Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 636: Nam nhân phản ứng (length: 7825)

Bên trong doanh trướng, hai người rơi vào im lặng ngắn ngủi.
Diệp Lăng Nguyệt không trả lời ngay, Vu Trọng cũng không hỏi thêm, gần đây tính tình hắn ngược lại khác hẳn vẻ ngoài bình thường.
Diệp Lăng Nguyệt cũng không biết đợt này, mình vớ phải vận đào hoa gì.
Hạ Hầu Kỳ, Phượng Sân, lại thêm Vu Trọng, cả đám như đã hẹn nhau, đều tỏ tình với nàng.
Hạ Hầu Kỳ thì còn dễ nói, trong lòng nàng chỉ xem hắn như bạn bè, từ chối thẳng, không hề dây dưa dài dòng.
Nhưng Phượng Sân và Vu Trọng thì khác, điểm này, dù Diệp Lăng Nguyệt có ngốc đến mấy cũng ý thức được.
Phượng Sân thổ lộ, ấm áp như gió xuân, như chính con người hắn vậy, chẳng biết từ lúc nào đã chiếm một chỗ trong lòng nàng, khiến tim nàng một trận xao xuyến.
Phượng Sân rất chiều Diệp Lăng Nguyệt, như nắng ấm ngày đông, hắn chưa từng ép buộc nàng, còn cho nàng mấy tháng để suy nghĩ.
Còn Vu Trọng như ánh rạng đông trong đêm tối liêu tịch, hắn luôn xuất hiện bất ngờ vào những thời điểm nguy hiểm nhất.
Hắn thổ lộ, trực tiếp, rõ ràng, khiến tim nàng đập loạn nhưng cũng có cảm giác dở khóc dở cười.
Gã đàn ông này, ngang ngược như vậy, đáng đời không ai thèm!
Diệp Lăng Nguyệt hiểu rõ trong lòng, sau chuyện tối qua, vị trí của Vu Trọng trong cảm nhận của nàng lại nặng thêm một chút.
Nhất thời, Diệp Lăng Nguyệt không biết nên trả lời thế nào.
Nếu mặt nàng không bị bôi đen thế này, giờ phút này chắc chắn sẽ đỏ bừng.
Lúc này, Vu Trọng "tê" một tiếng, băng gạc sau lưng hắn, loang ra một vệt đỏ.
Vừa rồi ngăn cản Long Bảo Bảo, hắn làm rách vết thương.
"Còn ngẩn ra đó, làm khúc gỗ à, lại đây giúp băng bó." Mặt Vu Trọng đen lại, tốc độ cực nhanh ném hộp thuốc sang cho Diệp Lăng Nguyệt.
Diệp Lăng Nguyệt lườm hắn một cái, ai băng bó mà tay chân vụng về, còn thích nhúc nhích lung tung, đáng đời bị tội.
Thấy Diệp Lăng Nguyệt cầm hộp thuốc, miễn cưỡng tới gần, khóe miệng Vu Trọng khẽ nhếch lên đầy chế nhạo.
Mở băng gạc sau lưng Vu Trọng ra, vết thương đã nứt toác, máu toàn là nước, nhìn thật đáng sợ.
Võ giả luân hồi bốn đạo tự bạo, dẫn phát sức nổ lớn, nếu người ngăn cản không phải Vu Trọng, e là đã nát xương tan thịt.
Nhìn vết thương, Diệp Lăng Nguyệt có chút xấu hổ, nàng dùng chút nước sạch, giúp Vu Trọng làm sạch vết thương, lại nghiền ít đan dược, rắc lên vết thương, rồi mới dùng băng gạc sạch sẽ, băng bó lại cho hắn.
Thân thể Vu Trọng rất cường tráng, Diệp Lăng Nguyệt muốn băng bó, không thể không cố sức quấn băng gạc từ sau lưng hắn, vòng ra trước ngực.
Nếu vậy, hắn nhất định phải cởi quần áo, để lộ nửa thân trên.
Vu Trọng ngược lại không có vẻ gì không tự nhiên, thản nhiên cởi áo.
Phải nói, dù bị thương, dáng người Vu Trọng vẫn rất đẹp, làn da hắn như mật sáp đông lại, tuy không trắng mịn như con gái, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào lại mát lạnh lấp lánh.
Hai gò xương quai xanh nổi bật, bờ vai rộng eo thon, sáu múi cơ bụng rắn chắc, tùy ý và phóng khoáng.
Nếu có khuyết điểm, đó chính là gương mặt của hắn.
Trước kia, khi Vu Trọng đeo mặt nạ vàng, Diệp Lăng Nguyệt đã từng nghĩ, sau khi tháo mặt nạ ra, rốt cuộc hắn sẽ có bộ dạng gì.
Vốn nghĩ sẽ giống Diêm Cửu, ai ngờ, lại là một gương mặt mang vết sẹo.
Sống chung với "Đế" một thời gian, Diệp Lăng Nguyệt đã không thấy gương mặt đầy sẹo này xấu, nhưng so với đôi mắt ngông cuồng, khác biệt của Vu Trọng mà nói, tướng mạo của hắn rõ ràng không xứng với đôi mắt đó.
Diệp Lăng Nguyệt đang nghĩ, không biết khuôn mặt này có phải là dáng vẻ thật của Vu Trọng không.
Nhưng nghĩ lại thì thấy không đúng, theo lời đồn trên đại lục, chân diện mục của quỷ đế Vu Trọng không dễ gặp, một khi thấy được mặt thật của hắn, trừ vài người thân cận, đều chỉ có con đường chết, huống hồ hắn lại để lộ mặt thật trong thành lính đánh thuê.
Vậy thì, khuôn mặt này vẫn là giả?
Ánh mắt Diệp Lăng Nguyệt vô thức, nhìn lên mặt Vu Trọng.
Lúc này nàng đang băng bó vết thương, từ góc độ của nàng, vừa vặn thấy được cằm thẳng, mang tai, cằm của Vu Trọng, đều không có bất kỳ dấu vết dịch dung nào?
"Tập trung đi, nghĩ chuyện lung tung gì vậy." Vu Trọng tức giận nói một câu, Diệp Lăng Nguyệt giật mình, băng gạc trên tay suýt chút nữa không giữ được, mặt nhỏ chính diện đụng vào ngực Vu Trọng, thật không may, môi nàng vừa chạm vào vết son bên trái của Vu Trọng.
Môi thiếu nữ mềm mại, chạm vào nơi mẫn cảm trên cơ thể hắn.
Toàn thân Vu Trọng đột nhiên căng cứng.
Vừa rồi lúc Diệp Lăng Nguyệt giúp hắn lau vết thương sau lưng, đôi tay mịn màng chạm vào, hắn đã có cảm giác khó chịu toàn thân.
Khó khăn lắm mới khống chế được, nào ngờ Diệp Lăng Nguyệt lại có hành động vô ý như vậy, Vu Trọng chỉ cảm thấy, một chỗ nào đó bên dưới, đã có biến hóa mãnh liệt, hắn hừ một tiếng, đẩy Diệp Lăng Nguyệt ra, vội vàng cầm một bộ quần áo, che đi vị trí đang có biến đổi rõ ràng đó.
Diệp Lăng Nguyệt cũng luống cuống tay chân, nàng muốn làm như không có gì xảy ra, tiếp tục băng bó, nhưng bị Vu Trọng quát lên.
"Vụng về quá, một vết thương cũng bó không xong, gọi Diêm Cửu đến thay ta."
Diệp Lăng Nguyệt như trút được gánh nặng, chạy khỏi doanh trướng như trốn chạy.
Một lát sau, Diêm Cửu đầu óc mờ mịt bước tới, thằng nhãi này vẫn còn chút buồn bực.
Khó khăn lắm mới đuổi kịp Lam Thải Nhi, chuẩn bị trêu ghẹo nàng một chút, kết quả bị Diệp Lăng Nguyệt gọi lại đây.
Đường đường thành chủ Diêm thành hắn, chẳng lẽ lại thành tên tiểu công phụ trách băng bó à?
Nhưng khi vừa bước vào doanh trướng, nhìn thấy vẻ chật vật của Vu Trọng, cùng nơi nào đó biến đổi mà hắn có dùng quần áo che cũng không kín, tên kia thực không đứng đắn mà bật cười, trong nháy mắt cảm thấy, công sức bỏ ra cũng đáng.
"Diêm Cửu, nếu ngươi còn cười thêm tiếng nữa, tin hay không ta để ngươi sau này, một đời không ngóc đầu lên nổi."
Vu Trọng hung hăng trừng Diêm Cửu, tên kia cố nén ý cười, vai nhún lên nhún xuống, tiến lên giúp Vu Trọng băng bó lại vết thương.
Vu Trọng uống mấy ly nước lạnh lớn, ngọn lửa trong cơ thể mới từ từ tắt.
"Chuyện Tiết Long, công việc dọn dẹp hậu quả đã xong chưa?"
"Ta đã sai người đi làm. Tiểu tử Tiết Long kia là đương gia của "Huyết bảo", thích khách xếp hạng thứ mười tám trên đại lục. Bất quá ta đã để tiểu Thập đi thu dọn "Huyết bảo", đảm bảo không ai sống sót. Còn Long Tứ Huyền thì ngươi định xử lý thế nào?"
Tiết Long đã chết, chuyện hắn làm cho Vu Trọng không bị thương nhiều năm bị thương, chỉ chuyện này, cũng đủ để "Huyết bảo" biến mất khỏi đại lục.
Về phần Long Tứ Huyền kia, nếu là chủ mưu, tự nhiên cũng không thể thoát.
"Phía sau Long Tứ Huyền, chắc còn ẩn nấp thế lực khác, khi chưa tra rõ thì cứ theo kế hoạch trước đây của Lăng Nguyệt mà làm. Còn lại, chúng ta không nên nhúng tay." Vu Trọng không để ý nói.
"Nghe ngươi, vậy ta chuẩn bị, ngày mai trở về thành lính đánh thuê." Diêm Cửu huýt sáo một tiếng, sải bước ra khỏi doanh trướng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận