Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 640: Gian nan lựa chọn, Phượng Sân còn là Vu Trọng (length: 7965)

Vừa dứt lời, Long Bao Bao thiếu gia liền nắm nắm tay nhỏ, vung tay áo lên, trông rất hăng hái, chạy vào phòng luyện khí dã chiến mà Diệp Lăng Nguyệt đã chuẩn bị tạm thời cho hắn để cố gắng luyện khí.
Thấy cậu nhóc đi xa, Lam Thải Nhi không kìm được ho khan vài tiếng.
"Lăng Nguyệt, nói thật, có phải ngươi hơi quá đáng rồi không, một đứa nhỏ như vậy mà ngươi cũng nỡ bóc lột?"
Từ sau ngày Long Bao Bao thiếu gia bị Diệp Lăng Nguyệt đánh một cái vào mông, khóc một trận tơi bời, lúc tỉnh lại liền như biến thành một người khác.
Trước đây cậu là một tiểu thiếu gia thích bám người, có chút kiêu ngạo, giờ đây hoàn toàn biến thành người khác.
Hơn nữa, cậu hoàn toàn phục tùng Diệp Lăng Nguyệt vô điều kiện.
Cậu hứa với Diệp Lăng Nguyệt rằng mỗi ngày giúp nàng luyện chế năm kiện linh khí, dùng để trả lại khoản nợ mà cậu và Hoàng quản gia thiếu của Diệp Lăng Nguyệt và Đế Sát, gấp ba số điểm thưởng.
Lần nhiệm vụ này, hai đội lính đánh thuê của liên minh được trả thù lao mười vạn điểm, nhưng vì nhiệm vụ thất bại nên không được đồng nào.
Diệp Lăng Nguyệt tính luôn khoản này lên người Long Bao Bao, tăng thêm gấp ba điểm thưởng, tổng cộng là ba mươi vạn điểm.
Tính ra mỗi ngày Long Bao Bao luyện được một kiện linh khí, trả công ba mươi điểm, điều này đồng nghĩa với việc cậu bé Long Bao Bao ít nhất phải luyện một vạn kiện linh khí, hơn nữa mỗi kiện đều phải có phẩm cấp, tính ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm thì Long Bao Bao có lẽ phải rèn đúc cho đến tận năm mười tám tuổi mới trả hết nợ.
Không chỉ bóc lột Long Bao Bao về điểm thưởng, Diệp Lăng Nguyệt còn mở một cửa hàng luyện khí nhỏ bên ngoài, chuyên thu các loại linh kiện chiết xuất và mua bán linh khí đặt riêng.
Dựa vào thiên phú luyện khí đáng kinh ngạc của Long Bao Bao, tiệm luyện khí nhỏ mới mở không được ba ngày mà ngày nào cũng đông nghẹt khách.
Để có được một món linh khí, vô số lính đánh thuê chấp nhận chi cả trăm thậm chí cả ngàn điểm tích lũy, chỉ để giành mua.
Việc mua bán này, hoàn toàn thuộc về một mình nàng. Vì thế, Diệp Lăng Nguyệt chỉ việc ngồi không hưởng lợi, hai tay thu về điểm tích lũy.
Trên bảng xếp hạng tích lũy điểm cá nhân của lính đánh thuê, thứ hạng tích lũy của "Sửu nữ Hắc Nguyệt" cứ thế mà tăng vùn vụt, với cái đà này thì có lẽ đến mùa xuân năm sau Diệp Lăng Nguyệt sẽ thay thế Bạc Tình, người có danh xưng "Tụ bảo đồng tử" mà trở thành người đứng đầu bảng tích lũy cá nhân.
Thương thay Long Bao Bao, nghĩ đến mà xem, Lam Thải Nhi lập tức cảm thấy Diệp Lăng Nguyệt chính là một tên gian thương.
"Đại tỷ, tỷ nói sai rồi, ta làm vậy đều là vì tốt cho Long Bao Bao. Cậu ấy khác với võ giả và phương sĩ bình thường, vì từ nhỏ đã có tinh lực nên tu vi tinh thần lực và nguyên lực gần như là bằng không. Nhưng mà, ngũ linh dung linh thuật mà cậu ấy học được cũng rất đặc biệt. Đó là một loại công pháp luyện thể đặc thù, mỗi lần cậu ấy luyện được một món linh khí, ngũ tạng lục phủ và thân thể sẽ được rèn luyện một lần, số lần càng nhiều thì càng tốt cho việc tu luyện sau này của cậu ấy." Diệp Lăng Nguyệt mặt không đổi sắc tim không đập nói.
Nếu Long Bao Bao muốn tu luyện ngũ linh dung linh thuật, mà thời gian diễn ra cuộc thi rèn đúc đứng đầu thiên hạ còn sớm, vậy thì cứ để cậu nhóc luyện khí thêm đi.
Huống chi, việc Long Bao Bao "chết nhát" đã sớm bị đồn ra ngoài rồi, dù Diệp Lăng Nguyệt có cách để cậu thay đổi dung mạo cho giống với người thường thì cũng khó đảm bảo Long Tứ Huyền không bố trí tay mắt ở thành lính đánh thuê này, cho nên thời gian này Long Bao Bao có thể ít ra ngoài thì càng tốt.
"Dù sao ta cũng nói không lại ngươi. Nhưng mà, muội muội tốt của ta, tiểu gia hỏa hiện giờ rất nghe lời ngươi, ngươi xem thử có thể bảo cậu ấy giúp ta luyện chế một cái linh khí dung linh không? Ta cũng không tham lam, tùy tiện cho ta một cái càn khôn túi là được." Lam Thải Nhi vẫn rất thèm thuồng chiếc càn khôn túi đầu heo của Long Bao Bao.
Nhất là sau khi làm lính đánh thuê, đồ dùng mang theo người hàng ngày của nàng quá nhiều, nàng đã luôn muốn có một chiếc càn khôn túi.
Nhưng thứ đồ chơi này có tiền cũng không mua được, thị trường không hề bán, mà trong Vạn Bảo quật cũng chưa chắc một năm thấy một lần.
Nếu không vì thân thế đáng thương của Long Bao Bao, với lại cái túi càn khôn đầu heo của cậu ta lại có cấm chế thì có lẽ Lam Thải Nhi đã hóa thân thành bà chị cướp túi tiền rồi.
"Vậy còn không tham lam? Càn khôn túi cũng đâu phải nói có là có, huống chi không có càn khôn tử kim trúc, dù tiểu gia hỏa có đồng ý cũng không có cách nào giúp ngươi luyện chế. Ta ngược lại có thể chỉ cho ngươi một con đường sáng, trong Diêm thành đổi sở chắc chắn có càn khôn túi, ngươi có thể thân thiết với Diêm Cửu, hắn cao hứng có lẽ sẽ giảm giá cho ngươi, để ngươi đổi một cái càn khôn túi." Diệp Lăng Nguyệt cười nói.
"Hứ, ai thèm tìm cái tên vô lại đó!" Vừa nhắc tới Diêm Cửu, mặt Lam Thải Nhi hơi ửng hồng lên một cách đáng ngờ.
Nàng cũng sau này mới biết được từ miệng Diệp Lăng Nguyệt, phó đội trưởng "Sát" lại chính là Diêm Cửu số chín ở Diêm thành, người đeo mặt nạ bạc kia.
Sao một người tốt lành như vậy mà lúc ở Diêm thành thì có vẻ chững chạc nghiêm nghị, lạnh lùng ngầu ngầu, vừa đến thành lính đánh thuê thì như đổi tính vậy, già rồi mà không nghiêm chỉnh.
Lam Thải Nhi buông một câu.
Dạo này, trừ khi phải làm nhiệm vụ, còn không nàng đều trốn Diêm Cửu thật xa, tránh bị tên đó giở trò.
"Tỷ tỷ, nói mới nhớ, tỷ thấy Diêm Cửu thế nào? Chuyện của tỷ với đội trưởng Đao cũng đã qua nhiều năm rồi mà." Diệp Lăng Nguyệt có ấn tượng khá tốt về Diêm Cửu.
Nhất là sau khi nghe Vu Trọng nói, Diêm Cửu trước đây chưa từng có quan hệ bừa bãi với bất kỳ người phụ nữ nào, thái độ của hắn đối với Lam Thải Nhi cũng không hề tầm thường.
Chỉ riêng điều này đã làm Diệp Lăng Nguyệt đánh giá Diêm Cửu lên rất nhiều.
"Hắn là hắn, ta là ta, ta... không xứng với hắn." Lam Thải Nhi nói đến đây thì sắc mặt có phần ảm đạm.
Một Đao Qua đã khiến nàng đầy vết thương vì yêu.
"Ngươi biết nói ta đấy, còn ngươi với Vu Trọng, với Phượng Sân thì là như thế nào?" Lam Thải Nhi chu môi lên.
Nàng biết được đội trưởng Đế chính là Vu Trọng thì độ kinh ngạc cũng ngang ngửa khi biết Diêm Cửu vậy.
Tên tục của Vu Trọng nổi tiếng khắp đại lục này.
Hắn vì Diệp Lăng Nguyệt mà cam tâm làm lính đánh thuê, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì có lẽ cả đại lục phải rúng động.
Từ góc độ tư tâm mà nói, Diệp Lăng Nguyệt thích Phượng Sân làm em rể hơn, hơn là Vu Trọng.
Không bàn đến tính cách và tướng mạo, chỉ xét đến thân phận thì Phượng Sân có vẻ đáng tin hơn Vu Trọng rất nhiều.
Phượng Sân không có cha mẹ, hắn toàn tâm toàn ý đối với Diệp Lăng Nguyệt.
Thân thế của Vu Trọng, trong đại lục ít ai biết, nhưng một điều là, thân là quỷ đế, đứng đầu thế lực ngầm lớn nhất đại lục, kẻ thù của hắn trải rộng cả đại lục.
Chưa kể đến cừu gia, chỉ riêng ba tông chín phái trong thế lực chính đạo, nếu biết Diệp Lăng Nguyệt có quan hệ với Vu Trọng, e rằng tất cả đều sẽ hợp sức tấn công nàng.
Lam Thải Nhi thấy Diệp Lăng Nguyệt từ nhỏ đến lớn, nàng không muốn muội muội của mình phải chịu bất kỳ tủi hờn hay chỉ trích nào.
Diệp Lăng Nguyệt sao lại không biết nỗi lo của Lam Thải Nhi, chỉ là chính nàng cũng không thể phân biệt rõ tâm tư của mình.
Hai người phụ nữ đang phiền não với chuyện của mình, chợt thấy có một người bước vào tiệm luyện khí nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận