Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 114: Ngũ sư tỷ quái bệnh (length: 8125)

Vậy mà La Y lại đi cổ chiến trường sao?
Diệp Lăng Nguyệt lúc này mới biết, bên trong Cô Nguyệt Hải có quy định, mỗi một đệ tử trước khi đến cổ chiến trường, đều có thể mang theo một người hầu.
"Vận may của La Y có thể coi như không tệ đấy, ta nằm mơ cũng muốn đi xem cổ chiến trường một lần." Hoàng Tuấn mặt đầy ghen tị, hắn nghe nói, mấy sư huynh sư tỷ trở về từ cổ chiến trường, tu vi đều đột nhiên tăng mạnh, địa vị tại Cô Nguyệt Hải càng thêm lên như diều gặp gió, ngay cả tứ đại trưởng lão nhìn thấy, cũng phải nhường nhịn mấy phần.
Nếu hắn cũng có thể đi cổ chiến trường, đến lúc đó xem vị Tuyết trưởng lão kia còn làm sao mà hống hách được nữa.
"Không thể chỉ nhìn bề ngoài sự việc, cổ chiến trường cũng không tốt đẹp như ngươi nghĩ đâu."
Diệp Lăng Nguyệt xem thường.
Trong mắt nàng, người hầu như La Y mang ý nghĩa khác với Tiểu Đế Sân mà Diệp Lăng Nguyệt mang theo khi xưa tham gia thiên hạ đệ nhất rèn.
Sau khi biết La Y không thể tham gia môn phái tỷ thí, Diệp Lăng Nguyệt liền mất hết hứng thú đối với các cuộc tỷ thí của đệ tử ngoại môn.
Những trận đấu trên lôi đài, nàng không để ý, trước mắt nàng để ý hơn chính là trận so tài tiếp theo của Tiểu Đế Sân.
Nội môn không giống với ngoại môn, những ai có thể vào được nội môn, đều là thiên chi kiêu tử.
Mặc dù số người dự thi ít hơn ngoại môn và tạp dịch, nhưng Diệp Lăng Nguyệt vẫn không hề xem thường liệu Tiểu Đế Sân có thể chiến thắng hay không.
"Tẩy phụ nhi, ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ về tới dưới mặt đất lành lặn không một sợi lông."
Tiểu Đế Sân thấy trong mắt tẩy phụ nhi lo lắng, nhóc con thầm nhủ trong lòng, lát nữa nhất định phải cho tẩy phụ nhi thấy rõ bản lĩnh của mình, bây giờ hắn đã là một trang nam tử hán nho nhỏ rồi.
"Không sai không sai, lục đệ muội, có ta ở đây, không ai dám khi dễ Tiểu Đế Sân đâu."
Tần Tiểu Xuyên sáp đến gần.
Vừa nhìn thấy Tần Tiểu Xuyên, Diệp Lăng Nguyệt lại nhớ đến chuyện "ngụy biện ngoại tình" mà Tiểu Đế Sân đã từng nói, ánh mắt nhìn Tần Tiểu Xuyên liền trở nên khó chịu, hừ một tiếng, chẳng thèm đoái hoài đến Tần Tiểu Xuyên.
Tần Tiểu Xuyên cảm giác được ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao của Diệp Lăng Nguyệt, không khỏi tê cả da đầu, thầm nghĩ, lục đệ muội làm sao thế, tự dưng sao lại không vừa mắt hắn.
"Tứ sư huynh, ngươi cứ tham gia cho có lệ thôi, lo cho Tiểu Đế Sân làm gì, chi bằng lo cho bản thân đi. Ngươi đừng giống ta, ngay cả tỷ thí đồng cấp cũng không qua nổi."
Một tiếng cười khẽ vang lên, Vũ Duyệt, ngũ sư tỷ của Tiểu Đế Sân đi tới, phía sau nàng còn có mấy vị sư huynh sư tỷ khác của Tiểu Đế Sân.
Khác với các ngọn núi khác tranh đấu âm ỉ bên ngoài sáng trong tối, Tiểu Đế Sân vận may vô cùng tốt, vì số lượng đệ tử của Vô Nhai Phong không nhiều, cộng thêm tuổi tác các đệ tử chênh lệch khá lớn, sống chung rất hòa thuận.
Đặc biệt là tứ sư huynh Tần Tiểu Xuyên và ngũ sư tỷ Vũ Duyệt, vì tuổi tác tương đương tuổi thật của Tiểu Đế Sân, có giao tình rất tốt với Tiểu Đế Sân.
Vũ Duyệt, vị ngũ sư tỷ này, Tiểu Đế Sân cũng từng nhắc đến với Diệp Lăng Nguyệt, bởi vì tính cách nên dù Vũ Duyệt tuổi nhỏ hơn Tần Tiểu Xuyên, nhưng lời ăn tiếng nói lại điềm đạm hơn Tần Tiểu Xuyên nhiều.
Trước đây Vũ Duyệt cũng từng gặp Diệp Lăng Nguyệt một lần, nhưng không nói chuyện, nhìn biểu hiện của nàng, nàng cũng rất thích Diệp Lăng Nguyệt.
"Ngũ sư muội nói đúng đấy, lão tứ, ngươi đừng đến lúc đó ngay cả tỷ thí đồng cấp cũng không vượt qua, làm mất hết thể diện Vô Nhai Phong chúng ta."
Mấy vị sư huynh sư tỷ khác của Tiểu Đế Sân đều cười rộ lên.
Ba người bọn họ đều giữ các chức vụ quan trọng trong môn phái, chỉ vì trận tỷ thí của ba vị sư đệ sư muội mà đặc biệt đến quan chiến, có thể thấy tình cảm giữa họ rất sâu sắc.
"Ta nói mấy vị sư huynh sư tỷ, có ai không có đức như các ngươi không, còn chưa bắt đầu so tài, đã nguyền rủa chúng ta thua rồi."
Tần Tiểu Xuyên không vui, nhưng hắn lại sợ nói nhiều làm Vũ Duyệt để bụng, liền hậm hực một mình đi sang một bên dỗi.
"Ngươi là 'Tẩy phụ nhi' lục sư đệ đúng không? Ta tên là Vũ Duyệt, đứng thứ năm, ngươi cùng Tiểu Đế Sân gọi ta một tiếng ngũ sư tỷ là được rồi."
Vũ Duyệt thân thiện nói.
"Ngũ sư tỷ khỏe, ngũ sư tỷ, có phải cơ thể tỷ không được khỏe lắm không?" Diệp Lăng Nguyệt coi như quen biết Vũ Duyệt ngay, khi hai người chào hỏi, Diệp Lăng Nguyệt nhận thấy, làn da của Vũ Duyệt dù trắng nhưng bên trong vẻ trắng lại mang theo màu xám.
Bộ dáng kia nhìn qua có chút giống Phượng Sân năm đó.
Diệp Lăng Nguyệt vừa hỏi, Vũ Duyệt có chút ngạc nhiên.
"Sao? Ngươi còn biết xem bệnh?"
Trước đây nàng nghe Tiểu Đế Sân nói, tẩy phụ nhi nhà mình làm tạp dịch ở Dã Luyện Đường, không ngờ Diệp Lăng Nguyệt còn tinh thông cả y đạo.
"Cũng học qua chút ít, không dám giấu sư tỷ, trước đây ta có quen một người bạn, bệnh của hắn nhìn có vẻ khá giống tỷ. Nếu ngũ sư tỷ không ngại, ta có thể xem thử giúp tỷ."
Diệp Lăng Nguyệt nói xong, liền đặt tay lên cổ tay của Vũ Duyệt.
Vừa chạm vào, Diệp Lăng Nguyệt liền cảm thấy nhiệt độ cơ thể của Vũ Duyệt rất thấp, tựa hồ đúng là cùng chứng hàn của Phượng Sân.
Nhưng Diệp Lăng Nguyệt cũng biết, "chứng hàn" của Phượng Sân thật ra không phải là bệnh, mà là do yêu dương cuối cùng và yêu khí sát phạt kiếp trước tích lũy mà thành.
Vũ Duyệt là người, bệnh tình không thể nào giống Phượng Sân hoàn toàn được.
Sau một hồi xem xét, Diệp Lăng Nguyệt phát hiện trong cơ thể Vũ Duyệt có một luồng sát khí lạnh thấu xương.
"Ngũ sư tỷ, có phải trước đây đan điền của tỷ từng bị trọng thương không?"
Sau khi kiểm tra, Diệp Lăng Nguyệt kết luận tình huống của Vũ Duyệt, đích thực là có chút giống Phượng Sân, nhưng không hoàn toàn giống nhau.
Sau khi nghe, Vũ Duyệt lại giật mình.
Nàng không ngờ Diệp Lăng Nguyệt lại chỉ liếc qua một cái đã nhìn ra vết thương của nàng.
Vũ Duyệt nghĩ ngợi rồi kể cho Diệp Lăng Nguyệt nghe chuyện mình bị yêu vật tấn công khi còn rất nhỏ.
Cụ thể là yêu vật gì thì Vũ Duyệt cũng không rõ, khi ấy nàng vẫn còn là đứa bé quấn tã, cùng cha mẹ ra ngoài hoàn thành nhiệm vụ của môn phái.
Nàng chỉ nghe nói, yêu vật kia tu vi chắc rất cao, cha mẹ ruột của nàng chính là bị yêu vật kia đánh chết.
Nếu không phải sau này Vũ Duyệt bái nhập môn hạ của Vô Nhai chưởng giáo, những năm qua, luôn tu luyện tiên thiên võ học của Cô Nguyệt Hải để áp chế sát khí trong đan điền, và được Vô Nhai chưởng giáo luôn rót linh lực giúp nàng chống lại sát khí, thì có lẽ nàng đã chết yểu từ lâu rồi.
Thêm vào đó, tu vi của nàng cũng vì đan điền mà luôn dừng lại tại chỗ, giờ vẫn chỉ ở Luân Hồi ba đạo.
Trong số các đệ tử nội môn, đó đã được coi là một người có nền tảng yếu kém.
Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Nguyệt không khỏi đồng tình cho vị sư phụ Vô Nhai chưởng giáo này.
Không những bị Tiểu Đế Sân hút năm mươi năm tu vi, mà những năm này còn phải luôn chuyển vận linh lực cho Vũ Duyệt, Vô Nhai chưởng giáo thật đúng là "Đệ nhất hảo sư phụ của đại lục".
"Cho nên lần thi đấu của môn phái này, ta cũng không đặt nhiều hy vọng."
Vũ Duyệt cười cười.
Tuy rằng tu vi của nàng không cao, nhưng nàng cũng không để ý đến chuyện đó, mấy vị sư huynh sư tỷ khác của Vô Nhai Phong, đều biết tình huống của Vũ Duyệt, cho nên lần này thi đấu, Vô Nhai Phong chủ yếu là đặt hy vọng vào Tiểu Đế Sân và Tần Tiểu Xuyên.
Ngoài miệng Vũ Duyệt dù không nói gì, nhưng trong lòng nàng, vẫn có chút buồn bã.
Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Nguyệt nhìn sắc mặt ảm đạm giữa lông mày của Vũ Duyệt, đột nhiên nói.
"Ngũ sư tỷ, ta có cách giúp tỷ."
~ Cầu các loại tiền giấy, dạo này đủ thứ ập đến, mọi người có chơi Wechat không, muốn làm một cái tài khoản Wechat công khai để liên lạc~ (hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận