cháu trai ham chơi mang theo một thân đầy bùn đất đi đến.
Vừa thấy mặt đã quấn lấy Vương Hạo hỏi: “Ông nội, ông nội, trên đời này thật sự có tiên nhân sao?”
Vương Hạo chiều chuộng xoa đầu bé trai: “Làm gì có tiên nhân nào, ông nội sống hơn sáu mươi năm rồi có thấy qua đâu? Chắc là cháu gặp phải mấy người lừa đảo đấy, đừng bị người ta lừa gạt!”
“Thật mà, trong thôn vừa mới đến một vị tiên nhân, ông ấy nói người nào có Linh Căn thì có thể tu tiên, còn nói cháu có Linh Căn, hỏi cháu có nguyện ý cùng ông ấy tu tiên hay không!”
“Linh Căn? Tu Tiên?” Ánh mắt Vương Hạo ngẩn ra một lát, “Ta nhớ rồi, ta là Vương Hạo, ta là tu sĩ Trúc Cơ, ta chính là Tiên Nhân...” Vương Hạo điên cuồng cười lớn!
Lập tức nhìn ngó xung quanh, đứa cháu trai yêu quý ngày xưa đang sợ hãi trốn ở một bên! Nước mắt sắp rơi ra, nhưng lúc này hắn không để ý đến nó, bởi vì tất cả điều này đều là giả, hắn làm gì có cháu trai, đều là ảo hóa ra thôi.
“Nơi này là huyễn cảnh, ta nhớ ra rồi, đây là ở đỉnh núi Đan Đỉnh Tông, nhất định là chạm vào cấm chế gì rồi!”
Nhưng lông mày lại lập tức nhíu lại: “Không đúng, sao ta đã tỉnh ngộ, huyễn cảnh này vẫn không biến mất?” Vương Hạo cẩn thận hồi tưởng một hồi, nghĩ đến lúc mình té xỉu thấy một cô gái, lập tức vỗ mạnh trán: “Đúng rồi, người kia khẳng định cũng bị đưa vào trong! Một mình ta biết đây là huyễn cảnh thì không ra được!”
Tìm được người kia cũng dễ dàng thôi, vì Vương Hạo dựa theo tướng mạo so sánh, phát hiện người kia chính là người vợ của mình – Quý Tiểu Đường!
Bạn cần đăng nhập để bình luận