Trọng Sinh Về Thập Niên 90, Chọn Chồng Làm Người Thừa Kế

Chương 661


Mà nếu không phải Lâm Bạch Thanh dùng kim châm hằng ngày, quá quen thuộc với nó, chỉ cần cô hơi qua loa một chút thôi, mắt thường nhìn không ra độ dài 2mm đâu, vậy thì nếu không phải cô phát hiện ngay tại chỗ, nếu cô để Cố Bồi đưa giáo trình châm cứu cho Hashimoto thì sao?
Há chẳng phải là chờ đến mãi sau này cô mới phát hiện mình bị chơi xỏ à?
Cố hết sức để mình bình tĩnh lại, Lâm Bạch Thanh cất kim vào đi đến cạnh Cố Bồi.
Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn theo, cô nén giận nói với chồng: “Giáo trình châm cứu tổng cộng 50 trang, xé bỏ 5 trang trong đó rồi giao phần còn lại cho ông Hashimoto.”
Trác Ngôn Quân nâng cao tông giọng trước hết: “Mày xé mất một phần, còn lại tụi tao đọc thế nào?”
“Các người cắt đứt kim châm của tôi, có từng nghĩ tới sau này nó còn có thể trị bệnh nữa không?” Lâm Bạch Thanh hỏi ngược lại.
Ngay sau đó, Cố Bồi thật sự lật cuốn sổ ra chọn số trang bắt đầu xé.
Dĩ nhiên Hashimoto Juichi không cam tâm nhìn, trong căn phòng này, vợ chồng Cố Bồi chỉ có hai người, mà ông ta dẫn theo cả nhóm nhân viên, một ánh mắt ra hiệu thôi người của ông ta đã trực tiếp áp sát.
Giáo trình kia quá đỗi quý báu, dù phải dùng vũ lực họ cũng không thể để Cố Bồi xé nó được. Mà điều này nói lên rằng đơn xin cấp s.ú.n.g của Cố Bồi có tác dụng rồi.
Nhìn thấy một nhóm người vây đến, anh đưa sổ cho Lâm Bạch Thanh, chắn trước mặt vợ, lập tức móc s.ú.n.g ra!
“Pio, dừng tay, bỏ s.ú.n.g xuống!” Trác Ngôn Quân hét to.
Mà Cố Bồi xoay đầu s.ú.n.g một cái, lạch cạch một tiếng lên nòng chĩa thẳng vào Hashimoto Juichi. Thế mà chiêu này có tác dụng, mọi người đồng thời dừng hết hành động lại, Hashimoto Juichi cũng hoảng sợ giơ tay lên.
Lâm Bạch Thanh sắp sinh rồi, đương nhiên phải bảo vệ mình là chính, mà kim châm Côn Luân thì sao, tuy bị cắt một đoạn, sẽ ảnh hưởng hiệu quả trị liệu, nhưng dù gì phần bị ngắn cũng rất ngắn nên cũng không có ảnh hưởng lớn lao, nên cô cầm quyển giáo trình không chần chừ xoay người, bước ra khỏi căn phòng.
Còn Cố Bồi, anh có s.ú.n.g trong tay, hơn nữa Hashimoto Juichi là một vị khách ngoại lai đến viếng thăm, chắc không dám trở mặt với Cố Bồi nên cô không lo cho anh.
Nhưng Lâm Bạch Thanh tức vô cùng, tức đến lạnh cả tay chân, bụng dưới cũng siết lại. Bộ kim châm quý báu đến thế, lưu truyền ít nhất trên ngàn năm, là bảo vật của các thế hệ bác sĩ trung y, cũng là dụng cụ cứu người.
Nhưng Hashimoto Juichi vậy mà nói cắt là cắt, hơn nữa ông ta còn cắt rất lẽ thẳng khí hùng, thậm chí chẳng hề có cảm xúc hổ thẹn nào. Cũng chính là nói tuy bề ngoài ông ta rất tôn trọng Lâm Bạch Thanh, cũng rất khiêm tốn nhã nhặn. Nhưng ông ta vừa không tôn trọng, cũng không hề kính nể nghề nghiệp hiện tại của mình, đây mới là điều làm Lâm Bạch Thanh tức nhất.
Nhưng đã hoàn thành việc quay phim rồi, cô cũng nói sạch phương án trị liệu rồi, cô có thể xé bỏ giáo trình châm cứu nhưng đã giao ra phương thuốc trung tây y, mà châm cứu, vì được quay lại hết, chỉ cần có bác sĩ bằng lòng đi sâu nghiên cứu, học được là chuyện sớm muộn.
Lâm Bạch Thanh đang giận thì thấy có một nhóm ông cụ đầu tóc bạc phơ đi qua, còn dẫn theo hai công an.
Hai công an đi thẳng qua tòa nhà kia, thấy Lâm Bạch Thanh đứng ở cổng thì có một người trong đó chào cô rồi nói: “Cô gái này, mấy ông lão này là nhà thư pháp Sở thương mại mời từ các nước trên thế giới, mấy ngày gần đây luôn tổ chức triển lãm tranh ảnh hữu nghị ở đây, lúc nãy chúng tôi nhận được báo, nghe nói là người ở trong tòa nhà của cô lén trộm tranh thư pháp của họ, chúng tôi có thể vào kiểm tra chứ?”
Một ông cụ nói: “Tranh thư pháp chúng tôi mang đến biến mất hết rồi, người ở đây cũng không nhiều, chắc chắn là các cô trộm.”
Một ông lão khác nói: “Chúng tôi đều là ông già về hưu, ở đây giao lưu tranh ảnh cũng chỉ là để tu tâm dưỡng tính, các cô thật là… Muốn xem chúng tôi có thể đón tiếp bất kỳ lúc nào, sao có thể nói trộm là trộm, trộm đi hết tranh ảnh của chúng tôi chứ?”
Lâm Bạch Thanh đứng ở cổng nhìn Sở Xuân Đình chắp tay đứng phía sau cùng, nhớ ra chuyện lần trước Hashimoto Kuro đến bị mấy ông lão đánh gãy tay trong đồn cảnh sát, cô cũng biết tình tình của Sở Xuân Đình hống hách ngang tàng, là kẻ không chịu để mình bị thiệt thòi.
Thật ra cô không hề thích phong cách làm việc của ông cụ, cô cũng muốn dĩ hòa di quý hơn.
Nhưng chuyện Hashimoto Juichi làm rất quá đáng, mà điều tức hơn là ông ta đã hủy đi kim châm, nhưng thậm chí ông ta còn chẳng nhận ra được là mình sai. Cắn răng, cô buông nắm tay cửa, nói: “Tôi làm chứng, là người trong nhà này trộm tranh thư pháp, các ông vào lục soát đi!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận