Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 305: Linh khí nhắc nhở (length: 7990)

Tử Đường Túc đưa cho Diệp Lăng Nguyệt chiếc lá cây này, Diệp Lăng Nguyệt vừa nhận lấy đã nghiên cứu qua.
Lá cây nhìn bên ngoài chỉ là một chiếc lá rất bình thường, bên trong cũng không có bất cứ pháp trận nào.
Nhưng kỳ lạ là, chính một chiếc lá trông không khác gì lá rụng thông thường này, Diệp Lăng Nguyệt cầm được mấy tháng rồi, lá cây vẫn sinh động như thật, tỏa ra sinh cơ dạt dào.
Thấy sư phụ Tử viết trong thư như vậy, Diệp Lăng Nguyệt thầm nghĩ, liệu nàng bóp nát chiếc lá, sư phụ Tử sẽ lập tức xuất hiện?
Ý nghĩ này chợt thoáng qua trong đầu Diệp Lăng Nguyệt, nhưng ngay sau đó, nàng liền gạt bỏ nó.
Dạo gần đây, chuyện phát sinh thật nhiều, nên nàng mới suy nghĩ lung tung.
Cổ Cửu Châu và Cô Nguyệt Hải, chênh lệch đâu chỉ mười vạn tám ngàn dặm, nói chính xác, còn không phải là cùng một đại lục.
Sư phụ Tử cho dù có lợi hại đến đâu, cũng không thể có thần thông như vậy.
Diệp Lăng Nguyệt nghĩ, cất chiếc lá cây kia vào.
Vì chuyện của Tiểu Cửu Niệm, thời gian Diệp Lăng Nguyệt ở lại Hoàng Tuyền thành lại kéo dài thêm chút.
Khoảng thời gian một tháng thành chủ cho, giờ chỉ còn lại khoảng hai mươi ngày.
Thêm cả việc phải xử lý chuyện Triệu Thiên Lang, Diệp Lăng Nguyệt không thể không lập tức xuất phát.
Việc tìm kiếm Tiểu Cửu Niệm, tạm thời giao cho Bạc Tình, việc thành sự trong Hoàng Tuyền thành thì giao cho Viên Tinh và Tư Tiểu Xuân.
Diệp Lăng Nguyệt cùng Đế Sân, Tần Tiểu Xuyên, Hoàng Tuấn, sư tỷ Vãn Vân cùng những người khác, lên đường đi tới Thủy Chi thành.
Vì Thủy Chi thành và Hoàng Tuyền thành không có trận truyền tống thẳng, Diệp Lăng Nguyệt buộc phải đi qua Kim Chi thành, chuyển trạm rồi mới có thể đến Thủy Chi thành.
Sau nửa ngày bôn ba, Diệp Lăng Nguyệt cùng những người khác đã đến Kim Chi thành.
“Tứ ca, đây chính là Kim Chi thành trước đây mấy người các ngươi ở, quả là một tòa thành trì khí thế hùng vĩ.” Đế Sân cũng là lần đầu tới Kim Chi thành, thấy tất cả kiến trúc trong thành đều được xây bằng kim loại, không khỏi lấy làm lạ.
Tần Tiểu Xuyên cười nhẹ vài tiếng, không nói gì nhiều.
Điều này khiến Diệp Lăng Nguyệt càng thêm kỳ lạ, dựa theo tính cách của Tần Tiểu Xuyên, nếu là trước kia, đã sớm ba hoa chích choè, đảm nhiệm vai trò người dẫn đường của Kim Chi thành rồi, hôm nay hắn có vẻ rất khiêm tốn, dường như có chút bất thường.
Diệp Lăng Nguyệt đang định hỏi thì sư tỷ Vãn Vân lên tiếng.
"Lăng Nguyệt, đừng quên chuyện Thiên Lang."
Biết được cái chết của Triệu Thiên Lang có liên quan đến thái hư mộ cảnh, hơn nữa Triệu Thiên Lang trước khi chết từng đến mấy tân thủ thành chủ yếu này, sư tỷ Vãn Vân quyết định, sẽ dùng Thiên Lang côn ở mấy tân thủ thành từng đi qua tìm kiếm một phen.
Thiên Lang côn vốn là linh khí Triệu Thiên Lang còn sống từng dùng, có lẽ có thể cung cấp chút manh mối.
"Sư tỷ, chúng ta trước tìm chỗ nghỉ ngơi, xem có thể tìm được manh mối không."
Diệp Lăng Nguyệt thấy xung quanh người đi lại tấp nập, không tiện hành sự, bèn đề nghị ở lại Kim Chi thành.
Nàng tính toán ở Kim Chi thành dừng chân mấy ngày, ngoài việc tìm kiếm thái hư mộ cảnh, chuyện của La Y, Diệp Lăng Nguyệt vẫn luôn rất lo lắng.
Năm người cùng nhau vào khách sạn.
Sau khi nhận phòng, năm người liền chia làm hai ngả, Đế Sân, sư tỷ Vãn Vân và Diệp Lăng Nguyệt cùng nhau đi tìm manh mối thái hư mộ cảnh, Hoàng Tuấn và Tần Tiểu Xuyên đi nghe ngóng tung tích của La Y.
Diệp Lăng Nguyệt cùng Đế Sân, sư tỷ Vãn Vân trước tiên là tìm khắp các phố xá sầm uất trong thành, cũng như tửu lâu, quán trà các kiểu.
Chỉ là đáng thất vọng là, không ai từng nghe nói qua thái hư mộ cảnh nào.
"Tìm kiểu này không phải là cách, Kim Chi thành lớn như vậy, chẳng khác gì mò kim đáy biển."
Sư tỷ Vãn Vân ủ rũ nói.
"Xem ra, chỉ có thể dùng Thiên Lang côn thử xem."
Diệp Lăng Nguyệt nghe nói, linh khí cấp bậc càng cao, sau khi chủ nhân vẫn lạc, bản thân linh khí đều sẽ lưu giữ ký ức nhất định.
Chỉ cần không quá một khoảng thời gian nhất định, dùng tinh thần lực, có một tỉ lệ nhất định có thể kích hoạt ký ức tồn tại trong linh khí.
Nhưng đây đều chỉ là tin đồn, Diệp Lăng Nguyệt cũng chưa từng thật sự thử qua.
Sư tỷ Vãn Vân nửa tin nửa ngờ, lấy ra Thiên Lang côn.
Diệp Lăng Nguyệt truyền tinh thần lực của mình vào trong Thiên Lang côn.
Sau khi thu được đỉnh minh, tinh thần lực của Diệp Lăng Nguyệt đã tăng lên, chỉ cần tâm thần khẽ động, tinh thần lực liền như thủy triều, bao phủ kín Thiên Lang côn.
Lúc đầu, Thiên Lang côn không có động tĩnh gì.
Nhưng khi tinh thần lực của Diệp Lăng Nguyệt rót vào Thiên Lang côn càng lúc càng nhiều, trên Thiên Lang côn, bỗng phát ra một vệt sáng.
"Mau nhìn, Thiên Lang côn đang hiện ra, hiện ra cái gì đó kìa."
Trước mắt Đế Sân và sư tỷ Vãn Vân, xuất hiện mấy cái bóng mờ ảo.
Hình bóng lờ mờ, bọn họ thấy được mấy bóng người cùng một khung cảnh.
Cho đến khi hình ảnh biến mất, Thiên Lang côn lại trở về như cũ, Diệp Lăng Nguyệt cũng thu lại tinh thần lực của mình.
"Trong hình ảnh vừa rồi, ta thấy Nguyệt Mộc Bạch, còn một người chắc hẳn là sư huynh Triệu, còn một người khác, thì không biết là ai. Ta nghi ngờ, rất có thể chính là người thứ ba đã mai phục sư tỷ Vãn Vân ở Nhạn Môn thành trước đây. Chỉ là, khung cảnh hiện lên trong Thiên Lang côn, rốt cuộc là nơi nào? Nhìn thì, hình như sư huynh Triệu và Nguyệt Mộc Bạch cùng những người khác đã từng đến nơi đó.” Đế Sân trầm ngâm.
"Chúng ta quả nhiên không tìm sai, đúng là có manh mối ở Kim Chi thành. Khung cảnh vừa rồi, thực ra người từng tham gia huấn luyện tân thủ ở Kim Chi thành đều rất quen thuộc, đó chính là kim cương trận của Kim Chi thành. Chỉ là, tại sao Thiên Lang đã là lão làng rồi, lại đến Kim Chi thành khiêu chiến kim cương trận."
Sư tỷ Vãn Vân trăm mối vẫn không có cách giải.
Triệu Thiên Lang tu luyện luân hồi chi lực là thổ chi lực, năm đó hắn đến tân thủ thành cũng là Thổ Chi thành, không liên quan gì đến Kim Chi thành.
Sau khi hắn trở thành thợ săn yêu chính thức, không thể nào lại đến Kim Chi thành tham gia kim cương trận, vốn chỉ dành cho huấn luyện tân thủ.
“Ta nhớ ra rồi, trước đây tứ ca từng tham gia khảo hạch tân thủ ở Kim Chi thành, chúng ta có thể hỏi tứ ca trước, nếu xác định kim cương trận có liên quan đến thái hư mộ cảnh, chúng ta sẽ thương lượng với thành chủ Kim Chi thành, xem có thể vào kim cương trận điều tra rõ ngọn ngành hay không.” Diệp Lăng Nguyệt cùng Đế Sân quay về khách sạn.
Tính thời gian thì Tần Tiểu Xuyên và Hoàng Tuấn cũng sắp quay về.
Hai người vẫn không thấy trở về, mãi đến chập tối, Hoàng Tuấn mới vội vã chạy về, trên người còn mang thương tích.
“Sao lại thế này? Ai đánh ngươi bị thương, tứ ca đâu rồi?” Diệp Lăng Nguyệt vội hỏi.
"Lăng Nguyệt, xảy ra chuyện rồi. Tiểu Xuyên bị bắt đi rồi, bọn chúng nói, Tiểu Xuyên lần trước đã đánh trọng thương quản sự phủ thành chủ, đám người của phủ thành chủ Kim Chi thành, đang nổi trận lôi đình, mang người đến bắt Tần sư huynh đi rồi. Bọn chúng còn tuyên bố, nếu không kiếm đủ năm vạn viên linh thạch, bọn chúng sẽ lấy mạng của Tần sư huynh.” Diệp Lăng Nguyệt cùng những người khác giờ mới biết, Hoàng Tuấn và Tần Tiểu Xuyên tách ra khỏi họ sau đó, đã lân la dò la khắp thành, muốn xem có cơ hội gặp được La Y hay không.
Có lẽ do hai người vừa đi đến trước cửa khách sạn, liền có một đám người xông vào, không nói lời nào đã tóm lấy Tần Tiểu Xuyên.
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận