Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 13: Cực kì nở mày nở mặt tiểu thiên tài (length: 7820)

Sau La Y, mấy người đứng trước Diệp Lăng Nguyệt cũng lần lượt tiến lên kiểm tra.
Chỉ là so với La Y, bọn họ không được may mắn như vậy.
Tuy cũng có người thực lực Luân Hồi nhị đạo, nhưng vì không phải linh lực thuộc tính lôi hiếm có như vậy, nên đều không được nam tử trung niên chọn trúng.
Đội ngũ mười người, rất nhanh chỉ còn lại ba người, bao gồm Diệp Lăng Nguyệt, Tiểu Đế Sân và Hoàng Tuấn.
Hoàng Tuấn thực lực xem như không tệ, nghe nói là Luân Hồi tam đạo.
Nên trông hắn khá tự tin, rốt cuộc La Y Luân Hồi nhị đạo cũng được chọn rồi.
Sau khi Hoàng Tuấn tiến lên, trước hết làm nóng gân cốt, vung vẩy hai quyền, một quyền đánh vào bia ngọc Toại Ngũ Hành.
Chỉ thấy trên bia ngọc Toại Ngũ Hành, ba đạo nguyên lực khác màu nhảy lên, ba loại nguyên lực lần lượt là xanh lục, xanh lam, nâu nhạt, tượng trưng cho ba loại luân hồi chi lực Mộc, Thủy, Thổ.
Hoàng Tuấn thu nắm đấm, trong lòng đầy hy vọng nhìn về phía nam tử trung niên.
Nhưng người kia chỉ nhíu mày, sau đó nói một tiếng.
"Luân hồi tam đạo, loại."
Nam tử trung niên giống như tạt nước lạnh, lập tức khiến Hoàng Tuấn ngơ ngác.
Hắn khó tin.
"Bằng, bằng cái gì. Ta là Luân Hồi tam đạo mà."
"Xì."
Một tràng tiếng cười khinh miệt.
Chỉ thấy sau lưng Hồng Minh Nguyệt, thiếu niên khỏe mạnh trước kia bị Diệp Lăng Nguyệt dạy dỗ cười lớn.
"Luân Hồi tam đạo thì sao, ta đây là tam trọng luân hồi hỏa chi lực, cũng chỉ miễn cưỡng thông qua. Như ngươi loại thực lực Luân Hồi tam đạo không chính hiệu, căn bản không đủ tư cách vào Cô Nguyệt Hải."
Lời này vừa nói ra, Diệp Lăng Nguyệt cũng có chút động sắc mặt.
Tiêu chuẩn lựa chọn của Cô Nguyệt Hải lại muốn cao thủ nhiều trọng luân hồi thuần tính.
Điểm này, ngược lại là trước đây Diệp Lăng Nguyệt không hề cân nhắc đến.
Trên Thanh Châu đại lục, trong cao thủ Luân Hồi cảnh, người có nhiều trọng luân hồi kiếp đã không nhiều.
Như trước đây Diệp Lăng Nguyệt thu phục Kim Ô lão quái, chính là người nắm giữ song trọng luân hồi hỏa chi lực.
So với võ giả Luân Hồi cảnh nhiều trọng một thuộc tính đơn thuần, võ giả Luân Hồi cảnh nhiều trọng thuộc tính không chính hiệu, ở thực lực và thiên phú, không nghi ngờ kém hơn một bậc, tu luyện cũng càng tốn sức.
Nên Cô Nguyệt Hải là siêu cấp đại tông môn, căn bản không tiếp nhận võ giả thuộc tính luân hồi không chính hiệu nhiều trọng.
Mặt Hoàng Tuấn, nháy mắt trắng bệch.
Hắn cứng người, thất vọng bị mang đi.
La Y thấy đồng bạn bị mang đi, thực là đồng tình, nhưng nàng cũng không có cách nào gì.
"Diệp Lăng Nguyệt, Đế Sân, hai ngươi ai trước?"
Nam tử trung niên quét mắt đội ngũ, thấy Diệp Lăng Nguyệt đeo giỏ trúc sau lưng, ngẩn người.
"Tiểu Đế Sân trước."
Diệp Lăng Nguyệt đặt giỏ trúc xuống, ôm tiểu gia hỏa ra trước mặt.
Chỉ là nàng hơi khó khăn, tiểu gia hỏa nhỏ như vậy, nên kiểm tra thế nào?
"Anh hài?" Nam tử trung niên liếc Tiểu Đế Sân. "Hắn cần thiết độc lập hoàn thành kiểm tra, ngươi thả hắn xuống."
Diệp Lăng Nguyệt bất đắc dĩ, chỉ có thể thả Tiểu Đế Sân xuống.
Nàng lo lắng liếc Tiểu Đế Sân, rồi lại nhìn khối bia ngọc Toại Ngũ Nguyên.
Tiểu gia hỏa nằm sấp trên đất, nhìn nhìn Diệp Lăng Nguyệt.
"Ê a (tẩy phục nhi, đừng sợ, oa rất nhanh giải quyết) "
Hắn rung cánh tay nhỏ mập mạp, bò về phía khối bia đá.
Tiểu gia hỏa nhỏ, bia đá lại cao lớn, hắn leo tới phía dưới bia đá, tò mò đánh giá bia đá.
Rồi nâng “tiểu móng vuốt” béo ú lên, gõ mấy lần lên bia đá, phát ra tiếng cười ha ha ha.
"Hừ, không biết tự lượng sức mình, một tiểu t·i·ệ·n chủng, còn muốn qua tuyển chọn."
Hồng Minh Nguyệt đứng bên cạnh, nhịn không được âm thầm mỉa mai.
Cô Nguyệt Hải có nhận hài nhi, nhưng đệ tử như vậy, trăm năm khó mà thấy một, mà một khi được chọn, đều là tồn tại cấp độ yêu nghiệt.
Với tư chất của Diệp Hoàng Ngọc và Nhiếp Phong Hành, sao có thể sinh ra một anh hài nghịch thiên.
Tiểu Đế Sân gõ mấy lần trên bia đá.
Bỗng nhiên, bia đá phát sinh biến hóa.
Đồng thời có năm màu sắc lớn khác nhau là hồng, lam, lục, nâu nhạt, kim đồng thời xuất hiện.
Càng quỷ dị là, sau khi năm đạo quang xuất hiện, lập tức nhảy lên đến vị trí chữ số "Năm".
"Cái gì!"
Nam tử trung niên trước đó còn lạnh lùng, bất ngờ nhảy lên, vội vàng chạy tới trước bia đá Toại Ngũ Hành.
"Năm…Năm…” Sắc mặt nam tử trung niên, giống như đổi mặt kinh kịch, khoảnh khắc biến nhiều loại sắc thái.
"Đây là tu vi gì? Chẳng lẽ là Luân Hồi năm đạo?"
Những đệ tử tận mắt thấy một màn này, đều kinh ngạc.
"Thật là trời phù hộ Cô Nguyệt Hải ta. Ha ha ha ha - ngàn năm khó gặp một lần ngũ linh niết bàn thể. Ngươi gọi là Tiểu Đế Sân phải không. Ngươi thông qua, chuyện này, ta nhất định phải nói cho chưởng môn." Nam tử trung niên kích động, vung tay múa chân.
Hắn vội cung cung kính kính ôm Tiểu Đế Sân, rõ ràng dáng vẻ nâng như ngậm sợ tan trân quý, còn không nhịn được dùng khuôn mặt đầy râu ria đi cọ vào mặt trắng nõn của Tiểu Đế Sân.
"Y y nha nha (đừng đụng oa, quái thúc thúc, tẩy phục nhi, mau tới cứu oa, râu của quái đại thúc làm người đau) "
Tiểu Đế Sân hoảng sợ, suýt chút không trợn mắt.
Thấy dáng vẻ của Tiểu Đế Sân, Diệp Lăng Nguyệt có chút nhịn không được cười.
Người bên cạnh, cũng là thần sắc khác nhau, La Y đều ngưỡng mộ nhìn Tiểu Đế Sân.
Trong lòng Hồng Minh Nguyệt, lại lộp bộp một tiếng.
Tuy bọn họ không biết cái gọi là ngũ linh niết bàn thể trong miệng nam tử trung niên đến tột cùng là gì.
Nhưng nhìn bộ dáng nam tử trung niên, đó chắc chắn là một loại thể chất cực kỳ thần kỳ.
Tiền đồ của tiểu gia hỏa sau này, nhất định không thể lường được.
Khó khăn, nam tử trung niên mới lưu luyến không rời buông Tiểu Đế Sân.
Tiểu Đế Sân vừa nhìn thấy Diệp Lăng Nguyệt, liền muốn nhào qua.
Bị La Y tốt bụng ôm đi.
"Ngươi là tỷ tỷ của Tiểu Đế Sân? Ừm, đến phiên ngươi đo."
Vì thể chất nghịch thiên của Tiểu Đế Sân, nam tử trung niên đối Diệp Lăng Nguyệt cũng xem như yêu ai yêu cả đường, lau mắt mà nhìn một chút.
Đệ đệ là thiên tài, làm tỷ tỷ chắc hẳn thiên phú cũng không tệ mới đúng.
Tuy rằng hai tỷ đệ này nhìn, không có nửa điểm chỗ tương tự.
Vẻ mặt nghiêm nghị trên mặt nam tử trung niên hơi dịu lại, ra hiệu Diệp Lăng Nguyệt tự mình tiến lên kiểm tra.
Tính đến Tiểu Đế Sân, danh ngạch đệ tử chính thức còn lại không nhiều lắm.
Diệp Lăng Nguyệt hít sâu một hơi.
Đến trước bia ngọc Toại Ngũ Nguyên, Diệp Lăng Nguyệt đưa tay dán lên bia đá, từng chút một dung nhập nguyên lực vào bia ngọc Toại Ngũ Nguyên.
Tu vi của nàng, đại khái là Luân Hồi tứ đạo trở lên.
Chỉ là ở thuộc tính là một vấn đề… trong lòng Diệp Lăng Nguyệt có chút thấp thỏm.
Vô ý thức nhìn về khối bia đá sắp quyết định vận mệnh của mình.
Nhưng theo càng lúc càng nhiều nguyên lực rót vào, trên bia đá không hề biến hóa.
Trọn vẹn nửa khắc trôi qua, bia đá vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Trán Diệp Lăng Nguyệt, mồ hôi to như hạt đậu, chảy xuống…
Bạn cần đăng nhập để bình luận